NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 368: Kẻ Bán Cá Muối
Cập nhật lúc: 2025-12-15 14:45:12
Lượt xem: 146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Ngư sững sờ chôn chân tại chỗ, tâm trí như nướng cháy xém!
Đang yên đang lành, Tề Thiên Đại Thánh oai phong lẫm liệt đột ngột c.h.ế.t chứ?
Vệ Dịch thấy như , cái miệng nhỏ chu lên vẻ ngạo mạn, bồi thêm một câu như ném đá xuống giếng: "C.h.ế.t , Tề Thiên Đại Thánh c.h.ế.t thật , tất cả đều c.h.ế.t hết, chẳng còn mống nào."
Rõ ràng là giọng điệu trêu chọc và cố ý.
Nói xong, còn gian manh một tiếng, nâng niu mấy cái bánh bao trong tay, liếc xéo Tiểu Ngư tung tăng nhảy chân sáo tìm Kỷ Vân Thư.
Vừa bước khỏi cửa sân nhà bếp, Vệ Dịch ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc, kìm bịt mũi nhăn mặt.
Chỉ thấy một ông lão quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, lưng còng xuống, đang gánh hai sọt cá muối nặng trĩu, bước khó nhọc về phía .
Vệ Dịch nổi lòng thương, nhét vội bánh bao trong n.g.ự.c áo, vội vàng chạy tới giúp đỡ.
"Lão gia gia, để cháu giúp ông!"
Ông lão ho khan hai tiếng, mắng: "Ngươi mới già ."
Hả? Giọng ... mạnh mẽ và đầy nội lực!
Vệ Dịch ngẩn , đôi tay đang định đưa giúp đỡ cứ thế lơ lửng giữa trung. Tiếp tục cũng , mà rụt cũng xong!
Cho đến khi ông lão đặt gánh cá xuống, ngẩng khuôn mặt tóc che kín lên, liếc Vệ Dịch một cái.
Hắn suýt thốt lên kinh ngạc. Vệ Dịch trố mắt, biểu cảm chậm chạp như con lười, từ từ nở nụ kích động vô cùng.
"Mạc..."
Chưa kịp gọi tên thì Mạc Nhược cắt ngang.
"Công tử, lão hủ tuy tuổi cao nhưng sức lực vẫn còn lắm, cần công t.ử giúp ."
"Huynh là..."
"Ta thấy công t.ử tướng mạo phi phàm, chắc chắn là phúc."
Vệ Dịch ngơ ngác! Chẳng lẽ nhận nhầm ?
Lúc , Tiểu Ngư cũng tỉnh cơn đau buồn vì cái c.h.ế.t của Tề Thiên Đại Thánh, lê bước đuổi theo. Hắn liếc Mạc Nhược, vẻ mặt ghét bỏ bịt mũi : "Ngươi là ai? Người giao thức ăn ? Sao giờ từng gặp ngươi? Với , ngươi hôi thế?"
"Đại gia, lão hủ là đến giao cá muối, tất nhiên mùi . Lão Trương giao rau đây bệnh nên nhờ lão hủ ."
"À." Tiểu Ngư xua tay: "Được , mau mang cá trong ."
"Dạ!" Mạc Nhược .
Tiểu Ngư bèn kéo Vệ Dịch định , ai ngờ mới , gáy trúng một chưởng. Hắn lăn ngất xỉu ngay lập tức, sõng soài đất hệt như một con cá khô!
Mạc Nhược lúc mới thẳng dậy, vươn vai giãn gân cốt.
Mắt Vệ Dịch sáng rực lên, phấn khích : "Mạc Nhược ca ca, thật sự là ? Sao tới đây? Huynh đến đưa và Thư nhi về ?"
"..."
"Ở đây chẳng vui chút nào, bọn họ cũng đáng ghét y như , ép uống rượu, còn đ.á.n.h Thư nhi thương, chúng ..."
"Im miệng!" Mạc Nhược quát khẽ: "Nói nhỏ thôi, đừng để phát hiện."
"Ồ." Vệ Dịch tủi ngậm miệng.
Mạc Nhược cảnh giác về phía nhà bếp, may mà ai chú ý đến bên . Hắn chỉ Tiểu Ngư đang đất, lệnh cho Vệ Dịch: "Nhanh lên, vác lên, theo ."
Nói về phía một căn nhà kho chứa đồ lặt vặt gần đó. Vệ Dịch hỏi nhiều, tay chân nhanh nhẹn kéo cái hình nặng trịch của Tiểu Ngư theo trong.
Cửa đóng !
Vệ Dịch vẫn quên hỏi: "Mạc Nhược ca ca, hôi thế?" Hắn vẫn đang bịt mũi.
"Đệ đừng quan tâm chuyện đó, thế nào ?" Mạc Nhược hỏi.
"Đệ khỏe."
"Còn Kỷ ?"
"Cô đang ghép thẻ tre."
"Thẻ tre?" Mạc Nhược thắc mắc nhưng hỏi kỹ: "Đệ dẫn tìm cô . Tên sẽ sớm tỉnh thôi, cũng thể ở lâu, nếu sẽ lộ mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-368-ke-ban-ca-muoi.html.]
"Được, đưa tìm Thư nhi. Thư nhi thấy chắc chắn sẽ vui, vả Thư nhi chắc cũng đói ."
Trong đầu vẫn còn nhớ thương mấy cái bánh bao trong n.g.ự.c áo.
Mạc Nhược hai lời, bắt đầu cởi bỏ lớp quần áo cải trang ném sang một bên. Thấy , Vệ Dịch vội vàng nhắm mắt, lưng .
"Mạc Nhược ca ca, Thư nhi từng bảo , nam nữ thụ thụ bất , cởi đồ mặt ."
Phụt...
Suýt thì thổ huyết! Ngươi coi là đàn bà chắc?! Mạc Nhược bất lực lườm cháy mắt.
"Cái đầu nhỏ của đang nghĩ cái gì thế hả?" Nói chỉ Tiểu Ngư đang ngất xỉu: "Mau lột đồ của ."
"Hả?"
"Hả cái gì mà hả? Mau cởi!"
"Ồ."
Vệ Dịch đành miễn cưỡng xuống, ngón tay cong lên kiểu "tay hoa lan" đầy vẻ ghét bỏ, khó khăn lột bộ đồ của Tiểu Ngư ném cho Mạc Nhược.
Mạc Nhược mặc , chỉnh mái tóc rối bù, giật bộ râu giả mép xuống, quệt chút lọ nghẹ lên mặt. Trông lúc dáng sơn tặc thật sự!
Hai chuẩn xong xuôi, bèn tránh né đám trong bếp để tìm Kỷ Vân Thư. Trong nhà kho tồi tàn, chỉ còn Tiểu Ngư trần như nhộng chỏng chơ nền đất lạnh.
Lúc , Kỷ Vân Thư dựa kích thước và cấu trúc các mảnh xương, phác họa sơ bộ phần xương hàm và trán của c.h.ế.t. Chỉ là vẫn cần chỉnh sửa thêm nhiều. Cô nắm chắc mười phần thể phục dựng chính xác dung mạo .
Năm ngày? Không thể nào!
Trong lòng cô đang suy tính thì...
"Thư nhi."
Vệ Dịch nhảy chân sáo bước . Mạc Nhược cúi thấp đầu theo phía .
"Ngươi ?" Kỷ Vân Thư hỏi.
"Ta tìm bánh bao cho cô ." Vệ Dịch lôi mấy cái bánh bao từ trong áo , đưa tới.
"Ngươi tự ăn ."
Cô đẩy , ánh mắt chợt chú ý đến cùng Vệ Dịch phòng. Quan sát vài giây, bỗng nhiên, đồng t.ử cô mở to.
Mạc Nhược!
Lòng bàn tay cô siết chặt, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh với hai tên sơn tặc trong phòng: "Hai các ngươi đun ít nước nóng mang đây, lát nữa cần dùng, nhớ là một thùng lớn."
"Một thùng nhỏ ?"
"Không ."
"Nửa thùng thì ?"
"Không , nếu sai sót gì, Đại đương gia của các ngươi nhất định sẽ truy cứu đấy."
Hai tên , đành nhún vai chuẩn . khi một tên vài bước, nheo mắt đ.á.n.h giá Mạc Nhược, cảm thấy gì đó đúng.
"Vừa nãy chẳng là Tiểu Ngư ca theo thằng ngốc ngoài ? Ngươi là ai?"
Mạc Nhược bày cái vẻ mặt gợi đòn đặc trưng của đám sơn tặc, đáp: "Tiểu Ngư ca đau bụng xí , bảo đưa thằng nhóc về, trông chừng cho cẩn thận."
"Sao từng gặp ngươi nhỉ?"
"Ta là mới."
Tên thêm vài , nghĩ bụng sơn trại cũng là chuyện thường, hơn nữa đang ở ngay trong hang ổ của thì xảy chuyện gì chứ. Hắn bèn gọi tên còn cùng ngoài đun nước.
bên ngoài vẫn còn hai tên lính canh gác, tay lăm lăm đại đao như hộ pháp. Kỷ Vân Thư bèn cố tình cao giọng sai bảo Mạc Nhược: "Ngươi đây, giúp dọn dẹp đống đồ bên ."
"Được."
Mạc Nhược đáp lời, lê bước tới cạnh cô, bắt đầu giả vờ giả vịt dọn dẹp đồ đạc bàn. Hắn hạ thấp giọng: "Xem chúng lo lắng thừa , hai tên xem, đối với cô cứ gọi là nhất nhất tuân theo."
Kỷ Vân Thư bỏ qua lời trêu chọc đó, hỏi ngay: "Làm đây?"
"Cải trang thành kẻ bán cá muối."