Phòng Minh Tam sai mang bút mực lên để Kỷ Vân Thư vẽ. Cô chỉ mất đầy mười phút thành bức chân dung. Nghiêng đầu ngắm nghía bức tranh Lý Viễn, cảm thấy ưng ý lắm, cô chấm thêm chút mực, sửa vài nét. Bức chân dung trở nên sống động như thật!
Người đồn rằng vị Kỷ vẽ tranh cực giỏi, thể từ một đống xương trắng mà vẽ dung mạo lúc sinh thời, tranh vẽ giống hệt thật, cứ tưởng là đồn thổi thần thánh hóa. Hôm nay tận mắt chứng kiến mới danh bất hư truyền! Hơn nữa xem Kỷ trong truyền thuyết đích múa bút, quả là phước ba đời.
Thoáng chốc đều xúm xem. Mấy tiểu bộ khoái bên cạnh xì xào: "Ái chà, giống quá!”
“ thế, cứ như đúc từ một khuôn !”
“Nếu Kỷ vẽ cho một bức thì đời mãn nguyện .”
Kỷ Vân Thư: "...”
Được thôi, đợi ngươi c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể biến thành xương trắng, sẽ vẽ cho, đảm bảo , đến cha ruột phát nhận ngay.
Phòng Minh Tam cũng khen ngợi: "Kỷ , chỉ danh, nay diện kiến đúng là mở rộng tầm mắt. Ngài chỉ phá án mà còn vẽ tranh tuyệt , bản quan thực sự khâm phục.”
Nếu chỗ đông chen chúc, ông cúi đầu bái phục . Trương bộ đầu định mở miệng khen nhưng nghĩ tự bịt mồm. Thôi bỏ , cứ lẳng lặng mà xem.
Văn Lệnh Dương bức tranh với ánh mắt đầy thưởng thức, từng nét bút trôi chảy, mạnh mẽ, hơn chữ của y nhiều! y khác Phòng Minh Tam, y hỏi: "Tài vẽ tranh của Kỷ là học từ ?”
“Tự học!”
“Lợi hại!”
“Chê ."
Khoan , chúng đang lạc đề ? Chẳng đang bàn chuyện vụ án ? Cô vội đặt bút xuống, giải tán đám đông vây quanh, cầm tờ tranh lên lắc lắc vài cái cho khô mực đưa cho Phòng Minh Tam: “Làm phiền Phòng đại nhân.”
“Khách sáo gì, là bản quan cảm tạ Kỷ giúp đỡ mới đúng.”
Phòng Minh Tam đưa bức tranh cho Trương bộ đầu, dặn dò: "Tìm mấy họa sư chép bức nhiều bản, phái hỏi các canh phu và ăn mày đêm đó.”
“Vâng!”
Nhận bức tranh, Trương bộ đầu vội vàng việc.
Lúc tâm trạng Lý Viễn định hơn nhiều, Lý Minh Châu và Ngọc Âm đỡ ông dậy. Thấy thế, Kỷ Vân Thư với Phòng Minh Tam: "Phòng đại nhân, thấy tình trạng Lý Viễn lắm. Tuy bằng chứng xác thực lời cô nương Ngọc Âm, nhưng nếu nhốt Lý Viễn ngục, chốn ẩm thấp đó chỉ khiến bệnh tình ông nặng thêm. Chi bằng cứ để ông về Lý gia tạm, mời đại phu đến khám, đợi tin tức chờ ông hồi phục thần trí để tiện hỏi chuyện."
Phòng Minh Tam tán thành đề nghị , gật đầu đồng ý. lo Lý Minh Châu sẽ đưa Lý Viễn rời khỏi Du Châu, ông lệnh: "Lý Minh Châu, ngươi đừng hòng đưa Lý Viễn . Bản quan sẽ cho canh chừng Lý phủ. Nếu thực sự do Lý Viễn g.i.ế.c, bản quan sẽ lập tức bắt về quy án. Còn nếu chứng minh g.i.ế.c , bản quan cũng sẽ oan uổng cho .”
Đã đến nước , Lý Minh Châu đương nhiên dám ý kiến gì thêm.
Lúc rời , Ngọc Âm đến mặt Kỷ Vân Thư, khẽ nhún thi lễ: “Đa tạ.”
Kỷ Vân Thư đáp nhạt nhòa: "Đợi chứng minh ông thực sự vô tội cảm ơn cũng muộn.”
Ngọc Âm gật đầu.
Đợi tản hết, Kỷ Vân Thư kéo Cảnh Dung hậu viện, tìm một chỗ vắng . Thôi xong, cái gì đến cũng đến! Bản vương quỳ bàn giặt ! Kỷ Vân Thư chất vấn: "Ngài Lý phủ và Thường phủ loại mực đó, cho ?”
Cảnh Dung vẻ mặt vô tội: "Ta đang định thì kịp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-418-ban-vuong-se-de-cua-cho-nang.html.]
“Thật ?”
“Sao thế? Từ bao giờ nàng tin lời bản vương?”
“Ta...”
Cô cứng họng.
Cảnh Dung nhướng mày, hỏi ngược : "Kỷ Vân Thư, bản vương giúp nàng điều tra, nàng cảm ơn thì thôi, trách móc ?”
“Ta trách móc ngài bao giờ?”
Cô cũng trưng bộ mặt vô tội. Thấy cô chối bay chối biến, Cảnh Dung giở cái thói Vương gia , chắp tay lưng, hất cằm ngạo nghễ: "Nàng mà năn nỉ bản vương thêm chút nữa, bản vương sẽ cho nàng một tin ."
"Tin gì?”
Cô nghi hoặc: “Nàng cầu xin bản vương .”
“Cảnh Dung..." Cô nghiến răng gọi tên . Cảnh Dung nhếch môi , liếc cô: "Nếu cô cầu xin cũng thôi. dạo thời tiết , bản vương ngủ một cứ thấy lạnh chân, bên cạnh trống trải, trong lòng yên. Nếu như..."
Chưa hết câu, Kỷ Vân Thư đ.á.n.h bốp tay một cái. Cô : "Nằm mơ !”
Nói gì thì , cũng là tiết tháo đấy nhé! Nụ môi Cảnh Dung càng rạng rỡ hơn. Hắn phát hiện trêu chọc phụ nữ là một chuyện vô cùng hạnh phúc và vui vẻ. Hắn vòng qua mặt cô, cúi xuống, ghé sát mặt mặt cô.
"Tiểu yêu tinh, giận ?”
“...”
“Sớm muộn gì nàng và cũng ngủ chung một giường, chỉ là vấn đề thời gian, hà tất để phòng chiếc bóng lâu thế?”
“...”
“Nếu nàng đồng ý, tối nay bản vương sẽ để đèn, để cửa cho nàng, nàng cứ lẳng lặng là . Ta bảo Lang Bạc canh ở ngoài viện, ai phát hiện .”
“...”
“Chẳng lẽ nàng tin bản vương định là gì ?"
Kỷ Vân Thư ngước mắt lườm , khuôn mặt tuấn tú góc cạnh của chỉ cách cô đầy một ngón tay. Hơi thở đều đều phả mặt , ấm áp, dễ chịu và cũng ngứa ngáy trong lòng. Kỷ Vân Thư theo bản năng ngả . Nào ngờ... Cảnh Dung vòng tay ôm lấy eo thon của cô, dùng lực kéo cơ thể đang ngả của cô áp sát lồng n.g.ự.c . Cô hoảng hốt ngước , dịu dàng cúi đầu cô. Ánh mắt chạm , tóe lửa tình!
Mặt Kỷ Vân Thư đỏ bừng, khuỷu tay chống giữa hai , nhưng sức Cảnh Dung quá lớn, cô thể thoát . Hắn cao hơn cô cả cái đầu, cô nhỏ hơn nửa . Ôm thế trông thật đáng yêu xỉu! Kỷ Vân Thư tránh ánh mắt , cảnh giác quanh, dùng khuỷu tay đẩy : "Đừng quậy nữa, đang phá án đấy."
Cảnh Dung nâng cằm cô lên, bắt cô thẳng mắt . Bỗng nhiên nghiêm túc: "Nàng thứ nhất quan triều đình, thứ hai Huyện thái gia huyện Ngự phủ, nàng phá án cái gì?”
Lời ngoài thì vô tình, nhưng Kỷ Vân Thư sự trách móc của Cảnh Dung: “Ngài đang trách lo chuyện bao đồng?"
"Coi là . khổ nỗi mỗi nàng lo chuyện bao đồng, bản vương đều thể bỏ mặc. Ai bảo nàng buộc một sợi dây tim bản vương chi, nàng , bản vương chỉ thể theo đó, cả đời đều như , trốn cũng thoát.”
Hắn cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt thâm tình dịu dàng như một vòng xoáy khổng lồ khiến Kỷ Vân Thư thể rời mắt. Đến nỗi cô quên cả đẩy !