NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 364: Kim Lũ Giáp

Cập nhật lúc: 2025-12-13 15:41:57
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy Khang Hầu gia nắm trong tay một đội binh mã, nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là một đám tàn binh. Nuôi ở Kinh Châu để thị vệ trông nhà giữ của thì , chứ so với những binh sĩ thiện chiến sinh t.ử nơi sa trường.

Đó cũng là lý do tại bao năm qua, Kỳ Trinh Đế vẫn mắt nhắm mắt mở để mặc ông .

thì còn hơn , dẫu yếu kém thì cũng là lính, dùng để tiễu trừ sơn tặc cũng tạm chấp nhận .

Thế nhưng, Khang Hầu gia rút lui khỏi triều đường, còn mâu thuẫn gay gắt với Kỳ Trinh Đế, ông chịu cho Cảnh Dung mượn binh?

Xưa nay vẫn thế, nợ cha con trả!

Trong mắt Khang Hầu gia, Cảnh Dung cũng chẳng khác nào cái gai trong mắt.

Cảnh Dung khẽ ấn tay lên lồng n.g.ự.c đang đau nhói, đôi mày nhíu chặt.

Hắn phân tích: "Khang Hầu gia tuy là cố chấp, tính tình ương ngạnh như trâu, nhưng là một kẻ cực kỳ mê mẩn bảo vật. Lang Bạc, ngươi hãy chuyển lời của bổn vương tới ông : Nếu ông chịu cho mượn binh, bổn vương sẽ tặng ông một bộ Kim Lũ Giáp."

Kim Lũ Giáp?

Lang Bạc kinh ngạc tột độ!

Trên đời chỉ đúng hai bộ Kim Lũ Giáp. Một bộ an táng theo di thể của Tiên hoàng lăng mộ, còn bộ hiện đang cất giữ trong Tế Tự Đường của hoàng thất.

Khang Hầu gia tuy thuộc dòng dõi hoàng tộc, nhưng chỉ là nhánh phụ. Trải qua mấy mươi năm, dòng họ phân nhánh nhiều đời, tính quan hệ với hoàng thất cũng chỉ là bà con b.ắ.n đại bác mới tới.

Thế nhưng, Khang Hầu gia là kẻ lòng tham đáy, từ lâu thèm bộ Kim Lũ Giáp đến nhỏ dãi!

Ngày đêm tơ tưởng nguôi.

Ông còn thường xuyên lu loa rằng cũng là dòng dõi hoàng tộc, tại để Kim Lũ Giáp mốc meo trong Tế Tự Đường mà ban cho ông ?

Cũng may là ông chỉ tham lam châu báu thế gian chứ màng đến hoàng quyền, nếu Kỳ Trinh Đế sớm tìm cách xử lý ông .

Lang Bạc e dè xác nhận : "Vương gia, ngài chắc chắn là dùng bộ Kim Lũ Giáp đó ? Đó là vật cất giữ trong Tế Tự Đường của hoàng thất, canh gác nghiêm ngặt, Hoàng thượng cũng đời nào ân chuẩn ban nó cho Khang Hầu gia."

Hắn ý nhắc nhở!

"Ngươi cứ theo lời bổn vương, nhanh về nhanh."

Lang Bạc dám nhiều lời nữa, lập tức lĩnh mệnh rời .

Ngay đó, Cảnh Dung sang dặn dò Thời T.ử Khâm: "Ngươi bây giờ lập tức đến bên ngoài trại Cao Sơn, tìm cơ hội đột nhập trong. Dù thể cứu ngay lập tức, cũng tình hình của Vân Thư."

"Vâng."

Thời T.ử Khâm kiệm lời, lập tức thi hành mệnh lệnh.

Cơ thể Cảnh Dung lúc còn trụ vững nữa, nắm c.h.ặ.t t.a.y đưa lên miệng, ho khan dữ dội.

Suýt chút nữa thì ho cả máu.

Mạc Nhược thấy liền : "Chuyện cần dặn dò ngươi cũng dặn dò cả , mau nghỉ ngơi thôi."

"Ta yên tâm."

"Không yên tâm thì cũng giữ cái mạng ."

"Mạc Nhược." Cảnh Dung đột nhiên gọi tên y.

Mạc Nhược nhíu mày, dường như đoán định gì, bèn cướp lời: "Ta ngươi , yên tâm , tự thế nào."

"Đa tạ."

Mạc Nhược trầm giọng, dặn dò thêm nữa: "Mau nghỉ ngơi , đừng lãng phí t.h.u.ố.c mỡ của , thứ đó bao nhiêu bạc cũng mua ."

Thật hết nổi!

Cảnh Dung cụp mắt xuống, buồn đáp lời y nữa.

Sau khi Cảnh Dung nghỉ ngơi, Mạc Nhược tìm vị huyện lệnh : "Nói cho vị trí của trại Cao Sơn."

"Hả?"

"Nhanh lên!"

Trương Hoán Bình ngớ một lúc mới vội vàng sai vẽ sơ đồ vị trí sơn trại giấy.

Mạc Nhược xem qua một lượt, ghi nhớ lộ trình trong đầu xé nát tờ giấy vứt sang một bên.

Y lệnh: "Ngươi tìm cho một bộ quần áo vải thô, càng rách càng ."

"Mạc công t.ử định ?"

"Còn mau !"

"Vâng !" Trương Hoán Bình dám chậm trễ, vội sai chuẩn .

Kết quả...

Khi mang về là một bộ quần áo của ăn mày.

Đã thế...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-364-kim-lu-giap.html.]

Còn bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Mùi hôi xộc lên từng đợt!

Mạc Nhược chun mũi, dùng hai ngón tay nhón lấy bộ quần áo, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Trương Hoán Bình rụt rè hỏi: "Mạc công tử, bộ quần áo ngài ý ?"

Ông đây đách ý chút nào!

, loại quần áo dùng để cải trang là nhất.

"Vừa ý, đương nhiên là ý!"

Mạc Nhược miễn cưỡng nhận lấy bộ quần áo.

Chợt nghĩ điều gì, y dặn: "Trương Hoán Bình, chuyện xảy trong địa phận của ngươi, theo lý thì do ngươi giải quyết. đích Dung Vương tay, cho nên ngươi giữ bí mật tuyệt đối, nửa chữ cũng hé răng. Nếu để lọt tin tức đến Kinh thành, Dung Vương sẽ lấy cái mạng nhỏ của ngươi đấy, hiểu ?"

"Hạ quan hiểu, tuyệt đối , tuyệt đối ."

"Lui xuống ."

"Vâng."

Trương Hoán Bình vội vàng lui ngoài.

Mạc Nhược bộ dạng cái bang của mà ngán ngẩm, nhưng tình thế bắt buộc. Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch mất tích, y thể trơ mắt .

Ai bảo cái tên Cảnh Dung giờ liệt giường cử động chứ.

Trọng trách lớn lao đành đặt lên vai y .

Dần dần, trời cũng sắp sáng!

Trong trại Cao Sơn.

Triệu Hoài chiếc ghế da hổ, suy tư lâu, trong lòng vẫn còn rối bời, thể đưa quyết định.

Một bên là tình nghĩa !

Một bên là khao khát kẻ nào phá hỏng rượu của , và cả chiếc bình Tụy Trung trong tay Triệu Thanh mà hằng mong ước.

Đại Chùy và mấy tên bên cạnh trố mắt , sốt ruột yên, bước tới hỏi: "Đại đương gia, ngài vẫn nghĩ xong ?"

"..."

"Đại đương gia, , nhưng cái tên thư sinh mặt búng sữa chỉ giỏi khua môi múa mép, mà tra cái gì. Hơn nữa, trong vò rượu chỉ còn mỗi một bộ hài cốt, xác định là ai?"

"..."

"Đại đương gia... Á!"

Lời còn dứt, Triệu Hoài tung cước, đá mạnh Đại Chùy một cái.

"Câm mồm cho !"

Đại Chùy đau điếng lùi , ôm bụng rên rỉ, dám ho he thêm nửa lời.

lúc , Triệu Thanh bước .

Triệu Hoài lạnh lùng liếc y, : "Sao hả? Ngồi chán ? Muốn ?"

Triệu Thanh đáp: "Ta , rốt cuộc ngươi nghĩ kỹ ?"

"Chuyện gì?"

"Ngươi g.i.ế.c Kỷ , tra rõ lai lịch bộ hài cốt ?"

Triệu Hoài xong bèn nhíu mày, đây chẳng khó ?

Hắn đắn đo cả đêm mà vẫn kết quả đây !

Triệu Thanh thẳng: "Triệu Hoài, nếu là ngươi, sẽ để sự việc tồi tệ hơn nữa, mà chọn cách dừng , để đó tra rõ chân tướng bộ hài cốt trong vò rượu. Hơn nữa, cũng sẽ đưa bình Tụy Trung cho ngươi, cuối cùng lợi chính là ngươi."

Triệu Hoài phản bác: "Người c.h.ế.t là của , của ngươi."

" nếu ngươi cứ cố chấp như , chắc chắn sẽ thêm nhiều c.h.ế.t. Cho dù ngươi thắng thì ?"

"..."

Triệu Hoài chằm chằm Triệu Thanh với ánh mắt rực lửa, dậy, bước đến mặt y.

Hắn hỏi: "Những đó rốt cuộc là gì của ngươi? Tại ngươi cứu bọn họ đến thế?"

"Ngươi cần ."

"Chẳng lẽ bọn họ cho ngươi vàng bạc châu báu để ngươi đến cứu ?"

Triệu Thanh tỏ vẻ vui: "Triệu Hoài, là ngươi, sẽ vì tiền mà hại . Hơn nữa, chuyện vốn do của ngươi gây , nếu các ngươi chặn đường cướp bóc thì đến nông nỗi ."

 

Loading...