NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 392: Văn Lệnh Dương
Cập nhật lúc: 2025-12-16 08:45:13
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, nhóm Cảnh Dung ở trong phủ huyện nha. Phòng Minh Tam sắp xếp mấy phòng sạch sẽ, sai chuẩn cơm canh, chỗ nào cũng chu đáo hết mực.
Để lãng phí thời gian, Kỷ Vân Thư bảo Phòng Minh Tam mang hồ sơ của ba vụ án đến.
Lúc Trương bổ đầu đưa cho cô, thắc mắc hỏi: "Kỷ đây từng đến Du Châu ?"
Kỷ Vân Thư lật xem hồ sơ, đầu ngẩng lên.
"Từng đến một ."
"Khi nào?"
"Mấy tháng ."
"Vậy... từng đến một khách điếm ?"
"Có."
"Lúc đó ở khách điếm đó xảy án mạng ?"
Bộ dạng như truy đến cùng!
Kỷ Vân Thư ngước mắt lên , khóe miệng nhếch lên, : " là xảy một vụ."
"Vụ án đó ..."
Chưa hết câu, Kỷ Vân Thư : "Trương bổ đầu hình như điều ."
"Không , chỉ là thấy dáng và dáng của giống một ."
"Một ? Người nào?"
Thú vị đấy!
Trương bổ đầu : "Một cô nương cùng họ với , mấy tháng ở khách điếm ngoại thành Du Châu nhanh chóng phá một vụ án mạng. Lúc đó Dung Vương cũng mặt."
Ý tứ trong lời của rõ ràng.
Rõ ràng là vị Kỷ mặt là cô nương đeo khăn che mặt mấy tháng .
Chỉ là trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc, dám khẳng định chắc chắn.
Kỷ Vân Thư nhạt, gấp hồ sơ tay .
Nói: "Trương bổ đầu quả nhiên là thích giả hồ đồ."
"Ý là?"
"Mấy tháng gặp Trương bổ đầu, lời hành động cũng chẳng khác bây giờ là mấy. Ngươi phận của thì cũng giấu nữa. Chỉ là Trương bổ đầu , tại hạ hiện giờ nam trang cũng là để tiện việc, mong ngươi giữ kín như bưng, tạo điều kiện cho tại hạ."
Cô thừa nhận !
Mắt Trương bổ đầu trợn tròn, hưng phấn : "Quả nhiên là cô, Kỷ cô nương. Ta bảo mà, ngài chắc chắn là đó. Thật ngờ Kỷ cô nương năm xưa giờ thành Kỷ lừng danh kinh thành, đúng là thất kính thất kính."
Nói chắp tay cúi thật sâu!
Cứ như thấy Bồ Tát sống .
Kỷ Vân Thư: "..."
"Lúc thấy Kỷ cô nương phá án, quả thực như thần, khiến mở rộng tầm mắt. Tiên sinh kinh bao lâu phá vụ án mất tích mà Đại Lý Tự và Hình bộ mấy tháng trời phá nổi, nhận tiếp 'Lâm Kinh Án' mười bốn năm , thật khiến khâm phục. Hơn nữa khi kinh, ở Cẩm Giang cũng phá ít vụ án, vụ nào cũng là đại án cả. Không ngờ hôm nay thể gặp Kỷ cô nương, còn cùng ngài tra án, đúng là vinh hạnh của ."
Ưỡn ngực!
Khó giấu sự kích động trong lòng.
Kỷ Vân Thư khiêm tốn, : "Trương bổ đầu, ngươi cứ gọi là Kỷ . Ngươi cứ một câu Kỷ cô nương, hai câu Kỷ cô nương khiến rợn cả ."
Nếu để phận nữ nhi của cô thì rắc rối to.
Trương bổ đầu vội : "Vâng, Kỷ ."
Kỷ Vân Thư cũng đôi co với nữa, lật mở mấy cuốn hồ sơ khác, chăm chú .
Nội dung đại khái cũng giống như lời ông lão ở miếu hoang và Phòng Minh Tam .
Ba nạn nhân đêm gặp nạn đều gặp ma, đến giờ Tý đêm hôm thì phát hiện treo cổ c.h.ế.t cây đại thụ trong sân nhà , hai chân duỗi thẳng, mười ngón tay cứng đờ co quắp, mắt trợn trừng, mặt mũi dữ tợn.
Giống như... dọa c.h.ế.t!
tại hung thủ dọa c.h.ế.t ba nạn nhân mới treo họ lên cây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-392-van-lenh-duong.html.]
Kỷ Vân Thư tạm thời manh mối.
Cô lật xem hồ sơ nữa, đột nhiên hỏi Trương bổ đầu: "Hồ sơ là do ngỗ tác nha môn các ?"
"Không , là sư gia của chúng ghi chép."
"Sư gia huyện nha các cũng là tỉ mỉ đấy, ghi chép chi tiết."
"Tất nhiên, sư gia nha môn chúng là tú tài, tuổi trẻ tài cao."
Ồ?
Trương bổ đầu tiếp: "Hắn tên là Văn Lệnh Dương, đại tài t.ử nổi tiếng thành Du Châu. Sau khi đỗ tú tài bèn nha môn việc, chữ , ít tìm thư nhà."
"Vừa nãy thấy ."
"Lệnh Dương đến nhà c.h.ế.t , tìm hiểu thêm tình hình, giờ ... chắc về ." Hắn ngó cổ ngoài, thấy gì đó, vui mừng gọi: "Lệnh Dương."
Chỉ thấy bên ngoài một nam t.ử cao ráo bước .
Áo vải đơn sơ, sạch sẽ gọn gàng, khuôn mặt trắng trẻo toát lên vẻ thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ lanh lợi khiến thể rời mắt.
Người tên Văn Lệnh Dương giống Kỷ Bùi!
Kỷ Vân Thư giây lát ngẩn ngơ cứ ngỡ là Kỷ Bùi.
Văn Lệnh Dương thấy cô chằm chằm, trong lòng khó hiểu, chắp tay với cô, : "Chắc là Kỷ ? Xin , Văn mỗ đến Thường gia, kịp nghênh đón Kỷ , chút thất lễ, mong lượng thứ."
Giọng kéo suy nghĩ của Kỷ Vân Thư trở .
Cô lập tức dậy, vòng qua bàn, cũng chắp tay đáp lễ: "Văn sư gia quá lời , ngài bôn ba vì vụ án, gọi là thất lễ ?"
Văn Lệnh Dương , liếc hồ sơ cô trải bàn.
"Không xem xong hồ sơ ?"
"Xem ."
"Nếu chỗ nào rõ, cứ việc hỏi ."
Kỷ Vân Thư cầm hồ sơ lên, : "Hồ sơ Văn sư gia ghi chép là bản chi tiết nhất mà tại hạ từng thấy trong những năm qua, ngay cả sử quan ghi chép hồ sơ trong triều cũng chi tiết bằng ngài."
"Kỷ quá khen ."
"Vừa nãy Trương bổ đầu , Văn sư gia đến nhà c.h.ế.t một chuyến, phát hiện gì khác ?"
Văn Lệnh Dương lắc đầu, thở dài: "Manh mối ít, hơn nữa dấu vết hung thủ để . Ta đến xem cái cây treo cổ c.h.ế.t, cũng manh mối."
"Ba nạn nhân đó hạ táng ?"
"Có hai hạ táng , c.h.ế.t mấy hôm ngày mai sẽ hạ táng, cho nên mới qua đó xem phát hiện gì khác ."
Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút, hỏi tiếp: "Ngỗ tác nha môn khám nghiệm kỹ càng ? Vết hằn cổ và hướng cuộn của lưỡi đúng ? Trên vết thương nào khác , còn nữa, mức độ co quắp của hai tay nạn nhân thế nào, những cái ngỗ tác đều kiểm tra kỹ ?"
Hỏi dồn dập một tràng!
Trương bổ đầu xong còn kịp phản ứng.
Văn Lệnh Dương trả lời từng câu một: "Ngỗ tác khám nghiệm, nạn nhân c.h.ế.t do treo cổ, cổ vết hằn nào khác, cũng vết thương nào khác. Hai tay nạn nhân co quắp về phía lòng bàn tay, chắc là do giãy giụa khi treo cổ, vì trong móng tay tìm thấy sợi nhỏ của dây thừng treo cổ. Không tìm thấy bất kỳ manh mối nào của hung thủ."
"Vậy còn chuyện quỷ thần thì ?"
"Theo lời nhà nạn nhân, nạn nhân đều gặp ma đêm hôm khi về nhà, và địa điểm đều ở cùng một chỗ, là phòng khách của Trường An Sở."
"Hửm?"
"Nghe mấy năm , tầng hai Trường An Sở một căn phòng c.h.ế.t một hoạn quan, khéo ba nạn nhân đó đều gặp ma trong cùng một căn phòng, cho nên mới lời đồn oan hồn đòi mạng."
Trả lời rành mạch đấy!
Chỉ một sư gia huyện nha thì phí quá!
Kỷ Vân Thư nhíu mày: "Trường An Sở là nơi nào?"
"Là... chốn vui chơi."
Kỹ viện!
...