NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 398 - 399: Người trả giá cao sẽ được
Cập nhật lúc: 2025-12-16 08:45:19
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đó là , từ khi xảy ..."
"Nói bậy bạ gì đó?"
Lời dứt một giọng the thé cắt ngang. Quay thấy Bảo Nương của Trường An Sở lắc lư hình đẫy đà, tay phe phẩy chiếc quạt lông tới. Đẩy mấy cô nương .
Miệng còn mắng: "Mấy đứa các ngươi lo tiếp khách cho , ở đây hươu vượn cái gì? Còn mau tiếp khách khác ?"
"Vâng!"
Mấy cô nương dám cãi , tản hết, đành lôi kéo khách khác.
Bảo Nương tít mắt với Kỷ Vân Thư: "Hóa là Lương công t.ử đến, thất lễ . Mời lên tầng ba, sẽ gọi những cô nương nhất ở đây đến hầu hạ công tử."
Hóa là tú bà!
Bộ dạng vàng chóe đó thật khoa trương.
Kỷ Vân Thư thu ánh mắt đ.á.n.h giá, hỏi: "Vị Ngọc Âm cô nương xảy chuyện gì ? Tại thất thế?"
"Không , Ngọc Âm cô nương thể chuyện gì? Cô là vũ cơ nổi tiếng nhất chỗ chúng , bao ngàn dặm xa xôi đến chỉ để xem cô múa. Chỉ là thấy cô cũng lớn tuổi , Bảo Nương cô lớn lên, luôn coi như con gái ruột, cho nên tối nay mới mở một đài, ai trả giá thì thể đưa Ngọc Âm ."
"Bán đấu giá !"
"Bán đấu giá? Nghĩa là gì?"
"Không gì, Ngọc Âm cô nương tối nay mở đài, bản công t.ử đợi đến tối cũng ."
"Được , hai vị công t.ử cứ lên tầng ba giữ chỗ , nếu đến lúc đó hết chỗ."
"Được."
Sảng khoái nhận lời! Hoàn quan tâm Cảnh Dung lên tầng ba .
Hai dậy, Bảo Nương chú ý đến Cảnh Dung nãy giờ im lặng, cố ý dựa sát , giọng điệu quái gở :
"Vị công t.ử tướng mạo cũng khá lắm, chắc là bạn của Lương công t.ử nhỉ. Không ... công t.ử thích kiểu nào? Bảo Nương sắp xếp cho ngài."
"Không cần ."
"Đến đây chẳng để tìm niềm vui ? Dù đến tối còn một lúc nữa, là..."
Cảnh Dung lườm bà một cái sắc lẻm: "Đã bảo cần."
Bảo Nương rùng , chưng hửng, đành phẩy quạt bỏ .
Lên tầng ba xuống, Kỷ Vân Thư xin Cảnh Dung một thỏi bạc, nhét cho Bảo Nương.
"Không cần tiếp đãi , lên ấm ngon là , chúng phiền."
"Vâng , ngon lên ngay đây, phiền hai vị nữa."
Cầm thỏi bạc, Bảo Nương vui vẻ xuống.
"Một thỏi bạc, đền thế nào đây?"
Cảnh Dung gõ gõ ngón tay lên bàn!
Kỷ Vân Thư liếc một cái: "Hình như ngài vẫn còn nợ một khoản tiền thì ?"
"Nói thế là ý gì?"
"Ta đồng ý tiếp nhận 'Lâm Kinh Án', phá vụ án mất tích, ngài sẽ cho một khoản tiền, đến giờ vẫn thấy một xu nào."
"Đồ mê tiền."
Kỷ Vân Thư hừ một tiếng: "Có tiền khắp thiên hạ, tiền nửa bước khó ."
Cảnh Dung : "Đợi ngươi Dung Vương phi , còn lo chuyện tiền nong ? Những gì bổn vương , ngươi đều thể . Đến lúc đó, bổn vương sai một cái giường bằng vàng cho ngươi ngủ thỏa thích."
Kỷ Vân Thư: "..."
Hai đấu võ mồm chán!
Bảo Nương nhận tiền xong, sai bưng và bánh ngọt lên hầu hạ hai .
Từ sáng đợi đến tối, Cảnh Dung lải nhải kể nhiều chuyện. Nào là chuyện hồi nhỏ ở phủ Bát Vương, chuyện cung, chuyện phong Vương xuất cung lập phủ, những chuyện mới mẻ gặp ... Thậm chí kể y nguyên những lời từng với Lưu Thanh Bình cho Kỷ Vân Thư . Đá nở hoa! Liễu máu! Hà bá!...
Nghe đến nỗi Kỷ Vân Thư mọc kén trong tai.
Cô bèn hỏi một câu: "Vậy mẫu phi của ngài thì ? Chưa bao giờ ngài nhắc đến."
Sắc mặt Cảnh Dung lập tức trầm xuống, bưng chén uống một ngụm lớn.
"Chuyện cũ, nhắc."
Kỷ Vân Thư thích ép buộc, nhắc thì cô hỏi nữa.
Nào ngờ...
Cảnh Dung tự : "Mẫu phi mất từ sớm, vì phạm chút lầm nên đày lãnh cung, ngày hôm thì treo cổ tự vẫn. Từ đó, Vương gia như cũng còn chỗ ."
Nói xong, uống một ngụm .
Kỷ Vân Thư xót xa, gì. Chắc đây cũng là lý do tại bao năm qua Cảnh Dung Kỳ Trinh Đế yêu thích. cuối cùng mẫu phi phạm gì?
Hai cứ thế trong Trường An Sở cả ngày.
Khi màn đêm buông xuống, đến Trường An Sở ngày càng đông, đa phần đều vì vị Ngọc Âm cô nương . Từ tầng ba xuống, đông nghìn nghịt!
Đèn lồng ngoài cửa cũng treo lên hết, đủ màu sắc rực rỡ, nổi bật vũ đài tròn ở giữa vô cùng xa hoa.
Kỷ Vân Thư: "Ta nghĩ, chắc chẳng ai ba nạn nhân khi c.h.ế.t gặp ma ở Trường An Sở . Chỉ trong nha môn và trong Trường An Sở thôi. Nếu , bọn họ chuyện xảy ở phòng Thưởng Nguyệt thì tối nay chẳng đến đông thế . Bảo Nương cũng lo cuối cùng giấu nên nhân lúc khác , bán Ngọc Âm kiếm một khoản."
"Vậy rốt cuộc nàng gì?" Cảnh Dung thắc mắc.
"Người trả giá cao sẽ , nãy Bảo Nương mà."
"nàng mua cô ?" Cảnh Dung kinh ngạc.
Kỷ Vân Thư nhún vai: "Nếu ngài tưởng chúng cả ngày trời để gì? Chỉ uống vài chén về ?"
"Kỷ Vân Thư, não nàng nước ? nàng mua một phụ nữ về gì?"
"Não ngài mới nước ." Cô phản bác, đôi mắt tinh nheo : "Đã xảy ở phòng Thưởng Nguyệt, tức là lúc đó Ngọc Âm cô nương chắc chắn cũng mặt, cô nhất định thấy gì đó. hồ sơ trong nha môn ghi cô gì cả, chẳng lạ ? Đã đời ma quỷ, Ngọc Âm cô nương chắc chắn gì đó, nhưng cô ."
Cảnh Dung hiểu.
"Cho nên, nàng mua cô về moi tin tức?"
"!"
"Hả?"
"Không mua, là ngài mua."
CÁI GÌ?
Đột nhiên...
Bên bắt đầu la hét. Mọi bắt đầu xôn xao, những đôi mắt như lang như hổ chằm chằm vũ đài tròn.
Bảo Nương bên ngoài lớp lụa mỏng, phe phẩy chiếc quạt lông, tít mắt với : "Các vị công t.ử đợi lâu ."
"Nhanh lên, bọn đợi nổi nữa ."
"Biết các vị đều đến vì Ngọc Âm. Ngọc Âm nhà là vũ cơ đầu bảng của Trường An Sở, Bảo Nương luyến tiếc nhất là Ngọc Âm, nhưng bây giờ vẫn quyết định dứt tình. Cho nên các vị công t.ử hãy nắm bắt cơ hội, tóm , trả giá cao sẽ , cơ hội thể bỏ lỡ."
Lời dứt!
"Ta một trăm lượng."
Có hét lớn!
Cái gì?
Một trăm lượng? Một trăm lượng mà đòi mua Ngọc Âm? Ngươi đến tấu hài ?
Bảo Nương lườm đó một cái khinh bỉ, thẳng: "Ta Triệu gia công t.ử , Ngọc Âm nhà chỉ đáng giá một trăm lượng ? Nếu ngài tiền thì mau về ."
Mọi cũng bắt đầu ồn ào, thi ném cho đó ánh mắt khinh bỉ và tiếng nhạo che giấu.
"Mau cầm một trăm lượng của ngươi cho ăn mày , đừng ở đây mất mặt hổ."
"Cút !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-398-399-nguoi-tra-gia-cao-se-duoc.html.]
"Không tiền thì đừng đến đây."
"Thằng nghèo kiết xác, Ngọc Âm của bọn ngươi xứng, cô là của bổn đại gia."
...
Đủ loại lời lẽ chê bai! Như sóng trào!
Kỷ Vân Thư mà đầy đầu hắc tuyến, nắm lấy điểm , vô cùng khó hiểu hỏi Cảnh Dung một câu: "Đàn ông các ngài đều thích thế ?"
"Không đàn ông các ngài, là bọn họ. Bổn vương giống đám yêu nghiệt đó."
Kỷ Vân Thư: "..." Coi như cô hỏi.
Lúc , bên bắt đầu hét giá.
"Ta một ngàn lượng."
"Một ngàn năm trăm lượng."
"Hai ngàn lượng."
"Hai ngàn năm trăm lượng."
"Ba ngàn lượng."
...
"Bảy ngàn lượng."
Giá cả leo thang.
Nghe thấy bảy ngàn lượng, bên đồng loạt ngẩng đầu lên tầng ba. Trương công t.ử giá đang vắt chân chữ ngũ ở bàn bên cạnh Kỷ Vân Thư, đắc ý quét mắt đám đông bên , xoa xoa tay, l.i.ế.m môi, hau háu Ngọc Âm, hận thể lao xuống ngay lập tức.
Bảo Nương thấy con , vui sướng che miệng , mắt sáng rực lên.
"Bảy ngàn lượng, Trương công t.ử bảy ngàn lượng, còn ai giá cao hơn ?"
Mọi bắt đầu rầu rĩ, trong lòng tính toán xem ngân khố nhỏ của đủ trả cao hơn bảy ngàn lượng . Kết quả, thở dài.
Hôm nay đến công cốc !
Đột nhiên...
"Bảy ngàn lẻ một lượng."
Ồ!
Mọi tiếng, ngẩng đầu lên tầng ba, ánh mắt đổ dồn Kỷ Vân Thư.
Hơn một lượng? Chuyện ...
Cảnh Dung lập tức đá chân Kỷ Vân Thư gầm bàn: "nàng cái gì thế?"
Cô vuốt hai hàng ria mép: "Chuộc cho Ngọc Âm cô nương!"
"nàng?"
"Ngài xem bộ dạng của , giống bảy ngàn lẻ một lượng ? Nếu bỏ một lượng thì còn ."
Cảnh Dung: "..."
Kỷ Vân Thư: "Ta là giá ngài đấy! Ngọc Âm cô nương như tiên, nếu cưới về bình hoa cũng mát mắt."
Mặt Cảnh Dung đen sì, vẻ mặt bất lực, hạ giọng : "Kỷ Vân Thư, khoản tiền bổn vương sẽ ghi nợ cho nàng, đến lúc đó trả giường."
Hả?
Cô cạn lời!
Lúc , Trương công t.ử bàn bên cạnh cuống lên, nhấc m.ô.n.g khỏi ghế đẩu, hét lớn một tiếng: "Bảy ngàn một trăm lượng."
"Bảy ngàn một trăm lẻ một lượng." Kỷ Vân Thư hét.
"Bảy ngàn hai trăm lượng."
"Bảy ngàn hai trăm lẻ một lượng."
Lúc nào cũng nhiều hơn một lượng.
Trương công t.ử sắp phát điên , lao tới đập bàn cái rầm.
"Tên nhóc, ngươi đối đầu với !"
"Công tử, Bảo Nương chẳng ? Người trả giá cao sẽ . Ta thứ nhất dùng bạc của ngài, thứ hai ép ngài tranh với , chúng cạnh tranh công bằng, ai cũng nợ ai cả."
Dang hai tay!
"Ngươi rõ ràng là cố ý, hơn một lượng, ngươi bản lĩnh thì đập một vạn lượng ."
Kỷ Vân Thư nhạt liếc một cái: "Trương công tử, ngài mau về , chúng cứ từ từ giá. Tuy nhiên, bản công t.ử cái gì cũng nhiều, chỉ tiền là nhiều. Dù ngài giá bao nhiêu, đều sẽ hơn ngài một lượng."
Giơ một ngón tay lên!
"Ngươi..."
Trương công t.ử nổi giận, nắm chặt nắm đ.ấ.m định đ.ấ.m tới. Tay giơ lên Cảnh Dung tóm lấy, bẻ ngược xuống .
Tay bẻ ngược , Trương công t.ử đau đến méo mặt. Vì tay bẻ quặt gáy nên đầu gối cũng buộc khuỵu xuống, quỳ một gối xuống đất.
"Đau đau đau..."
Nước mắt chảy ròng ròng.
Lông mày Cảnh Dung lạnh lùng nhướng lên tận tóc mai.
Nói: "Đến của ngươi cũng dám động? Muốn c.h.ế.t ?"
"Ngươi... ngươi là ai? Ngươi là ai ? Ta là... Trương Trung Dịch, cha là Binh bộ Thiếu Tư Trương Kỳ Đống."
"Hóa là Binh bộ Thiếu Tư Trương Kỳ Đống , còn tưởng là ai mà nuôi dạy thứ súc sinh chứ."
Công phu miệng lưỡi độc địa giảm chút nào.
Trương Trung Dịch đau giận, tay run rẩy chỉ Cảnh Dung: "Ngươi dám sỉ nhục cha ? Không sống nữa ?"
Cảnh Dung khinh thường, tăng thêm lực tay, đường nét khuôn mặt dường như cũng lạnh lùng hơn vài phần.
Hừ lạnh: "Lão già Trương Kỳ Đống đó tham ô nhận hối lộ, lợi dụng chức quyền biển thủ công quỹ. Ngươi nhất báo cho cha ngươi một tiếng, bảo ông giao hết tiền tham ô , tận hưởng nốt những ngày tháng tự do . Một tháng nữa, Lại bộ dâng sớ tố cáo danh sách quan tham ô, đầu tiên xử lý là cha ngươi Trương Kỳ Đống."
Dứt lời, Cảnh Dung ném mạnh xuống đất!
Trương công t.ử ngây : "Ngươi... ngươi là ai?"
"Ngươi đủ tư cách . Tóm , chuyện của cha ngươi, Lại bộ chắc chắn sẽ xử lý."
Trương công t.ử bệt đất, trán toát mồ hôi lạnh, hai mắt đờ đẫn.
"Thế nào? Còn giá nữa ?"
Ra cái rắm! Cha sắp đổ đài , lấy bảy ngàn lượng nữa?
Mọi bàn tán xôn xao, nhưng ai giá nữa.
Thấy khí , Bảo Nương vội sai khiêng Trương công t.ử từ tầng ba xuống, đưa về phủ.
"Được , vị công t.ử ở chốt giá bảy ngàn hai trăm lẻ một lượng, Ngọc Âm từ nay về là của các ngài." Bảo Nương .
Mọi tiếc nuối, ghen tị, đố kỵ.
Ngọc Âm vẫn luôn lạnh lùng im lặng, ngẩng đầu Kỷ Vân Thư, nhún chào.
Kỷ Vân Thư với cô một cái, đến bên cạnh Cảnh Dung: "Chúc mừng, là của ngài ."
Cái gì?
"Ngọc Âm cô nương là của ngài ."
Cảnh Dung nghiến răng!