NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 388: Cùng Đường

Cập nhật lúc: 2025-12-16 02:23:14
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhất thời, chuyện Vệ Dịch đòi tụt quần bôi t.h.u.ố.c cho Lang Bạc truyền khắp nơi.

Sáng hôm !

Nhóm Cảnh Dung xuất phát từ huyện nha Sơn Hoài. Lang Bạc mang theo trái tim thấp thỏm khỏi cửa, leo lên ngựa.

Cũng may, Vệ Dịch sớm Kỷ Vân Thư "tóm" trong xe ngựa, tiếp tục loạn với nữa, tảng đá trong lòng mới nhẹ vài phần.

Chỉ là ánh mắt đám thị vệ xung quanh chút khác lạ, thậm chí còn thì thầm bàn tán khúc khích. Làm Lang Bạc ngượng chín cả mặt! Hắn đường đường là nam t.ử hán đầu đội trời chân đạp đất, ngã ngựa thê t.h.ả.m thế . Thất sách, quá thất sách!

Thực , Vệ Dịch quên sạch chuyện đó từ đời nào. Lúc đang cùng Kỷ Vân Thư trong xe ngựa, tay ôm hai hộp điểm tâm, ăn từng miếng ngon lành.

Vui vẻ đến mức chút buông thả bản !

"Tốt quá , cuối cùng cũng về nhà."

Kỷ Vân Thư hỏi: "Rất về nhà ?"

Gật đầu!

" , lâu lắm về, cũng A Mễ thế nào , còn Phó thúc, A Đạt nữa... nhớ họ lắm."

Kỷ Vân Thư xoa đầu : "Khoảng mười bữa nửa tháng nữa là ngươi thể gặp họ ."

"Vậy Thư nhi, chúng sẽ nữa chứ?"

Cô lắc đầu: "Chúng đến huyện Ngự Phủ, chỉ là ngang qua Cẩm Giang thôi."

"Ồ." Hắn thất vọng cúi đầu xuống.

Kỷ Vân Thư thấu tâm tư của , mỉm dịu dàng : "Vệ Dịch, đợi đến Cẩm Giang, ngươi cứ ở đó, đợi Ngự Phủ xong sẽ đón ngươi."

"Không chịu."

Hắn từ chối ngay lập tức. Hắn ôm lấy cánh tay Kỷ Vân Thư, gối đầu lên vai cô: "Ta cứ ở bên cạnh Thư nhi cơ, cô đó, chúng mà, xa ."

Hắn như một con mèo nhỏ, cứ rúc đó chịu dậy. Nhìn qua thực sự vô cùng đáng yêu.

Kỷ Vân Thư , cứ để mặc như .

Những ngón tay trắng ngần vén rèm xe lên, ngoái chiếc xe ngựa phía , hỏi thị vệ bên ngoài: "Tạ đại nương vẫn chứ?"

Thị vệ đáp: "Mấy ngày nay bà , chỉ là trong lòng sốt ruột, dù chuyện con gái bà ..."

Hắn ngập ngừng thôi.

Cô hiểu, gật đầu một cái buông rèm xuống!

Ở phía , Mạc Nhược bầu rượu rời tay, mang theo cả đầy mùi rượu chui tọt xe ngựa, nhưng Cảnh Dung chần chừ mãi lên. Hắn thò đầu hỏi: "Sao thế? Không nỡ ?"

"Không ."

"Vậy ?"

Cảnh Dung nghiêng đầu, ánh mắt dừng ở chiếc xe ngựa phía , lo lắng : "Ta yên tâm về cô ."

Mạc Nhược , trong lòng hiểu rõ: "Không yên tâm thì qua đó , một một xe, rộng rãi chán."

Nói rụt đầu , khó giấu vẻ phấn khích. Giờ uống say bí tỉ, ngang dọc mơ màng trong xe cũng chẳng ai quản, vui vẻ tự tại.

Cảnh Dung cất bước về phía xe ngựa của Kỷ Vân Thư, co ngón tay gõ gõ lên vách xe. Nghe thấy tiếng động, Kỷ Vân Thư thò đầu .

"Sao ?"

"Bảo Vệ Dịch xuống xe."

"Tại ?"

"Xe ngựa phía rộng hơn, để sang với Mạc Nhược."

"Còn ngài thì ?"

"Bổn vương tất nhiên với nàng."

Kỷ Vân Thư ngẩn , tên ?

cô còn kịp gì thì tiếng Vệ Dịch: "Ta chịu, với Thư nhi."

Ngay đó, nửa nhoài khỏi xe, tức giận trừng mắt Cảnh Dung.

Cảnh Dung lười nhiều, vươn tay tóm lấy Vệ Dịch lôi tuột xuống xe, ném cho thị vệ bên cạnh, lệnh: "Đưa tìm Mạc Nhược."

"Vâng."

"Ta chịu." Vệ Dịch giãy giụa nhưng sức lực , đành trơ mắt Kỷ Vân Thư, đáng thương gọi một tiếng "Thư nhi".

Kỷ Vân Thư thực sự nổi nữa, cũng thấy đau lòng, bèn với Cảnh Dung: "Cho dù ngài lên đây cũng cần đuổi Vệ Dịch , Mạc Nhược nồng nặc mùi rượu, chịu nổi?"

Cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-388-cung-duong.html.]

... Cảnh Dung nhíu mày: " xe chật quá, đủ."

Kỷ Vân Thư "phũ" một câu: "Vậy ngài thể cùng phu xe mà."

Cảnh Dung nghẹn lời: "..."

Đành thả Vệ Dịch , để chui trong xe.

Đột nhiên...

"Vương gia."

Thị vệ phía hô lên một tiếng. Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư cùng .

Phía từ lúc nào xuất hiện năm sáu cưỡi ngựa, kẻ nào cũng hung thần ác sát, thô kệch vạm vỡ, bên hông đeo đại đao. Nhìn vẻ khí thế hung hăng nhưng bọn họ gần mà chỉ lảng vảng ở một cách nhất định.

Kẻ dẫn đầu là Triệu Hoài!

Chỉ thấy cụt một tay, ống tay áo xé mất một nửa, tay cầm cương, thẳng lưng lưng ngựa. Cánh tay cụt hề giảm uy phong của , còn tăng thêm vài phần nghị lực.

Ánh mắt chạm ánh mắt Kỷ Vân Thư. Ánh mắt lạ lùng mang theo vẻ trung thành.

Kỷ Vân Thư theo bản năng dời mắt , rụt đầu trong xe. Củ khoai lang nóng bỏng tay , cứ giao cho Cảnh Dung giải quyết .

Cảnh Dung sinh lòng cảnh giác. Tuy Triệu Hoài chỉ mang theo vài nhưng thể phòng, bèn sai qua thám thính.

Thị vệ bẩm báo: "Vương gia, là cùng đường."

"Cùng đường?"

"Hắn cũng huyện Ngự Phủ."

"Hắn cũng huyện Ngự Phủ."

Lý do ... Cảnh Dung trong lòng nghi hoặc.

Thị vệ bèn hỏi: "Vương gia, cần..."

Lời dứt, Cảnh Dung giơ tay ngắt lời: "Không cần, cẩn thận một chút, hễ động tĩnh gì, nhất định bảo vệ Kỷ ."

"Thuộc hạ rõ."

Thế là Cảnh Dung nhảy phắt lên xe ngựa của Kỷ Vân Thư.

Ba chung một xe. Vệ Dịch lo Cảnh Dung đá xuống nên co rúm sang một bên, cũng chẳng thèm .

"Tại Triệu Hoài ở đây?" Kỷ Vân Thư hỏi.

Cảnh Dung đáp: "Nói là cũng huyện Ngự Phủ, cùng đường."

"Đang yên đang lành cũng huyện Ngự Phủ? Đáng ngờ quá."

"Nhìn bộ dạng chắc cũng gây sóng gió gì ."

Kỷ Vân Thư cũng hỏi nữa. Đoàn tiếp tục về phía cổng thành huyện Sơn Hoài.

Ra khỏi huyện Sơn Hoài, một buổi sáng, nhanh đến địa phận Du Châu. Ông trời chiều lòng , bỗng nhiên đổ một trận mưa lớn. Đường lầy lội khiến cho đến khi trời tối mịt họ vẫn tới thành Du Châu.

Đành nghỉ tạm ở một ngôi miếu hoang.

Người của Cảnh Dung sắp xếp xe ngựa, dọn dẹp trong miếu một chút nhóm vài đống lửa.

Rất nhanh đó, của Triệu Hoài cũng , chỉ là ở một bên khác, chậm chạp nhóm lửa, hề ý định qua giao thiệp.

Hai nhóm cứ thế gượng gạo hai bên.

Cảnh Dung theo thói quen nhặt một cành cây, chọc chọc đống lửa, tàn lửa b.ắ.n tung tóe mu bàn tay Mạc Nhược.

Đau điếng, Mạc Nhược nhíu mày, khó chịu : "Cái thói quen của ngươi bao giờ mới sửa hả? Nghịch lửa đái dầm, v.ú nuôi dạy ngươi ?"

Cảnh Dung nghiêng đầu lườm một cái.

Cái khiến Mạc Nhược nuốt nước bọt hai cái: "Được , sai , trêu nổi thì trốn, ?"

Thế là...

Hắn cầm hai bầu rượu hâm nóng về phía Triệu Hoài.

Chen tự nhiên như nhà. Hắn đẩy bầu rượu về phía Triệu Hoài, hỏi: "Ngươi xem, tay cũng cụt một cái , còn vội vàng lên đường gì?"

Triệu Hoài gì, cầm bầu rượu uống một ngụm ném cho đàn em.

Mạc Nhược hỏi tiếp: "Triệu Thanh ? Sao cùng ngươi?"

"Hắn đến Chùa Lư An . Huynh trong trại cũng cho giải tán cả, chỉ mang theo mấy ."

"Vậy ngươi huyện Ngự Phủ gì?"

 

Loading...