NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 41: Tào phớ

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:52:37
Lượt xem: 380

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điều bất ngờ của vị "ca ca" hết cho tỷ tỷ , trong lòng Vệ Dịch chút hụt hẫng!

Như quả bóng !

Kỷ Vân Thư thong thả nhấp một ngụm , liếc .

"Vệ Dịch, cái khăn đó cần nữa. Đợi ấm lên chút, sẽ bảo Loan Nhi đưa ngoài."

Vệ Dịch chịu, cái khăn đó giặt lâu lâu!

Cầm chiếc hộp nhỏ đặt lên bàn, dùng ngón trỏ cẩn thận đẩy chiếc hộp về phía Kỷ Vân Thư.

"Tỷ tỷ, bẩn , hề bẩn luôn. Bùn đất dính đó giặt sạch hết , thật đấy, tỷ xem ."

Sự nhiệt tình thật khó chối từ!

Kỷ Vân Thư đành bộ mở hộp , cố tình tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Giặt trắng thật đấy."

"Đệ giặt lâu lắm đó, tỷ tỷ thích ?"

"Thích, thích lắm."

"Thế còn hoa bên ?"

"Thích, thích lắm!" Cô đành gật đầu lia lịa.

Vệ Dịch phấn khích lắm, cứ ngây ngô.

Hàm răng trắng bóng như những hạt ngọc trai xếp đều tăm tắp!

Đóng nắp hộp , Kỷ Vân Thư đẩy sang một bên, hỏi : "Người ấm lên ?"

Hắn lắc đầu: "Chân vẫn còn lạnh."

Chắc là "nghiện" , chứ gì.

Kỷ Vân Thư ánh mắt dán chặt lên , đôi mắt trong veo nhưng chứa chan sự nóng bỏng cuồng nhiệt.

Trực giác phụ nữ mách bảo cô: Vệ Dịch "chấm" cô !

Thế thì , tuyệt đối !

Trong lòng bỗng nảy sinh ý đồ xa, Kỷ Vân Thư kéo hộp gỗ của , đặt ngay ngắn giữa hai , vuốt ve những hoa văn chạm khắc bên .

Vẻ mặt bí hiểm hỏi : "Vệ Dịch, trong hộp của đựng gì ?"

"Muốn!" Giọng giòn tan.

Cô thầm trộm, mở hộp . Bảy tám con d.a.o nhỏ sắc bén lóe lên ánh bạc chói mắt!

Vệ Dịch suýt dựng tóc gáy. Hắn từ nhỏ bao bọc kỹ lưỡng, là con một, nhà nỡ để thương dù chỉ một chút, những vật sắc nhọn thế càng cấm tiệt cho đụng .

Giờ thấy nhiều d.a.o thế , sợ c.h.ế.t khiếp!

Người ngả , sống mũi cay xè, nhưng dám thở mạnh!

Rất , đây là phản ứng Kỷ Vân Thư mong .

Giây tiếp theo, cô như đang chợ chọn rau, nhón lấy một con d.a.o bản rộng, xoay xoay đầu ngón tay.

"Biết con d.a.o dùng để ?"

Hắn lắc đầu.

"Loại d.a.o bản rộng dùng để cắt yết hầu , một nhát xuống là da thịt toác , tiện dụng!"

chọn một con d.a.o móc: "Biết con d.a.o dùng ?"

Lại lắc đầu.

"Loại dùng để mổ bụng, móc mạnh một cái là bụng mở toang, ruột non ruột già bên trong rõ mồn một, nên dùng d.a.o tiện lắm!"

Tiếp đó chọn một con d.a.o hình lá trúc: "Cái thì ?"

Vẫn lắc đầu.

"Loại dùng để mở hộp sọ. Vì xương sọ giòn nên d.a.o quá rộng cũng quá nhọn, chỉ thể dùng loại . Cắt trong là thấy nguyên bộ não bên trong, đến não thì nghiên cứu thú vị lắm, nóng hổi, giống hệt một bát tào phớ."

Rầm...

Tiếng ghế đổ hòa cùng ba chữ "bát tào phớ" vang lên chói tai!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-41-tao-pho.html.]

Vệ Dịch ngã xuống đất, mặt cắt còn giọt máu, trừng mắt sợ hãi Kỷ Vân Thư, cơ mặt méo xệch!

Hai tay chống xuống đất run lẩy bẩy!

Ai bảo thích gì! Cho chừa!

Kỷ Vân Thư định dừng , lục lọi trong hộp gỗ, chọn một con d.a.o nhọn hoắt, mắt cụp xuống lộ vẻ tà ác, đưa về phía Vệ Dịch đang đất.

"Đừng mà, đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c !"

Hắn đạp chân xuống đất, lùi trong hoảng loạn.

"Vệ Dịch, con d.a.o nhọn dùng để cắt chỗ nào ?" Kỷ Vân Thư nhếch mép, giọng điệu quỷ dị.

Vệ Dịch lắc đầu lia lịa: "Đệ ... đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c ."

Thấy Kỷ Vân Thư ngày càng tiến gần, Vệ Dịch lùi đến chân cột, bám lấy cột dậy, chạy bán sống bán c.h.ế.t ngoài.

"Cứu mạng với..."

Tiếng kêu thất thanh vọng , ngày càng xa dần.

Kỷ Vân Thư cầm con d.a.o nhọn đau cả bụng, hiệu cho Loan Nhi: "Mau đuổi theo, đưa về Vệ phủ, kẻo chạy lung tung ngã xuống hồ thì khổ."

"Vâng."

Thực Loan Nhi mấy lời cô cũng thấy buồn nôn, cố nhịn xuống, ba chân bốn cẳng đuổi theo Vệ Dịch.

Cuối cùng cũng tống khứ cục nợ, Kỷ Vân Thư xong, nhanh nhẹn thu dọn đống d.a.o bàn cất hộp gỗ. Khi mu bàn tay chạm chiếc hộp Vệ Dịch mang đến, động tác của cô khựng .

Mở hộp , chiếc khăn tay mấy cánh hoa đỏ vàng, trông thật mắt.

Phải thừa nhận là cô cũng khá thích!

Lấy khăn tay ngắm nghía, quả thực sạch sẽ, còn chút bùn đất nào, thoang thoảng mùi bồ kết.

Chẳng lẽ tên ngốc đó giặt lâu thật ?

Lại còn dùng cái hộp thế để đựng, bên còn rắc cánh hoa.

Lãng mạn thật đấy!

Bất giác, khóe miệng Kỷ Vân Thư cong lên, ánh mắt ấm áp...

Thu dọn đồ đạc xong, cô chìm trầm tư.

Chống cằm suy nghĩ hồi lâu, lời của Tố Vân vẫn văng vẳng bên tai.

"Nếu một c.h.ế.t do trúng độc, mà vết thương nào thì c.h.ế.t như thế nào?" Cô lẩm bẩm, nghĩ mãi .

Nếu giải đáp thắc mắc , lẽ vụ án sẽ phá giải!

Khi Loan Nhi đưa Vệ Dịch về nhà thì là chuyện của một canh giờ .

Vừa phòng thấy tiểu thư nhà ủ rũ, bèn sấn gần thì thầm: "Tiểu thư, nô tỳ đưa Vệ công t.ử về ạ."

Kỷ Vân Thư như thấy gì.

"Tiểu thư?"

Vẫn trả lời, cô vẫn đang mải suy đoán những nghi hoặc trong lòng.

Loan Nhi ngẩn , lúc nãy tiểu thư trêu chọc Vệ Dịch còn hào hứng lắm mà, thèm để ý đến ai ?

Trong lúc Loan Nhi đang gãi đầu khó hiểu.

Kỷ Vân Thư đột nhiên đưa tay cầm lấy ấm rót nước, miệng lẩm bẩm: "Rốt cuộc thứ gì thể khiến một c.h.ế.t mà vết bầm tím nhỉ?"

Câu lọt tai Loan Nhi.

như đang chơi trò đố vui thưởng, hô to một tiếng: "Chăn bông gối đầu!"

Choang...

Ấm tay Kỷ Vân Thư rơi xuống bàn, nắp ấm lăn xuống đất vỡ tan tành!

phắt Loan Nhi, bật dậy nắm lấy cánh tay cô bé, hỏi dồn: "Em gì?"

Loan Nhi run bắn, nắm tay nên vai rụt theo phản xạ.

Lí nhí trả lời: "Nô tỳ ... chăn bông gối đầu ạ!"

...

 

Loading...