Cuối cùng hình khắc tấm thẻ bài và hình thêu con búp bê cũ nát liên hệ gì? Nó giống như một bí ẩn động trời.
Đây là nỗi băn khoăn đau đáu trong lòng Kỷ Vân Thư kể từ khi thấy con búp bê đó.
Hồi lâu , cô dùng tay áo lau sạch tấm thẻ bài cất eo. Cô ngẩng đầu qua cửa sổ rách nát, ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt cô. Cô thở dài, lo lắng cho Vệ Dịch. Không tên ngốc đó xảy chuyện gì ?
Cũng may hai dòng chữ cô mảnh vải khó hiểu, ngoài sẽ gì, chắc chỉ Cảnh Dung mới hiểu .
Lúc , Vệ Dịch đang ôm bụng tên sơn tặc dẫn đến nhà xí. Xung quanh tối đen như mực.
"Ta sợ!" Vệ Dịch nhíu mày.
Tên sơn tặc lườm , bực bội lấy cái bật lửa thổi cháy đưa cho , c.h.ử.i thầm: "Lắm chuyện, trong đó gì ma mà sợ, chẳng lẽ ma ăn thịt ngươi chắc?"
Vệ Dịch thính tai thấy, cầm bật lửa lắc lắc, trừng mắt cãi :
"Trong đó hố là hố, đèn nhỡ rơi xuống thì ? Bẩn thỉu, hôi hám, thích. Bộ quần áo Thư nhi mua cho đắt tiền lắm, giữ gìn cẩn thận, hỏng, bẩn. Dù với các ngươi cũng khác ."
"Khác chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng khác. Các ngươi g.i.ế.c , g.i.ế.c. Các ngươi suốt ngày cầm dao, cầm. Với các ngươi còn đáng ghét hơn Mạc Nhược ca ca, chỉ chuốc một chén rượu, các ngươi chuốc cả vò, còn đ.á.n.h Thư nhi thương. Các ngươi lắm, c.h.ế.t sẽ xuống địa ngục, Diêm Vương sẽ ném vạc dầu, cho đầu t.h.a.i để khỏi hại ."
Nói đến đây, Vệ Dịch còn hì hì, chọt chọt ngón tay n.g.ự.c tên sơn tặc: "Đến lúc đó các ngươi thành cô hồn dã quỷ, đạo sĩ bắt, hồn phi phách tán luôn."
Tên sơn tặc tên là Tiểu Ngư há hốc mồm. Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt ngây ngô của Vệ Dịch trông thật buồn .
Tiểu Ngư đờ , cả đời từng ai những lời . Hồi thần , vỗ bốp đầu Vệ Dịch.
"Mẹ kiếp, dám giả danh trí thức với ông ? Ông đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi! Ông ghét nhất lũ thư sinh chúng ngươi, năng quái gở cách hiểu cái gì."
Hắn tát Vệ Dịch mấy cái đá đ.í.t Vệ Dịch nhà xí: "Đi nhanh lên cho ông nhờ!"
Rầm! Cửa đóng .
Vệ Dịch ôm đầu đau điếng, đập cửa gọi với : "Ta sách gì , văn nhân, chê ngốc chịu dạy. Mấy cái đó kể chuyện đấy, là thật đấy, đùa . Các ngươi ngoan ngoãn , c.h.ế.t mới lên trời thần tiên. Người kể chuyện bảo nhiều việc thiện tích công đức sẽ thành Phật đấy."
"..."
Con trai địa chủ ngốc nghếch mấy ông kể chuyện đầu độc nhẹ!
"Ca ca, còn ?"
"Còn!"
"Huynh tin ?"
"Tin?"
"Thật á?"
"Ừ."
"Thế thì , kể cho bí mật nhé..."
Thế là Tiểu Ngư bịt mũi Vệ Dịch lảm nhảm đủ thứ chuyện trời biển, từ Diêm Vương đến yêu quái trong rừng sâu.
Trong lúc đó, Vệ Dịch tên là Tiểu Ngư, cứ một điều "Tiểu Ngư ca ca" hai điều "Tiểu Ngư ca ca" khiến nổi da gà. chuyện Vệ Dịch kể, cũng cuốn hút lúc nào , mắt tròn mắt dẹt.
Tiểu Ngư hỏi vọng : "Thế đó thì ? Con khỉ đó thế nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-358-la-dai-thanh-khong-phai-khi.html.]
"Đó là khỉ."
"Thì cũng giống cả."
"Khác chứ, đó là Tề Thiên Đại Thánh, là Đại Thánh, khỉ."
Tiểu Ngư xua tay: "Sao cũng , kể tiếp , cuối cùng Đại Thánh thế nào? Có đè c.h.ế.t núi ?"
"Đại Thánh c.h.ế.t , Thư nhi bảo sẽ đến cứu ngài . kịp kể hết thì các ngươi bắt đến đây ."
Tiếc quá! Tiểu Ngư tò mò c.h.ế.t: "Thế bao giờ ngươi đoạn nhớ kể ngay nhé."
"Được, ca ca yên tâm, bao giờ Thư nhi kể tiếp sẽ kể cho ."
"Được, nghĩa khí! Thằng nhóc , cũng thích ngươi đấy."
Két! Cửa mở, Vệ Dịch hì hì bước : " thích ngươi."
"..."
"Ca ca, đói."
Tiểu Ngư bịt mũi nhảy lùi xa hai mét: "Đói thì kệ ngươi."
"Nhỡ c.h.ế.t đói thì ?"
"Hả?"
"Ta c.h.ế.t thì ai kể tiếp chuyện cho ."
Ờ ha! Tiểu Ngư nghĩ ngợi, với Đại đương gia cũng dặn để c.h.ế.t đói. Nhỡ nó c.h.ế.t thật thì lãnh đủ.
"Được , về phòng kiếm cái gì cho ăn."
Vệ Dịch lắc đầu quầy quậy: "Không chịu, tự kiếm, xuống bếp."
"Đi , tùy ngươi."
Tiểu Ngư đầu hàng, Vệ Dịch mài mòn hết tính kiên nhẫn .
Hắn dẫn Vệ Dịch xuống bếp. Trong bếp hai tên to con đang dọn dẹp. Vệ Dịch lao lục lọi lung tung.
"Ê ê ê, ngươi lục cái gì đấy?" Một tên quát.
"Ta đói!" Vệ Dịch ôm cái bụng lép kẹp.
Tiểu Ngư đỡ: "Còn gì ăn cho nó một ít."
"Có thì , nhưng thằng ngốc là tù binh, cũng xứng ăn ?"
"Nhanh lên đừng lôi thôi nữa."
"Chờ đấy." Tên hậm hực lấy cơm.
lúc đó, bên ngoài tiếng gọi: "Mấy vị đại gia, đồ đến đây."
Một ông lão chừng năm sáu mươi tuổi đang đẩy xe rau ngoài cửa gọi.