NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 413: Quỷ hồn đòi mạng
Cập nhật lúc: 2025-12-16 15:25:12
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảy vị đương gia của Lưu Bang Phái năm xưa, hiện tại ở thành Du Châu lộ diện năm . Vậy hai còn ? Thị vệ tiếp tục bẩm báo: "Thuộc hạ vốn định tiếp tục xem họ gì, nhưng Lý Minh Châu kéo Vân Đồng Dương phòng kín, chúng đành về."
Thế chẳng càng kỳ lạ ? Giữa Vân Đồng Dương và Lý Minh Châu bí mật gì? Cảnh Dung tạm thời nghĩ , nhưng lẽ đây là một manh mối mới. Hắn định tìm Kỷ Vân Thư, nhưng nghĩ phụ nữ đó hai ngày nghỉ ngơi t.ử tế, giờ cho cô , chẳng khiến cô lao tâm khổ tứ . Thế là ý định đó dập tắt!
Lúc , Kỷ Vân Thư đang trong phòng đầy lo lắng, thi thoảng liếc Thời T.ử Khâm đang canh chừng ở cửa. Quả là một lời. Cô day day ấn đường, chống trán thở dài. Trong đầu là vụ án! Cuối cùng yên nữa, cô bật dậy, bước đến cửa thì tấm của Thời T.ử Khâm chắn ngay mặt.
"Kỷ , Vương gia dặn ngài nghỉ ngơi cho .”
“Chỉ còn hai ngày nữa thôi, thể .”
“Không .”
“T.ử Khâm, thực sự mệt. Nếu cô cứ lời Vương gia canh chừng thế , sẽ c.h.ế.t ngạt trong mất.”
“ mà...”
“Đừng nhưng nhị gì nữa, bây giờ tìm Văn sư gia mượn ít tài liệu về vụ án ."
Không đợi Thời T.ử Khâm ngăn cản, cô nhẹ nhàng đẩy cô , lách thẳng về phía thư phòng việc của Văn Lệnh Dương. Đi qua hai hành lang là tới nơi. Văn Lệnh Dương đang gì đó, thấy Kỷ Vân Thư bước bèn buông việc xuống, dậy đón tiếp: "Kỷ , ngài tới đây?”
“Trước đây ngài cho xem một hồ sơ vụ án, xem thử còn tài liệu nào khác ."
Biết rõ mục đích, Văn Lệnh Dương vội lấy một cuốn sổ ghi chép mang theo bên , đưa cho cô: "Tài liệu vụ án thường ghi trong hồ sơ chính, còn đây là những ghi chép tùy tiện ghi tại hiện trường. Kỷ xem thử giúp ích gì .”
“Đa tạ."
Cô nhận lấy, xuống ghế bên cạnh, lật xem mà ngẩng đầu lên: "Văn sư gia cần bận tâm đến , cứ tiếp tục chữ của ngài .”
Văn Lệnh Dương gật đầu, phiền cô nữa. Cô xem của cô, y của y!
Khoảng nửa nén hương , cô gấp cuốn sổ , đến bên bàn, nghiêng đầu những dòng chữ Văn Lệnh Dương giấy. Nét chữ sạch sẽ, từng nét từng nét đầy nội lực!
"Trầm khán nhân trung ảnh, nhẫn dĩ đắc cao thăng, quy tại đương niên bàng, nhất nhất kiến cố nhân.”
(Trầm lặng bóng , nhẫn nhịn để thăng cao, về bên năm cũ, lượt gặp cố nhân).
Dù năm xưa Kỷ Bùi dạy cô ít thi ca, trình độ "văn hóa" của cô cũng đến nỗi tệ, buột miệng cũng thể vài câu thơ thâm thúy, nhưng mà: “Bốn câu thơ của Văn sư gia, ý về điều gì ?"
Văn Lệnh Dương gác bút lên giá bút bằng ngà voi, chạm ánh mắt của Kỷ Vân Thư: “Tiên sinh học rộng tài cao, chẳng lẽ hiểu ý nghĩa bốn câu thơ ?”
“Tại hạ học thức nông cạn!”
Y : "Thực bốn câu thơ khó hiểu, cứ ngẫm nghĩ kỹ thêm chút nữa là sẽ hiểu thôi.”
“Vậy ? Được thôi, tại hạ sẽ ghi nhớ bốn câu thơ , đợi phá án xong sẽ từ từ ngẫm nghĩ.”
“Tùy ."
Hai . Kỷ Vân Thư đặt cuốn sổ lên bàn, đẩy về phía y: "Đa tạ, xem xong .”
“Có manh mối gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-413-quy-hon-doi-mang.html.]
“Tạm thời .”
“Vậy bước tiếp theo định thế nào?"
Câu hỏi khiến Kỷ Vân Thư cũng bí, cô lắc đầu, ánh mắt vô tình dừng ở chiếc hộp đặt cạnh giá bút ngà voi. Chiếc hộp chia ba tầng, sơn màu đỏ gạch, chạm khắc hoa văn cực kỳ tinh xảo, nắp hộp còn một vòng sắt nhỏ, dường như để treo lên. Chiếc hộp trông giống vật dụng thường thấy ở đây, và cũng giống đồ vật thuộc sở hữu của một nam nhân như Văn Lệnh Dương.
Tò mò nổi lên, cô hỏi: "Chiếc hộp trông thật, là của Văn sư gia ?”
Y gật đầu! "Ồ? Hộp tinh xảo thế , chẳng lẽ Văn sư gia đựng văn phòng tứ bảo bên trong?”
Cô tò mò chằm chằm.
Văn Lệnh Dương ôn hòa, hào phóng mở tầng đầu tiên cho cô xem. Bên trong xếp ngay ngắn bốn, năm chiếc đầu bút lông: “Ta thấy Kỷ khi đến Thường phủ nghiệm thi cũng mang theo một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo. Tại hạ cũng thói quen , ngoài là mang theo để phòng khi bút hỏng lúc ghi chép vụ án cùng Phòng đại nhân. Hơn nữa quen dùng đầu bút lông tự , quen dùng của khác."
"Ra là . Thế tầng thứ hai thì ?”
Y mở tầng thứ hai, bên trong là những cuộn giấy nhỏ buộc bằng chỉ mảnh, xếp ngay ngắn chừng hơn hai mươi cuộn: “Cái cũng là để phòng hờ. Dù đôi khi ghi chép nhiều, giấy mang theo đủ dùng, lỡ ở nơi hoang vu hẻo lánh tìm tờ giấy cũng khó, nên tự chuẩn .”
“Văn sư gia chu đáo thật."
Cô khen ngợi, ánh mắt rơi xuống tầng cùng. Càng tò mò xem tầng thứ ba đựng cái gì! Văn Lệnh Dương thấu hiểu suy nghĩ của cô, y cũng định giấu giếm, đang đưa tay định kéo thì…
Đột nhiên... Bên ngoài một hốt hoảng chạy , va mạnh góc bàn. Rầm một tiếng!
"Quỷ hồn đòi mạng đến , quỷ hồn đòi mạng đến ...”
Người đàn ông la hét chui tọt xuống gầm bàn, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, ánh mắt thất thần xuống đất. Miệng vẫn lẩm bẩm ngớt câu: "Quỷ hồn đòi mạng đến ."
Chứng kiến cảnh tượng bất ngờ , cả Kỷ Vân Thư và Văn Lệnh Dương đều ngớ . Hoàn hồn , họ mới kỹ đàn ông gầm bàn. Tóc tai rối bù, râu ria xồm xoàm, gương mặt thô kệch chừng hơn bốn mươi tuổi, môi trắng bệch, ánh mắt kinh hoàng. bộ quần áo lôi thôi ông bằng lụa, chất liệu thì giống của dân thường. Cả ông co rúm gầm bàn, run rẩy bần bật! Chuyện là ?
Kỷ Vân Thư Văn Lệnh Dương, y lắc đầu tỏ ý quen . Cô rón rén bước tới, từ từ xổm xuống, cố gắng bắt gặp ánh mắt đó, nhưng ánh mắt ông vô hồn, chỉ tràn ngập sự sợ hãi. Cô đành nhẹ giọng hỏi: "Ông là ai?”
“Quỷ hồn đòi mạng đến , quỷ hồn đòi mạng đến ...”
“Quỷ hồn gì? Ai đòi mạng ông?”
“Quỷ hồn, quỷ hồn đòi mạng!”
“Tại đòi mạng? Rốt cuộc ông là ai?”
“Quỷ hồn đòi mạng đến ."
Người đàn ông chỉ lặp lặp câu đó. Kỷ Vân Thư hỏi mãi chẳng manh mối gì, trong lòng trăm mối tơ vò. lúc , một tên tiểu sai trong nha môn hớt hải chạy , thấy đàn ông chui gầm bàn bèn vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: “Ái chà, chạy tận đây thế ?”
Nói định lao lôi . đàn ông sống c.h.ế.t chịu , hai một kéo một đẩy, vật lộn toát cả mồ hôi hột.
Kỷ Vân Thư ngăn tên tiểu sai , hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tiểu sai quệt mồ hôi, bất lực đáp: "Kỷ , cũng nữa. Vừa định cửa mua chút đồ, ai ngờ tên điên đột nhiên xông , nhoáng cái mất hút. Ta tìm cả buổi, hóa là trốn ở đây.”
Tự chạy ?