NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 339: Ngươi vẫn luôn tỉnh táo
Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:29
Lượt xem: 149
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư lao tới...
Lang Bạc giữ : "Kỷ , đừng qua đó."
Kỷ Vân Thư lo lắng tột độ, tên sơn tặc đang khống chế Vệ Dịch, cố trấn tĩnh : "Hắn chỉ là một đứa trẻ, ngươi bắt giữ cũng vô dụng thôi. Nếu ngươi thả , đảm bảo các ngươi đều thể an rời ."
"Thả nó ư?"
"Chỉ cần ngươi thả , thể đồng ý với ngươi bất cứ điều gì!"
"Ta mạng của các ngươi, những thứ đáng giá các ngươi."
Kỷ Vân Thư đáp ứng!
"Thư nhi, đau!" Vệ Dịch kêu lên.
Lúc , Cảnh Dung thấy tiếng bèn xuống ngựa, gương mặt bình tĩnh lộ chút cảm xúc d.a.o động nào.
Ánh mắt lập tức đổ dồn về phía !
Mấy tên sơn tặc thấy , kìm run rẩy, khí thế uy nghiêm bẩm sinh của Cảnh Dung trấn áp.
Chỉ thấy đến mặt Kỷ Vân Thư, trầm giọng lệnh: "Lui ."
"Vệ Dịch..."
"Giao cho !"
Kỷ Vân Thư tin tưởng .
Kỷ Uyển Hân xuống xe cũng vội vàng tiến lên kéo Kỷ Vân Thư lùi về phía .
Sau đó, Lang Bạc đến bên cạnh Cảnh Dung, hỏi: "Vương gia, thế nào đây?"
Làm thế nào?
Thì gỏi chứ !
Hắn giơ tay hiệu cho Lang Bạc lui sang một bên, bước về phía tên sơn tặc, đôi mắt sắc lạnh như dao, đôi mày rậm nhướng lên.
Tên sơn tặc hoảng sợ, vội hỏi: "Ngươi... ngươi là ai?"
"Ngươi nhất nên thì hơn."
"Ta cho ngươi , Đại đương gia bọn là bá chủ huyện Sơn Hoài, hôm nay các ngươi g.i.ế.c nhiều của như , Đại đương gia nhất định sẽ lấy mạng ch.ó của các ngươi."
Cảnh Dung : "Được, sẽ đợi Đại đương gia của ngươi đến báo thù. đó, các ngươi... một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát."
"Vậy sẽ g.i.ế.c nó!" Tên sơn tặc siết chặt lưỡi dao, vết cứa cổ Vệ Dịch càng sâu hơn.
Vệ Dịch đau đớn gọi với Cảnh Dung: "Ca ca, bọn họ g.i.ế.c , mau cứu ."
"Đệ là thèm để ý đến nữa ?"
"Đệ , giận nữa, ca ca, giận nữa, giận nữa..."
Làm Cảnh Dung dở dở , nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng với tên sơn tặc: "Nếu các ngươi nghĩ bắt giữ là thể sống sót thì đúng là mơ giữa ban ngày. Ngươi g.i.ế.c thì g.i.ế.c , dù giữ một kẻ ngốc bên cạnh cũng chẳng chút tác dụng nào. Nếu bắt các ngươi giải đến nha môn huyện Sơn Hoài, huyện thái gia còn khen thưởng một phen."
Tên sơn tặc vốn đang giãy c.h.ế.t , khó thoát kiếp nạn .
Hắn quyết định liều c.h.ế.t một phen: "Được, nếu thằng ngốc vô dụng với ngươi, g.i.ế.c nó ngay bây giờ, ít nhất cũng kéo thêm một đứa chôn cùng."
Dao trong tay còn kịp c.h.é.m xuống, Vệ Dịch lóc om sòm, bắt đầu c.h.ử.i rủa Cảnh Dung.
"Đồ bao trút giận, thật độc ác, ghét , thích nữa. Nếu c.h.ế.t, sẽ biến thành ma, đêm nào cũng tìm , hù c.h.ế.t ..."
Lải nhải ngừng!
Tên sơn tặc ồn ào đến đau cả đầu!
"Đủ , tiễn ngươi lên đường ngay bây giờ."
Dứt lời!
Kèm theo tiếng hét thất thanh "Đừng mà" của Kỷ Vân Thư...
Bất lực , Kỷ Uyển Hân giữ chặt lấy cô, cho cô lao tới.
Cổ tay tên sơn tặc giơ lên, lưỡi d.a.o trong tay thấy rõ nâng cao vài tấc, sắp sửa cứa đứt cổ Vệ Dịch.
Ngay trong gang tấc , một vật thể bay vèo từ trong xe ngựa , đ.á.n.h trúng tay tên sơn tặc.
Vì lực đạo mạnh, tên sơn tặc đau điếng, tay mềm nhũn, thanh đại đao trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.
Cũng ngay trong khoảnh khắc đó, Cảnh Dung lao nhanh tới, một tay kéo Vệ Dịch về phía , tay tung một chưởng mạnh n.g.ự.c tên sơn tặc.
Thấy !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-339-nguoi-van-luon-tinh-tao.html.]
Lang Bạc lập tức dẫn tóm gọn mười mấy tên sơn tặc còn , kẻ nào chống cự đều g.i.ế.c tha.
Cuối cùng, chỉ còn hai tên sống sót, áp giải quỳ xuống đất, trói gô như đòn bánh tét.
Ngay khi Cảnh Dung kéo Vệ Dịch lưng, bèn nhào lòng Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư ôm lấy , vội vàng đưa lên xe ngựa, tìm t.h.u.ố.c bôi lên vết thương ở cổ cho !
Cô thổi nhẹ: "Bôi t.h.u.ố.c xong, dùng tay sờ ."
"Vâng!"
"Cũng dính nước."
"Vâng!"
"Tối ngủ cố gắng nghiêng đầu, hiểu ?"
"Vâng!"
Vệ Dịch tận hưởng cảm giác cô bôi thuốc, ngoan ngoãn lời dặn dò của Kỷ Vân Thư.
Ngoan cực kỳ!
Chỉ là trong đôi mắt to tròn vẫn ngập nước mắt!
Tất nhiên, cũng quên mách lẻo: "Thư nhi, Cảnh Dung ca ca ban nãy bảo tên g.i.ế.c , tại thế? Chẳng lẽ biến thành ?"
Kỷ Vân Thư xoa đầu : "Làm chuyện đó , ngươi đừng nghĩ lung tung."
"Vâng!" Hắn gật đầu, : "Thư nhi, mệt ."
"Vậy ngươi nghỉ ngơi ."
"Được."
Thế là, Vệ Dịch ôm chặt cánh tay Kỷ Vân Thư, gối đầu lên vai cô.
Lại còn ngừng dụi dụi đầu!
Làm cổ Kỷ Vân Thư tê rần mấy hồi!
Đợi Vệ Dịch ngủ say, Kỷ Uyển Hân nãy giờ vẫn im lặng bên cạnh mới huých tay cô, hỏi: "Muội nghĩ tới , lúc đó, nếu Vương gia thực sự màng đến tính mạng của Vệ công tử, thì..."
"Hắn là như !"
" lúc đó..."
Kỷ Vân Thư lập tức cắt ngang lời cô , kiên định : "Hắn lúc đó chắc chắn Mạc Nhược sẽ tay nên mới . Tất cả thể hiểu lầm , nhưng thì ."
Trong lòng Kỷ Uyển Hân cảm thấy khó chịu. Đành im miệng!
Bên ngoài!
Đám Lang Bạc khi dọn dẹp sạch sẽ xác c.h.ế.t mặt đất, bèn trói hai tên tù binh lên lưng ngựa. Sau đó hỏi Cảnh Dung: "Vương gia, hai tên thực sự giải đến huyện Sơn Hoài ? ban nãy tên , Đại đương gia của bọn chúng..."
Lời hết, Cảnh Dung lạnh lùng liếc một cái.
"Chẳng lẽ triều đình nuôi những kẻ ăn ? Đường đường là một huyện lệnh mà một tên sơn tặc khống chế, loại quan huyện như , bổn vương cũng sẽ lột mũ ô sa của xuống."
"Vâng, thuộc hạ hiểu."
"Vậy mau chóng lên đường thôi, hy vọng khi trời tối thể đến khách điếm phía ."
Lang Bạc hỏi: "Vậy Vệ công tử?"
Cảnh Dung về phía xe ngựa của Kỷ Vân Thư, phất tay áo : "Cứ để ở cùng Kỷ ."
"Rõ!"
Cảnh Dung lập tức lên xe ngựa!
Trong xe, Mạc Nhược hai tay khoanh ngực, dài đệm mềm. chuẩn một lão sâu rượu!
Cảnh Dung gì, xuống một bên. Lúc , xe ngựa cũng bắt đầu lăn bánh tiếp tục hành trình.
Hồi lâu , Mạc Nhược trở .
Nhắm mắt, lầm bầm hỏi một câu: "Nếu lúc đó tay, ngươi thực sự định để bọn chúng g.i.ế.c Vệ Dịch ?"
Cảnh Dung thẳng về phía , : " ngươi vẫn tay đó thôi!"
"Nhỡ ngủ thật thì ?"
"Sự thật chứng minh, ngươi vẫn luôn tỉnh táo."
Mạc Nhược xong, khẽ, trở , nhắm nghiền mắt ngủ say, còn động tĩnh gì nữa!