NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 370: Còn không bằng nô tỳ
Cập nhật lúc: 2025-12-15 14:45:14
Lượt xem: 164
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hình ảnh trong hồi ức ngày càng mơ hồ, ngày càng xa xăm.
Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên, đ.á.n.h tan suy tư!
Triệu Hoài thu ánh mắt đang thất thần, đôi lông mày sắc bén nhíu , đầu lạnh lùng cánh cửa đang đóng chặt.
"Vào ."
Cánh cửa đẩy !
Người đàn ông bên ngoài vội vã bước , đến bên cạnh Triệu Hoài, một câu: "Đại đương gia, mất ."
"Chắc chắn?"
"Quả thực là mất ."
Sắc mặt Triệu Hoài trầm xuống, hồi lâu mới phất tay: "Ngươi lui xuống , chuyện để bất cứ ai ."
"Đã rõ."
Người nọ khom lưng lui . Căn phòng chìm im lặng kéo dài.
...
Việc đầu tiên Mạc Nhược khi trở về huyện nha Sơn Hoài là tắm. Mặc bộ quần áo cái bang cả ngày trời, sắp c.h.ế.t ngạt . Mùi hôi thối đó dường như chỉ cần mở miệng là thể chui tọt cổ họng.
Lúc , Kỷ Uyển Hân bưng bát t.h.u.ố.c sắc xong đến phòng Cảnh Dung.
Một đêm, cộng thêm cả một ngày trôi qua. Cảnh Dung hề chợp mắt. Hắn vẫn luôn lo lắng cho an nguy của Kỷ Vân Thư.
Khi Kỷ Uyển Hân bưng t.h.u.ố.c , thấy khoác áo choàng, một cửa sổ mở toang, một tay buông thõng bên , tay đặt bệ cửa sổ, nắm chặt thành quyền.
"Vương gia, Mạc công t.ử dặn dò, t.h.u.ố.c ngài uống đúng giờ, chậm trễ."
Cô đưa bát t.h.u.ố.c tới!
phản hồi.
"Ta ngài lo lắng cho Vân Thư, nhưng cũng thể để ý đến thương thế của , dù vết thương n.g.ự.c cũng chuyện nhỏ."
"..."
"Vương gia..."
"Để t.h.u.ố.c xuống, ngoài." Giọng lạnh lùng.
Kỷ Uyển Hân giật run lên, mấy giọt t.h.u.ố.c sóng sánh tràn , rơi lên mu bàn tay trắng nõn của cô . Rõ ràng là t.h.u.ố.c ấm, nhưng lạnh đến thấu xương!
Cô mím môi, đôi mắt phượng rưng rưng cụp xuống, tóc mái lòa xòa che đôi mắt và nốt ruồi son giữa trán.
Nén giọng nghẹn ngào, cô : "Ta và Vân Thư lớn lên cùng , gặp chuyện, tỷ tỷ thể lo lắng? Chỉ là lo lắng thì ích gì? Nếu thể, thật dùng bản để đổi lấy ."
Lời của cô thật cảm động lòng !
Đôi mắt mệt mỏi của Cảnh Dung nâng lên, liếc cô . Chỉ thôi. Không gì!
Kỷ Uyển Hân to gan thẳng mắt .
Giọng đầy vẻ lo lắng và tủi , cô tiếp tục: "Ta , trong lòng Vương gia chỉ Vân Thư, đó cũng là phúc phận của . nếu Vương gia vì mà ngay cả thể cũng màng thì yên tâm ? Chỉ khi Vương gia chăm sóc cho bản thì mới sức cứu chứ."
Vừa , cô đưa bát t.h.u.ố.c tới nữa.
Cảnh Dung mặt cảm xúc, do dự một lát đưa tay nhận lấy bát thuốc, uống cạn một .
Cạch...
Choang!
Hắn đặt mạnh bát xuống bàn. Cái bát nghiêng ngả chực đổ.
Ngay đó, lên tiếng: "Việc sắc t.h.u.ố.c cần cô ."
Không chút thương lượng nào.
Thế nhưng...
Kỷ Uyển Hân : "Ta quen , ngày thường ở nhà cũng tự sắc thuốc, , huống hồ là sắc cho Vương gia."
"Cô hiểu ý bổn vương."
"Hả?" Cô nghi hoặc!
Cảnh Dung nghiêm mặt : "Cô thứ nhất tùy tùng của , thứ hai thê của , càng nô tỳ, những việc cần cô , cũng đến lượt cô ."
Nghe , Kỷ Uyển Hân sững sờ, mũi chân nhón lên, suýt chút nữa lùi mấy bước.
Hóa , trong lòng Cảnh Dung, cô ... còn bằng một nô tỳ!
Nghĩ đến đây, mắt cô đỏ hoe, môi run rẩy mấy nhưng vẫn thốt nên lời.
Cảnh Dung cũng quá tuyệt tình, dù phụ nữ cũng là nhị tỷ của Kỷ Vân Thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-370-con-khong-bang-no-ty.html.]
Bèn hạ giọng : "Cô ngoài ."
Ý là đuổi khéo!
Kỷ Uyển Hân tủi vô cùng. Cô hiểu tại cứ chịu thẳng ! Tại những lời tổn thương đến thế!
Nước mắt lưng tròng chực trào thì... Mạc Nhược bước !
Kỷ Uyển Hân vội lùi sang một bên, lén lau nước mắt.
Mạc Nhược sải bước , liếc cái bát bàn, chuyển ánh mắt sang Kỷ Uyển Hân.
"Kỷ cô nương, và Dung Vương việc quan trọng cần bàn, phiền cô..." Ra ngoài!
Lời hết.
"Vâng, phiền nữa."
Cô cúi đầu, thức thời định rời , nhưng lo lắng hỏi Mạc Nhược một câu: "Mạc công tử, Vân Thư ?"
Mạc Nhược: "Cô , cô yên tâm."
"Vậy thì ."
Cô nhún chào.
Cảnh Dung đột nhiên gọi cô .
Hỏi: "Kỷ nhị cô nương, bổn vương hỏi cô, cô thật sự coi Vân Thư là của ?"
Kinh ngạc!
Kỷ Uyển Hân phắt : "Tại Vương gia hỏi ?"
"Cô chỉ cần trả lời là ."
"Tất nhiên coi Vân Thư là , cho dù hy sinh tính mạng để giúp , cũng chấp nhận!"
Nếu cô c.h.ế.t. Cô thực sự chấp nhận ?
Xạo sự!
Cảnh Dung kỹ khuôn mặt lo lắng tủi của cô , hỏi thêm nữa.
Lạnh nhạt : "Bổn vương hiểu , cô ngoài ."
Cô dám nhiều, cúi đầu thật thấp ngoài.
Mạc Nhược thấy trầm giọng : "Ngươi cần gì những lời đó?"
Cảnh Dung: "Lời nào?"
"Ta ngoài hết , nếu kịp, e là cô nương đó ngươi cho ."
"Liên quan gì đến ? Bây giờ chỉ một lòng lo lắng cho an nguy của Vân Thư, còn tâm trí mà để ý đến cô ?" Cảnh Dung nhíu mày, hỏi dồn: "Thế nào? Ngươi Trại Cao Sơn ?"
"Vào ."
Cảnh Dung nắm chặt lấy cánh tay : "Vân Thư thế nào? Đám đó gì cô ?"
Mạc Nhược thở dài, đẩy .
"Yên tâm , Kỷ cô nương ."
"Không ?" Cảnh Dung nghi ngờ: "Mạc Nhược, ngươi thật với ."
Mạc Nhược: "Những gì với ngươi bây giờ là sự thật!"
Thế là... Mạc Nhược kể đầu đuôi chuyện cho .
Đồng thời khuyên nhủ: "Đã Kỷ cô nương chủ ý riêng, ngươi nên theo cô . Sau khi mượn binh của Kinh Châu, tạm thời đừng tấn công lên núi, tránh chuyện thêm rối ren."
Cảnh Dung nhíu chặt lông mày, trong phòng.
Lắc đầu: "Không , thể mạo hiểm, đám sơn tặc đó g.i.ế.c chớp mắt, lỡ xảy chuyện gì, Vân Thư khó bảo tính mạng."
Mạc Nhược: " bên ngoài Trại Cao Sơn phòng thủ kiên cố, tấn công chuyện dễ, cho dù đ.á.n.h cũng chắc chắn thương vong vô , chi bằng tin tưởng Kỷ cô nương một ."
Cảnh Dung: "Cô vì phá án mà ngay cả tính mạng cũng cần, ngươi bảo tin tưởng cô ? Từ Cẩm Giang đến đây, những việc cô nào là vì bản ? Bây giờ Trại Cao Sơn cũng xảy án mạng, khó bảo đảm khi cô phá án xong, bọn chúng sẽ g.i.ế.c cô . Ta tuyệt đối thể mạo hiểm, cho dù bây giờ đơn thương độc mã xông cũng thể để cô xảy chuyện."
Giọng gần như gào thét!
Tảng đá lạnh vì một phụ nữ mà nở hoa. Chỉ tiếc đó là hoa bìm bìm, bướng bỉnh vô cùng!
Mạc Nhược nén tính khí, trầm giọng phân tích lợi hại với .
"Cảnh Dung, ngươi quan tâm Kỷ cô nương, còn hơn cả mạng sống của chính . dù ngươi cũng là Hoàng tử, là Vương gia, chuyện nếu lớn, truyền đến kinh thành, ngươi nghĩ đến hậu quả ? Hiện giờ vô con mắt đang chằm chằm ngươi, nhất là Diệc Vương, chỉ cần ngươi sơ sẩy một chút, sẽ cáo trạng lên Hoàng thượng, đến lúc đó, e là cả đời ngươi đừng hòng về kinh nữa."
...