Tiếng gọi "đồ ngốc" cứ văng vẳng bên tai Vệ Dịch hết đến khác. Cộng thêm men kích thích, đầu óc Vệ Dịch như nổ tung.
Hắn ngã xuống đất, hai tay ôm đầu, đau đớn hét lên: "Đừng nữa, đừng nữa..."
Nếu bàn chân của Triệu Hoài đè chặt lên ngực, lẽ Vệ Dịch đau đến mức lăn lộn khắp đất. Xung quanh là từng tràng cợt nhả.
Triệu Hoài nhấc chân , hiệu cho bên cạnh. Hai tên sơn tặc lập tức xốc nách dựng Vệ Dịch dậy, đối diện với .
Triệu Hoài chằm chằm Vệ Dịch: "Đồ ngốc, ngươi sống đến giờ bằng cách nào nữa."
"Ta đồ ngốc..."
"Ngươi là đồ ngốc, kẻ ngốc nhất đời ."
"Ta , ..."
Tiếng hét gần như là gầm lên! Đôi mắt Vệ Dịch vốn đang mơ màng vì đau đớn bỗng chốc co rút , trừng trừng Triệu Hoài.
Khuôn mặt vốn ngây thơ như ánh mặt trời giờ đây toát lên vài phần uy h.i.ế.p và giận dữ, chẳng thấy chút ngốc nghếch nào. Trong khoảnh khắc đó, trông hệt như một bình thường. Ánh mắt sắc lẹm như dao, dường như đ.â.m thẳng n.g.ự.c Triệu Hoài một nhát lặng lẽ rút .
Triệu Hoài nhíu mày, hung tợn : "Đừng dùng ánh mắt đó , nếu móc mắt ngươi đấy."
Vệ Dịch c.ắ.n chặt răng, vẫn trừng mắt , hai tay nắm chặt thành quyền, đầu dường như cũng quên cả đau.
Lúc , Đại Chùy chạy báo: "Đại đương gia, tên thư sinh tỉnh ."
Triệu Hoài "ừ" một tiếng, lệnh cho hai kẻ đang giữ Vệ Dịch: "Đem thằng ngốc sang một bên, tiếp tục chuốc rượu."
"Rõ!"
Vệ Dịch lôi xềnh xệch sang một bên, đám bắt đầu ép uống rượu.
Triệu Hoài lệnh cho Đại Chùy: "Đi, giải tên đây."
Đại Chùy nhận lệnh, dẫn theo hai lôi Kỷ Vân Thư tới.
Kỷ Vân Thư bước giữa tiếng la ó và những ánh mắt soi mói của đám sơn tặc. Trên gương mặt bình tĩnh của cô hề lộ chút sợ hãi nào.
khi cô quét mắt một vòng và thấy Vệ Dịch, trái tim cô thắt . Trong đám đông, Vệ Dịch đè xuống bàn, cạy miệng đổ từng bát rượu họng.
Hốc mắt cô đỏ hoe: "Vệ Dịch!"
Vừa gọi, cô lao về phía nhưng lập tức giữ .
"Buông !" Cô vùng vẫy nhưng đủ sức thoát . "Các dừng tay ! Lũ súc sinh!"
Cô tức giận đến phát điên, nhưng đám càng thêm phấn khích.
"Muốn cứu nó ?" Triệu Hoài đột nhiên lên tiếng.
Triệu Hoài gạt mấy tên đàn em , bước dài đến mặt Kỷ Vân Thư, soi xét kỹ lưỡng tên thư sinh nhỏ bé . Quả thực khác hẳn với đám đàn ông thô kệch bên cạnh , trắng trẻo, dáng mảnh khảnh, trông như đàn bà.
Kỷ Vân Thư đỏ mắt lườm , là Đại đương gia của Trại Cao Sơn - Triệu Hoài. Cô nén cơn đau nơi cổ họng, : "Thả ."
Giọng gần như là cầu xin.
Triệu Hoài khẩy: "Bản ngươi còn lo xong, còn cứu thằng ngốc đó?"
"Hắn chẳng gì cả, các bắt thì ích lợi gì?"
Triệu Hoài hừ lạnh: "Có ích do ngươi quyết định, mà là do . Cho dù nuôi thằng ngốc trong trại để cho đám tiêu khiển cũng chán."
Cả đám ồ lên.
Kỷ Vân Thư nghiến răng, hít sâu một : "Chỉ cần ngươi thả , gì cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-350-doi-tien-lai-doi-mang.html.]
"Quỳ xuống cầu xin ?"
"Được."
"Muốn mạng của ngươi thì ?"
"Chỉ cần ngươi thả , thể giao mạng cho ngươi."
"Được!" Triệu Hoài búng tay một cái.
Đám đang chuốc rượu Vệ Dịch đằng xa dừng , buông . Vệ Dịch mất điểm tựa, cả trượt từ ghế xuống đất, sấp, mơ màng ngẩng đầu lên thấy Kỷ Vân Thư ở xa xa.
Hắn mấp máy môi, gọi một tiếng: "Thư nhi..." gục đầu xuống.
Triệu Hoài hiệu cho đám thả Kỷ Vân Thư . Ngay khi tự do, cô lao về phía Vệ Dịch, xổm xuống đỡ dựa đùi .
Lúc , Vệ Dịch nóng hầm hập, run rẩy. Bị chuốc quá nhiều rượu, tâm hỏa bốc lên, lục phủ ngũ tạng như thiêu đốt thành than.
"Vệ Dịch, đừng sợ, , ở đây ."
Kỷ Vân Thư vuốt n.g.ự.c cho , quanh quất. Cô vội dậy, chộp lấy một bát rượu, cạy một ít đất sét vàng ở góc tường, nhổ một cây cỏ dại mọc gần đó, ngắt lấy phần rễ, cho miệng nhai nát nhổ cả bã lẫn đất vàng bát rượu.
Khuấy đều vài cái, cô đỡ Vệ Dịch dậy: "Vệ Dịch ngoan, uống cái ."
Vệ Dịch mơ màng lời cô, há miệng uống cạn thứ trong bát. Chẳng bao lâu , ngọn lửa trong lồng n.g.ự.c dần dịu xuống, cảm giác mát lạnh như bạc hà lan tỏa.
Triệu Hoài quan sát bộ hành động của Kỷ Vân Thư, trong lòng sinh nghi. Hắn bước tới, cúi xuống hỏi: "Ngươi cho nó uống cái gì thế?"
Kỷ Vân Thư đặt cái bát sang một bên, lau khóe miệng cho Vệ Dịch, hồi lâu mới ngẩng đầu lên: "Trong rượu thêm đất sét vàng và rễ cây lan thảo, thể giải nhiệt hạ hỏa nhanh nhất."
"Ngươi y thuật?"
"Không , chỉ là rượu mạnh ngấm tim, tuy lục phủ ngũ tạng khó chịu, nhưng thứ thực sự giải rượu là xương."
"Xương?" Triệu Hoài cảm thấy vô cùng mới lạ.
Kỷ Vân Thư ngẩng cổ : "Kẻ g.i.ế.c của Trại Cao Sơn là , cũng hứa giao mạng cho ngươi, nên hãy thả ."
"Được thôi, nhưng mà..." Triệu Hoài âm hiểm: “Ngươi quỳ xuống , sẽ thả nó."
Quỳ xuống!
Kỷ Vân Thư gần như chút do dự, cẩn thận đặt Vệ Dịch sang bên cạnh, quỳ xuống mặt Triệu Hoài. Tuy quỳ, nhưng lưng cô vẫn thẳng tắp. Nhìn thì vẻ khuất phục, nhưng đôi mắt kiên nghị lạnh lùng toát lên sự quật cường bẩm sinh.
"Bây giờ thể thả chứ?"
Nào ngờ, Triệu Hoài tráo trở: "Ta bao giờ rằng ngươi quỳ xuống thì nhất định sẽ thả nó?"
Đám xung quanh rộ lên.
Kỷ Vân Thư hề nóng nảy, ngược hỏi : "Ngươi gì?"
Sắc mặt Triệu Hoài trầm xuống, lộ vẻ hung tàn khát máu. Hắn nắm chặt nắm đấm, đập mạnh xuống bàn.
Rầm! Tiếng động chấn động cả căn phòng.
Hắn : "Các ngươi g.i.ế.c bao nhiêu trong trại của , chẳng lẽ còn bình an rời khỏi huyện Sơn Hoài ? Cái là mạng của gã đàn ông lệnh g.i.ế.c , và một khoản... vàng bạc châu báu."
Mắt sáng lên tia tham lam. Quả đúng là câu "đòi tiền đòi mạng"!
Kỷ Vân Thư thể để Cảnh Dung mạo hiểm, bởi cô , chỉ cần là vì cô, Cảnh Dung chuyện gì cũng dám , kể cả c.h.ế.t.
Nghe xong yêu cầu của Triệu Hoài, Kỷ Vân Thư bỗng bật . Nụ mang theo vẻ khinh miệt.
Nụ khiến Triệu Hoài khó hiểu, mặt đen , giận dữ hỏi: "Ngươi cái gì?"
"Ta các ngươi ngốc."