NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 386: Kỷ Vân Thư, Cô Có Bệnh

Cập nhật lúc: 2025-12-16 02:23:12
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

À?

Nên thưởng!

Theo lời Tần Sĩ Dư , những thưởng, mà còn thưởng lớn mới đúng.

Kỳ Trinh Đế suy tính kỹ càng một hồi, đôi mày đang nhíu chặt cũng dần giãn .

Ngài phẩy tay: "Được , lời của khanh Trẫm sẽ cân nhắc ."

Tần Sĩ Dư cúi đầu.

Kỳ Trinh Đế lo lắng: "Tuy nhiên, Khang Hầu gia thiệt hại hai ngàn binh mã, lão già đó e là trong lòng cũng sẽ thoải mái."

"Đây là chuyện thứ hai vi thần tâu hôm nay."

"Ồ?"

"Tính khí của Khang Hầu gia Hoàng thượng cũng . Tuy là tự nguyện cho mượn binh, nhưng mất hai ngàn quân, trong lòng chắc chắn sẽ chỗ vui. Hoàng thượng chi bằng bù đắp , tránh để Khang Hầu gia cứ nhắc mãi chuyện triều đình nợ ngài một ân tình."

"Chẳng lẽ bắt Trẫm bù cho lão hai ngàn quân?"

"Cái đó thì cần, Hoàng thượng chỉ cần bù đắp bằng thứ mà Khang Hầu gia yêu thích nhất là ."

Thứ yêu thích nhất!

Kỳ Trinh Đế lập tức hiểu . Văn võ bá quan trong triều ai mà chẳng thứ Khang Hầu gia khao khát nhất là bộ Kim Lũ Giáp!

Kỳ Trinh Đế chau mày. Cái nào nặng cái nào nhẹ, trong lòng ngài cũng một bàn cân.

Ngoài điện!

Cảnh Diệc hề rời đợi một lát. Không lâu , một tiểu thái giám từ bên trong , khom thì thầm tai vài câu.

Rồi gã nhỏ: "Diệc Vương, nô tài chỉ bấy nhiêu thôi."

Cảnh Diệc gật đầu, trong điện với ánh mắt đầy thâm ý rời . Hắn đến thẳng cung của Tiêu Phi, kể bộ sự việc .

Tiêu Phi nheo đôi mắt phượng dài, những ngón tay thon dài tô móng đỏ chót gõ nhẹ lên tay ghế.

Hồi lâu , bà : "Chuyện tạm thời cứ để mặc . Cảnh Dung rời kinh , điều con nên quan tâm là hôn sự giữa con và đích nữ Kỷ gia, chứ một vương gia định sẵn là sẽ thất thế."

Cảnh Diệc gật đầu: "Vâng, nhi thần hiểu."

Đối với mẫu phi của , Cảnh Diệc luôn cung kính như .

Tiêu Phi tiếp: "Mấy ngày nay tâm trạng phụ hoàng con lắm. Cái c.h.ế.t của Thái tử, phụ hoàng con ngoài mặt tỏ nhưng trong lòng thực đau buồn. Đợi qua vài ngày nữa, chuyện Thái t.ử lắng xuống, bản cung sẽ nhắc chuyện hôn sự của con và Kỷ gia mặt phụ hoàng. quan trọng nhất là con tuyệt đối gây chuyện. Cảnh Dung ở bên ngoài thế nào, ngoài mặt con để ý tới, mặt phụ hoàng cũng nên cho vài câu."

"Vâng, nhi thần theo mẫu phi."

Cảnh Diệc ngoan ngoãn đáp. Suy cho cùng, thời gian là giai đoạn then chốt.

Nói xong chuyện của con trai, Tiêu Phi nhớ đến con gái . Bà thở dài thườn thượt, đầu đau như búa bổ. Năm ngón tay thon dài chống lên trán, day day huyệt thái dương.

Cảnh Diệc chú ý thấy, trong lòng hiểu rõ bèn hỏi: "Mẫu phi đang lo lắng chuyện của Huyên nhi ?"

Tiêu Phi gật đầu.

"Con bé đó cấm túc nhiều ngày nay, cơm nước cũng chẳng chịu ăn, gầy nhiều lắm. Bản cung thực sự lo lắng, nhưng càng lo nó sẽ đem chuyện chúng mưu tính cho phụ hoàng con . Đến lúc đó, công sức sẽ đổ sông đổ bể hết."

thở dài!

"Vậy ý của mẫu phi là?"

Tiêu Phi buồn rầu, chống dậy vài bước, trong mắt lóe lên một tia thâm sâu.

"Huyên nhi cũng đến tuổi xuất giá. Thay vì giam lỏng nó trong cung, chi bằng gả nó xa. Năm ngoái, Tam hoàng t.ử của Hồ Ấp Vương từng phái sứ thần dâng văn cầu . Chỉ là lúc đó vùng Bi Châu xảy vụ án tham ô quy mô lớn nên chuyện hoãn . Hoãn một cái đến chuyện Khúc Khương Vương cầu , nên cứ kéo dài đến tận bây giờ."

Ý đồ quá rõ ràng.

Cảnh Diệc kinh ngạc: "Chuyện mẫu phi từng nhắc tới?"

"Văn đó do ngoại sứ trực tiếp gửi đến bàn của phụ hoàng con, chỉ vài nội thần , nhắc với bản cung vài câu, lúc đó cũng để tâm."

"Vậy bây giờ mẫu phi định nhắc với phụ hoàng, gả Huyên nhi sang Hồ Ấp?"

"Tuy Hồ Ấp đa phần là man di, nhưng Hồ Ấp dù cũng là nơi trù phú. Nghe Tam hoàng t.ử của Hồ Ấp Vương cũng là một nhân tài, văn tài võ lược đều tinh thông, Hồ Ấp Vương coi trọng. Biết sẽ là tân vương, Huyên nhi sẽ trở thành Vương hậu."

Ván cờ , mỗi nước đều sặc mùi lợi ích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-386-ky-van-thu-co-co-benh.html.]

Cảnh Diệc nghi ngại: "Có khả thi ?"

"Chỉ cần phụ hoàng con gật đầu, chuyện đều khả thi. dù là hôn sự của Huyên nhi của con, nhất vẫn nên đợi một thời gian nữa hãy , tránh phiền phụ hoàng con, đến lúc đó sinh chuyện rắc rối."

"Vâng."

Hai chìm im lặng. Trong lòng Tiêu Phi một tính toán chính xác.

...

Hôm !

Hoàng thượng hạ lệnh: Dung Vương công cũng tội, nên thưởng phạt.

Còn Khang Hầu gia thì thưởng!

Thánh chỉ từ kinh thành gửi chia hai phần. Một phần gửi đến huyện Sơn Hoài cho Cảnh Dung, một phần gửi đến Kinh Châu cho Khang Hầu gia, kèm theo bộ Kim Lũ Giáp.

Vì thế, Khang Hầu gia vui như mở cờ trong bụng. Ông ôm bộ Kim Lũ Giáp, mắt rưng rưng lệ, cuối cùng kìm mà òa nức nở.

Bảo vật mơ ước hơn nửa đời cuối cùng cũng tới tay, cảm xúc tất nhiên kìm nén . Ăn cơm cũng ôm, ngủ cũng ôm, xí cũng ôm theo. Thậm chí, ông còn sai dùng vàng ròng đúc một cái hộp gấm, đặt Kim Lũ Giáp trong, bên ngoài khóa tới sáu ổ khóa.

Mọi mà toát mồ hôi hột.

Còn Cảnh Dung, ngay khi nhận thánh chỉ bèn ném ngay xuống đáy hòm.

Trải qua sóng gió , Cảnh Dung càng thêm cẩn trọng, đối với Kỷ Vân Thư thể là như hình với bóng, chỉ thiếu nước treo luôn con mắt lên cô. Tránh để phụ nữ ai đó bắt cóc mất.

là ứng với câu: "Cầm tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan".

Thế nhưng Kỷ Vân Thư buồn bực vui suốt hai ngày liền.

Cảnh Dung an ủi: "Bổn vương phái đến Trại Cao Sơn . Nếu ngọc còn ở đó, cho dù Trại Cao Sơn cháy thành tro, cho dù ngọc tan chảy, cũng sẽ tìm cho nàng."

Kỷ Vân Thư lườm một cái.

"Ngài ngốc đấy? Ngọc mà tan chảy ? Chỉ là màu sắc bên ngoài sẽ biến đổi thôi."

"..."

Cảnh Dung tức cạn lời.

"Ngọc Vệ Dịch đưa cho nàng quan trọng đến thế ?"

"Đó là của cha ."

Cảnh Dung kinh ngạc, vẻ mặt ghét bỏ : "Kỷ Vân Thư, nàng bệnh ? Ngọc của cha mà nàng căng thẳng thế gì? Trong miếng ngọc đó giấu bí mật trọng đại gì ? Hay là bản đồ kho báu?"

Ngài mới bệnh !

Kỷ Vân Thư trừng mắt : "Đó là vật kỷ niệm duy nhất cha Vệ Dịch để cho , tặng cho , giờ mất , ăn với đây?"

Cảnh Dung mặt đầy mùi giấm chua, nhưng vẫn cố nuốt cục tức xuống bụng, giọng dịu : "Được , thứ đó miễn là vẫn còn thì sẽ tìm về cho nàng, đừng lo lắng."

lúc ...

Thị vệ của Cảnh Dung rảo bước sân, vui vẻ reo lên: "Vương gia, Kỷ , tìm thấy , tìm thấy ! Miếng ngọc tìm thấy ."

Kỷ Vân Thư bật dậy, chạy cửa.

Thị vệ cẩn thận nâng miếng ngọc tay đưa cho cô, : "Kỷ , xem xem miếng ?"

Kỷ Vân Thư cầm lấy xem xét, vui vẻ gật đầu: "Là miếng ."

"Vậy thì quá." Tên thị vệ quệt mồ hôi trán.

"Tìm thấy ở ?"

"Là Đại đương gia Trại Cao Sơn trả . Hắn Kỷ mất miếng ngọc nên mang , của tìm thấy trong đống lửa."

"Trong lửa?"

"Vâng."

Kỳ lạ thật! Ngọc tìm thấy trong lửa mà hề hư hại chút nào, nửa điểm sứt mẻ cũng . Chẳng lẽ là kỳ ngọc?

Ái chà, nhặt bảo bối !

 

Loading...