NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 400: Công tử, nô gia có đẹp không?

Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:44:02
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư ghé tai Cảnh Dung thì thầm: "Lát nữa phòng Thưởng Nguyệt, ngài nhớ quan sát xem bên trong gì, tiện thể moi móc thông tin từ cô . À còn nữa, diễn kịch thì diễn cho trót, như mới ba nạn nhân rốt cuộc trải qua chuyện gì trong đó."

"Sao nàng tự ?”

“Ta cũng lắm, nhưng 'cơ thể' cho phép."

Thế là, Cảnh Dung liếc cô từ đầu đến chân, ánh mắt như b.ắ.n tia lửa điện. Kỷ Vân Thư nghiêng tránh né, đẩy một cái: “Mau xuống , đừng để món ăn nóng hổi nguội mất.”

Đi trai, đang chờ kìa!

Cảnh Dung ném cho cô vô cái lườm, nhưng kết quả thì , đành kiên trì xuống. Thấy xuống là Kỷ Vân Thư, Bảo nương ngạc nhiên: "Giá chẳng do Lương công t.ử ?”

“Hắn ' ', , thuộc về ."

Ngươi mới " " ! Kỷ Vân Thư trợn tròn đôi mắt nhỏ, vuốt vuốt hai hàng ria mép. Ta là đàn ông đích thực đấy nhé!

Bảo nương nghĩ bụng, dù tiền là , quản gì ai là trả. Bà chìa tay : "Đã là công t.ử giá thì xin ngài đưa bạc . Buôn bán mà, thiếu một xu cũng ."

"Ta bạc.”

“Cái gì? Không bạc? Thế các hét giá bừa bãi gì? Thật là..."

Bảo nương định nổi đóa thì Cảnh Dung rút mấy tờ ngân phiếu, ném xuống mặt bà : “Không bạc vụn, chỉ ngân phiếu thôi.”

Mấy tờ ngân phiếu "vàng chói lọi" phấp phới mắt.

"Ôi chao, hai vị gia cứ khéo đùa.”

Bảo nương híp mắt đón lấy xấp ngân phiếu, nhanh tay nhét trong tay áo, đẩy Ngọc Âm về phía Cảnh Dung: “Công tử, bây giờ Ngọc Âm là của ngài, ngài thể đưa nàng ."

Ngọc Âm cúi đầu thấp, vẫn giữ nguyên vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, mặc cho coi như món hàng để mua bán trao đổi, cô cũng chẳng hé răng nửa lời, hề phản kháng. Chỉ một mực thuận theo.

Cảnh Dung cố ý nhích sang bên cạnh một bước nhỏ, tạo cách với Ngọc Âm, ngẩng đầu lên tầng hai, chỉ tay : "Nghe phòng Thưởng Nguyệt của Ngọc Âm cô nương rộng rãi, chi bằng đêm nay cứ ở đó, để Ngọc Âm cô nương múa cho xem một điệu."

Nghe nhắc đến phòng Thưởng Nguyệt, Bảo nương lo lắng : "Công tử, Ngọc Âm của ngài , ngài cứ việc đưa nàng rời khỏi Trường An Sở, hà tất đây gì?”

“Sao? Chẳng lẽ ?”

“Chuyện ..."

Bảo nương kịp hết câu, Ngọc Âm vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: "Nếu công t.ử yêu cầu thì cứ đến phòng Thưởng Nguyệt , Ngọc Âm xin hiến tặng công t.ử một khúc vũ đạo.”

Giọng nhẹ nhàng, êm ái như tơ lụa!

Không đợi Bảo nương thêm gì nữa, Ngọc Âm dẫn Cảnh Dung lên tầng hai, thẳng phòng Thưởng Nguyệt. Bảo nương ở xoa tay lo lắng, sợ xảy chuyện gì. Tin đồn ma ba đều do bà phong tỏa, đêm nay mà xảy chuyện nữa thì ? Bà vội sai mấy canh bên ngoài phòng Thưởng Nguyệt, dặn hễ thấy động tĩnh thì lập tức xông .

Trên tầng ba! Kỷ Vân Thư gọi một ấm , uống chờ. trong lòng cô chút bất an. Ngọc Âm tựa tiên nữ, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ quyến rũ c.h.ế.t , giọng thánh thót như chim hoàng oanh, Cảnh Dung liệu giữ ? Nhỡ ... Cô lập tức lắc đầu, xua những suy nghĩ linh tinh.

Trong phòng Thưởng Nguyệt! Vừa bước , Cảnh Dung cảnh tượng bên trong cho sững sờ. Nhìn từ bên ngoài chỉ là một phòng khách bình thường, nhưng bên trong đầy đủ tiện nghi, vô tấm lụa mỏng treo rủ xuống, bay phấp phới, đến mê hồn.

Ở giữa phòng một cái đài lớn chuyên để Ngọc Âm múa. Phía đài chỉ một chiếc giường và bàn trang điểm. Phía là một hồ tắm lớn, nước bên trong vẫn còn bốc khói nghi ngút. Bên cạnh hồ tắm là một tấm bình phong chạm trổ tinh xảo, chẳng kém gì ngọc bình trong cung phi tần. Có thể thấy Bảo nương đổ ít tiền bạc cô nương .

"Công tử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-400-cong-tu-no-gia-co-dep-khong.html.]

Ngọc Âm khẽ gọi, nhún thi lễ: “Công t.ử chi bằng cởi bỏ y phục, xuống hồ tắm rửa đồ một chút.”

Nói , cô định tiến lên cởi áo cho Cảnh Dung. Hắn lập tức lùi một bước: "Không cần ."

"Công t.ử chê Ngọc Âm ?”

“Không .”

“Vậy là vì cớ gì? Công t.ử mua Ngọc Âm, từ nay Ngọc Âm là của công tử, hầu hạ công t.ử cũng là bổn phận của Ngọc Âm.”

Đôi mắt tuyệt của cô ngấn lệ, khiến đành lòng từ chối.

Cảnh Dung chợt nhớ đến lời dặn của Kỷ Vân Thư. Diễn kịch diễn cho trót! Thôi thì… "Được , nàng cứ múa , tự .”

Hắn đến bên hồ tắm, cởi bỏ áo ngoài, để nguyên áo trong mà bước xuống nước. Tõm một tiếng!

Sau đó, Ngọc Âm bước lên đài, đôi chân nhẹ nhàng xoay chuyển, bắt đầu điệu múa. Phải thừa nhận rằng điệu múa , nếu thứ hai ở Đại Lâm thì tuyệt đối ai dám nhận thứ nhất. Cảnh Dung chỉ trân trân , lòng chút d.a.o động. Múa đến , dáng yểu điệu thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến .

Bóng dáng giai nhân lướt giữa những lớp lụa mỏng, lúc mờ lúc tỏ. Hơi nước trắng xóa từ hồ tắm bốc lên cuồn cuộn, khiến như lạc chốn bồng lai tiên cảnh. Chỉ một lát , Cảnh Dung cảm thấy đầu óc nặng trịch, tầm bắt đầu mờ . Bản năng cảnh giác mách bảo : Có điều !

khi định chống tay dậy khỏi hồ tắm thì Ngọc Âm xuất hiện ngay bên cạnh, ấn xuống nước. Nửa cô thuận thế tựa lên vai , ghé sát tai thì thầm: "Công t.ử đây , chẳng lẽ ngắm dung mạo của Ngọc Âm ?”

Giọng như vọng về từ vực thẳm, âm vang ma mị.

Cảnh Dung cảm thấy mất hết sức lực, mí mắt nặng trĩu cứ sụp xuống. Khi đầu Ngọc Âm, cô đang từ từ tháo chiếc khăn che mặt xuống. Khuôn mặt ẩn lớp khăn tuyệt mỹ vô cùng: sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng chúm chím, chiếc cằm thon gọn, cộng thêm đôi mắt linh động, như tiên nữ trong tranh.

Những ngón tay thon dài của Ngọc Âm bất ngờ quấn lấy cổ Cảnh Dung. Khóe môi cô khẽ mở: "Công tử, nô gia ?"

Vừa dứt câu hỏi, khuôn mặt tuyệt mỹ dần trở nên dữ tợn. Khuôn mặt đầy những vết d.a.o chém, m.á.u me loang lổ. Đôi môi nhỏ nhắn bỗng rách toạc sang hai bên, há cực đại. Nhãn cầu lồi hẳn ngoài, chảy m.á.u ròng ròng. Ngay cả đôi bàn tay thon thả cũng biến thành móng vuốt xương trắng hếu. Đáng sợ tột cùng!

Cảnh Dung còn sức dậy, hai tay bủn rủn, trơ mắt khuôn mặt gớm ghiếc phóng đại ngay mắt . Khi cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u sắp sửa nuốt chửng lấy , một bàn tay bất ngờ thò từ phía Ngọc Âm, ngón trỏ ấn mạnh một huyệt đạo cổ cô.

Kèm theo tiếng hét đau đớn, Ngọc Âm ngã gục xuống đất. Cảnh Dung cố gắng mở mắt, chỉ lờ mờ thấy một bóng dáng quen thuộc đang tiến gần . Sau đó... mất ý thức!

Khi tỉnh , Cảnh Dung thấy trong nha môn. Hắn chống cơ thể nặng nề dậy, bèn thấy Kỷ Vân Thư đang bên bàn. Cô đang ung dung thưởng ! "Nàng sớm sẽ xảy chuyện ?”

Cảnh Dung hỏi.

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Coi như là .”

Được lắm Kỷ Vân Thư! Cảnh Dung sa sầm mặt mày, bước tới bên cạnh cô, vẻ mặt vui, hờn dỗi: "Kỷ Vân Thư, nàng nhất nên cho bản vương một lời giải thích hợp lý."

Cô ngẩng đầu , vẻ mặt nghiêm túc, chậm rãi : "Muốn trong phòng Thưởng Nguyệt vấn đề gì , cách duy nhất là dụ rắn khỏi hang. Nếu , chúng chẳng thể nào moi nửa lời từ miệng vị Ngọc Âm cô nương ."

"Người ?”

“Đang ở công đường phía .”

“Làm gì?”

“Thẩm vấn!"

 

Loading...