NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 401: Mặt nạ da người

Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:44:03
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại công đường nha môn! Phòng Minh Tam cao, hai bên lượt là Trương bộ đầu và Văn Lệnh Dương, cùng một bộ hạ. Ngọc Âm quỳ công đường, mặt vẫn đeo khăn che, mắt xuống đất, im lặng đến lạ thường. Chẳng hề chút sợ hãi nào!

"Bốp” Tiếng kinh đường mộc vang lên chát chúa. Phòng Minh Tam quát hỏi: "Ngọc Âm, bản quan hỏi ngươi, rốt cuộc do ngươi g.i.ế.c ?”

đáp.

Phòng Minh Tam đợi một lát thấy phản hồi, bèn hiệu cho Trương bộ đầu. Trương bộ đầu lập tức ném bằng chứng mang về từ Trường An Sở xuống mặt Ngọc Âm. Đó là một chiếc mặt nạ da giả, m.á.u me be bét, hình thù dữ tợn! Mọi ai nấy đều thấy buồn nôn. Đeo thứ lên mặt cũng đúng là cao nhân!

Ngọc Âm thậm chí chẳng thèm liếc mắt , vẫn giữ vẻ thản nhiên như . Phòng Minh Tam chất vấn: "Bản quan tìm thấy trong hồ tắm tại phòng ngươi một loại d.ư.ợ.c liệu mê hoặc lòng . Loại t.h.u.ố.c khiến thần trí bất minh, cơ thể vô lực. Các nạn nhân khi c.h.ế.t đều từng phòng Thưởng Nguyệt, ngươi để họ xuống hồ tắm, đợi khi họ hít t.h.u.ố.c thì tranh thủ đeo mặt nạ da , khiến họ tưởng gặp ma. Ngày hôm , ngươi lẻn nhà họ tay sát hại, đúng ?"

Vẫn trả lời! Phòng Minh Tam sa sầm nét mặt nghiêm nghị: "Ngọc Âm, bản quan cho ngươi cơ hội cuối cùng, rốt cuộc do ngươi g.i.ế.c ?”

Từ đầu đến cuối, Ngọc Âm chịu hé răng nửa lời.

Một nữ t.ử yếu đuối quỳ đất như , thể liên quan đến kẻ g.i.ế.c hàng loạt? Nói chẳng ai tin. chiếc mặt nạ da chềnh ềnh đó là sự thật chứng minh cô cố ý dọa . Cho nên, nếu hung thủ là cô thì cũng cơ sở. Tuy nhiên cô cứ ngậm miệng , c.h.ế.t cũng nhận, trong khi bằng chứng xác thực, tội danh duy nhất thể cáo buộc cô chỉ là giả ma dọa . Cùng lắm là đ.á.n.h mười trượng cảnh cáo!

Văn Lệnh Dương với tư cách là sư gia, cầm bút lâu mà chữ nào lên giấy. Thấy Phòng đại nhân bó tay, y bèn dậy, bước giữa công đường, cúi xuống nhặt chiếc mặt nạ da lên. Y khuyên giải Ngọc Âm: "Ngọc Âm cô nương, nếu do cô g.i.ế.c, cô thể biện bạch. cô cứ im lặng thế thì càng khiến tin rằng cô chính là hung thủ, đến lúc đó giam ngục, hà tất khổ như ?"

Giọng của Văn Lệnh Dương ôn nhu vô cùng! Lúc Ngọc Âm mới từ từ ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt y, cô tháo khăn che mặt xuống, để lộ dung nhan tinh xảo. Người đồn Ngọc Âm cô nương ở Trường An Sở như tiên, hôm nay thấy quả nhiên danh bất hư truyền. Đám bộ hạ hai bên đến ngẩn ngơ, trong lòng thấy tiếc nuối vô cùng. Một cô nương như thế thể chuyện tày trời đó? Thật đáng tiếc!

Ngọc Âm mím môi, đôi mắt khẽ nhướng lên, mở lời: "Văn sư gia, do g.i.ế.c.”

Cuối cùng cũng chịu ! "Nếu cô g.i.ế.c, tại giả ma dọa ?”

nhạt, im bặt. Mọi sốt ruột.

Văn Lệnh Dương : "Ngọc Âm cô nương, sự việc đến nước , nếu cô còn thật, hậu quả thế nào cô tự rõ.”

“...”

Vẫn kiên quyết . Cuộc thẩm vấn rơi bế tắc. Chẳng moi chút manh mối nào.

Lúc bên ngoài cửa! Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đó một lúc lâu, thu hết tình hình bên trong tầm mắt. Cảnh Dung huých nhẹ tay cô: "Nàng nghĩ hung thủ là cô ?”

Cô lắc đầu! "Không ?”

lắc đầu!

Điều Cảnh Dung hoang mang, nheo mắt hỏi: "Rốt cuộc là ?”

Kỷ Vân Thư trầm mặt, Ngọc Âm bên trong : "Nhìn vóc dáng của cô giống luyện võ. Muốn vác t.h.i t.h.ể treo lên cây, xét về tình lý đều thuyết phục. do cô g.i.ế.c , tóm chắc chắn đang che giấu bí mật nào đó. Và bí mật đó chắc chắn liên quan đến vụ án, hoặc lẽ... liên quan đến một nào đó. Cô chẳng qua chỉ là tòng phạm mà thôi."

"Ý nàng là, cô đang bao che cho hung thủ?”

“Rất thể.”

“Là ai chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-401-mat-na-da-nguoi.html.]

“Một thể khiến cô cam tâm tình nguyện gánh chịu tất cả, thậm chí là c.h.ế.t ."

Cảnh Dung suy tư một lát : "Tình nhân?”

Kỷ Vân Thư đáp. cô chú ý đến chiếc vòng ngọc cổ tay Ngọc Âm. Chiếc vòng đó tinh xảo, giống loại vòng bình thường, mà là ngọc Hòa Điền thượng hạng, giá trị liên thành. Điều kỳ lạ hơn là từ đầu đến cuối, Ngọc Âm luôn dùng tay che chở, bảo vệ chiếc vòng đó cẩn thận, như sợ va đập hỏng. Vô cùng căng thẳng!

Theo lý mà , với thu nhập của Ngọc Âm thì vẻ đủ khả năng mua chiếc vòng quý giá đến thế. Mà cho dù Bảo nương cưng chiều cô thế nào cũng sẽ nỡ bỏ tiền mua vật báu như . Nếu là do khách tặng, cô cũng chẳng việc gì nâng niu đến mức . Giải thích duy nhất là, chiếc vòng đó chắc chắn do một vô cùng quan trọng tặng cho cô .

Kỷ Vân Thư thầm tính toán trong lòng, bước trong. Sau đó, Phòng Minh Tam hạ lệnh tạm giam Ngọc Âm ngục chờ định đoạt. Ông căn dặn: "Cho niêm phong Trường An Sở, trong lục soát kỹ lưỡng xem tìm bằng chứng gì .”

“Rõ!”

“Còn nữa, tra khảo bộ trong Trường An Sở, xem khai thác manh mối gì từ miệng họ .”

Trương bộ đầu nhận lệnh, lập tức dẫn đến Trường An Sở.

Lúc trời về khuya! Phòng Minh Tam hết cách, công đường nghĩ nát óc, thở dài thườn thượt. Khi thấy Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bước , ông vội dậy nghênh đón: “Vương gia, Kỷ .”

Cảnh Dung hỏi: "Sự việc thế nào ?”

“Cô nhất quyết chịu , chuyện ...”

Sầu c.h.ế.t mất thôi!

Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Đã bắt 'ma' thì sự thật cũng chẳng còn xa nữa .”

Phòng Minh Tam cảm kích: "Đa tạ Kỷ , nhờ ngài mới bắt sống con ma dọa . tiếp theo ? Làm thế nào truy hung thủ thực sự? Xin Kỷ chỉ giáo.”

Lời lẽ vô cùng cung kính!

Kỷ Vân Thư liếc chiếc mặt nạ da tay Văn Lệnh Dương, đưa tay cầm lấy ngắm nghía vài cái. Cô gì.

Trong lao ngục! Ngọc Âm bệt đất, tấm mảnh mai dựa bức tường lạnh lẽo, ánh mắt thẫn thờ nền đất ẩm ướt mặt, hề lộ vẻ sợ hãi. Cai ngục lo cô cảm lạnh trong chốn ngục tù âm u , bèn tìm hai tấm chăn sạch đưa : “Ngọc Âm cô nương, ở đây lạnh lắm, hai cái chăn sạch, cô chịu khó đắp tạm nhé."

Cô thậm chí ngẩng đầu lên. Hai cai ngục nhún vai, đành ngoài. Vừa lui khỏi phòng giam thì Kỷ Vân Thư tới. Cô xách theo một hộp thức ăn, vẻ mặt lạnh lùng đến phòng giam của Ngọc Âm. Cô bảo cai ngục: "Mở cửa .”

Cai ngục , mở cửa ngoan ngoãn sang một bên.

Kỷ Vân Thư bước , tiên đắp một tấm chăn lên Ngọc Âm, đó mở hộp thức ăn, lấy một chén nóng nắp đậy, đưa tận tay cô : “Đêm khuya trời lạnh, uống chén nóng cho ấm .”

“...”

“Cô cần đề phòng , đây công đường nha môn, tại hạ cũng sẽ thẩm vấn cô."

Một lúc lâu , Ngọc Âm mới ngước mắt cô, khóe miệng nhếch lên, : "Ta nên gọi ngài là Lương công tử? Hay là Kỷ ?”

Kỷ Vân Thư nhạt: "Lương công t.ử cũng , Kỷ cũng xong, quan trọng."

 

Loading...