Hai ăn ý từ bao giờ thế?
Những lời châm chọc của Cảnh Dung và Thời T.ử Nhiên cũng khiến mặt Triệu Hoài xanh mét.
Hắn gượng gạo: "Triệu Hoài xưa nay chấp nhặt với chó."
Nói Thời T.ử Nhiên là chó!
Nghe xong, chịu nổi?
Thời T.ử Nhiên vốn tính nóng nảy, nhưng đợi nổi giận, Cảnh Dung .
"Đại đương gia chẳng vạn lượng vàng mới chịu thả ?"
"Ngươi chịu đưa?"
"Vừa nãy ở bên ngoài , chỉ cần của bình an vô sự, thứ ngươi tất nhiên sẽ đưa. Nay tên cũng b.ắ.n , rượu cũng uống , cần vòng vo với nữa, chi bằng thẳng vấn đề cho sảng khoái."
"Được, là cần câu của ngươi." Triệu Hoài sảng khoái, tỏ vẻ hung dữ : "Tuy nhiên, vàng là vàng, ngươi g.i.ế.c nhiều sơn trại như , món nợ tính đây?"
Cảnh Dung hoang mang: "Ta dám đến, tất nhiên cũng vì chuyện . Người của các ngươi chặn xe ngựa của cướp bóc, nếu đưa tiền tài thì đòi mạng chúng . Hành vi nếu xảy ở kinh thành là trọng tội, tru di cửu tộc cũng khả năng."
Rầm...
Triệu Hoài đập bàn.
"Ngươi thì đáng c.h.ế.t ?"
"Nếu bọn họ lấy mạng , cũng sẽ hạ lệnh g.i.ế.c ."
" các ngươi tổn thất một binh một nào, tại của lấy mạng các ngươi?" Triệu Hoài lớn tiếng chất vấn, mặt đỏ gay.
"Đó là do của ngươi vô dụng."
Giọng điệu Cảnh Dung mặn nhạt, cái oai Vương gia sắp dâng lên tận lông mày !
Tức đến mức hai má Triệu Hoài phồng lên.
Nắm chặt nắm đấm, cơ bắp hai cánh tay nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt phượng hẹp dài chằm chằm Cảnh Dung.
"Triệu Hoài sinh từng sợ ai. G.i.ế.c của thì đền mạng. cũng kẻ g.i.ế.c chớp mắt, chuyện liên quan đến tên thư sinh và tên ngốc . Ngươi dùng vàng đổi mạng bọn họ, sẽ thả bọn họ, tuyệt khó. Còn chuyện ngươi g.i.ế.c , chúng tính . Đến lúc đó ngươi sống sót rời khỏi đây thì xem tạo hóa của ngươi."
"Được." Cảnh Dung chốt hạ: "Vạn lượng vàng đó sai chuẩn xong, đang ở chân núi, cứ việc lấy."
"Chuẩn xong từ sớm?" Triệu Hoài khó hiểu: "Ngươi sẽ đòi vàng?"
"Ngươi bắt nhưng g.i.ế.c , rõ ràng ở trong rừng cũng thể g.i.ế.c nhưng ngươi . Mà sơn tặc chẳng vì tiền tài ?"
thật! Nếu cướp cái lông gì!
Triệu Hoài nheo mắt, trong lòng nghi ngờ một lát, đó phất tay cho hai tên đàn em xuống núi thám thính thực hư.
Đồng thời : "Chỉ cần là thật, thả ngay lập tức. nếu là giả, nơi sẽ là mồ chôn của các ngươi. Đừng tưởng ngươi là Vương gia mà Triệu Hoài sợ."
Ngươi là nhất!
Cảnh Dung nhúc nhích ngón tay: "Ta mang vàng đến , cũng nên cho xem một chút, xác định bọn họ an chứ?"
"Thấy ngươi cũng chẳng giở trò gì ."
Thế là Triệu Hoài sai giải Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch .
Kỷ Vân Thư bước , thấy xông trại quả nhiên là Cảnh Dung, tên nhóc đó như thăm , ung dung đó.
Cô nhíu mày, trong lòng lo lắng.
Khi ánh mắt hai chạm , Cảnh Dung gật đầu với cô một cái. Có ẩn ý!
Triệu Hoài sai cởi trói cho Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch, đồng thời : "Người mang đến cho ngươi đấy, quả thực bình an vô sự. Chỉ cần vàng của ngươi vấn đề gì thì bọn họ thể ."
Tay sơn tặc buông lỏng, đẩy hai về phía Cảnh Dung.
Cảnh Dung dậy đỡ lấy Kỷ Vân Thư. Bàn tay gầy guộc lạnh lẽo của cô trong lòng bàn tay khiến tim nhói đau.
Hắn nên đến sớm hơn mới ! Người phụ nữ chắc chịu khổ nhiều .
mà... Cảnh Dung cao giọng: "Xem Trại Cao Sơn là nơi , nuôi của trắng trẻo mập mạp."
Nói cho Triệu Hoài !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-375-van-luong-vang.html.]
Triệu Hoài chỉ đáp: "Phong thủy ." Rồi gì nữa.
Kỷ Vân Thư thầm nghĩ, là heo ? Còn trắng trẻo mập mạp!
"Ngài nên đây." Cô hạ thấp giọng.
Cảnh Dung cũng hạ giọng: "Ta nếu đến, nàng định sơn trại phu nhân, ở đây sinh con đẻ cái hả!"
"..."
Ngay đó, khóe miệng nhếch lên, tà mị: "nàng là của bổn vương, cũng là thê t.ử của . Cái ao sen nhỏ bé chỗ nàng nên ở. Cho nên bổn vương đành đích đến một chuyến, tránh để nàng khác móc mất tim."
Cô thật dám chắc Cảnh Dung đến cứu cô chỉ đơn thuần xem cô một cái, trêu chọc một phen.
Kỷ Vân Thư gì, chỉ thở dài, chuyển chủ đề: "Bên ngoài Trại Cao Sơn là cơ quan, bây giờ ngài đây chẳng là hang cọp ?"
"nàng dường như... quá coi thường bổn vương . Chính vì bên ngoài cơ quan nên bên trong gì cả. Cách duy nhất để đột phá là . Chỉ trong mới cách cứu nàng. Đến lúc đó nàng và Vệ Dịch , tự cách , ít nhất nàng ở đây vướng chân vướng tay."
Kỷ Vân Thư im lặng.
Cảnh Dung từ từ ghé sát tai cô, tiếp tục: "Mọi chuyện đều sắp xếp thỏa , chỉ cần xảy rắc rối thì sẽ ."
"Ý gì?"
"Số vàng mang đến đang ở chân núi, đó đều bôi một ít bột lưu huỳnh. Đợi bọn chúng khiêng vàng sẽ đưa nàng . Đến lúc đó, hai mươi rương vàng, đủ cho bọn chúng chịu đựng."
"Ngài..."
"Ta nàng lo lắng điều gì. Yên tâm, sẽ lấy mạng bọn chúng."
Cảnh Dung hiểu rõ nỗi lo của Kỷ Vân Thư!
Hai thì thầm to nhỏ, ngoài thấy.
Vệ Dịch bên cạnh vui sướng nhảy cẫng lên.
"Cảnh Dung ca ca, cuối cùng cũng đến cứu chúng , ở đây nữa, chỗ thối quá."
"..."
"Ta ngủ giường, ngủ cỏ nữa."
"..."
"Còn nữa, ở đây đều tính, cứ bắt nạt chúng , Cảnh Dung ca ca, báo thù cho ."
Đôi mắt nhỏ của Vệ Dịch rực lửa giận.
Cuối cùng vẫn là Kỷ Vân Thư đưa tay bịt miệng . Ồn ào quá, phù hợp với khí căng thẳng hiện tại!
Triệu Hoài liếc họ, thèm để ý, tâm trí dồn hết đống vàng.
đợi mãi thấy ai báo.
Thế là sai mấy ngoài. đợi một lúc lâu vẫn tin tức.
Đập bàn dậy: "Người , xuống núi xem xảy chuyện gì? Tại mãi tin tức?"
Vừa dứt lời...
Bên ngoài một hớt hải chạy , quỳ rạp xuống đất: "Đại đương gia, nguy , những phái xuống núi đều c.h.ế.t cả ."
C.h.ế.t !
"Ngươi cái gì?" Triệu Hoài tưởng nhầm.
Người nọ chỉ thẳng đám Cảnh Dung: "Là bọn chúng, là của bọn chúng g.i.ế.c của ."
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư .
Ngơ ngác!
"Chuyện gì thế ?" Kỷ Vân Thư hỏi .
Cảnh Dung lắc đầu.
...