NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 338: Vệ Dịch bị bắt làm con tin

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:28
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái gì?

Cướp?

Cảnh Dung chắc chắn nhầm!

Trời còn tối hẳn mà kẻ dám đường chặn xe cướp bóc ? Chẳng lẽ bọn chúng thèm ngóng xem trong xe là ai ?

Cảnh Dung đè Mạc Nhược và Vệ Dịch, mùi rượu nồng nặc xộc mũi khiến nhíu mày, mặt xanh như tàu lá, đưa tay đẩy mạnh hai tên sâu rượu .

Thế là Vệ Dịch và Mạc Nhược đẩy sang hai bên, đầu cụng cái "cốp"!

Đau điếng !

Trong lúc Cảnh Dung với vẻ mặt đầy ghét bỏ đang chỉnh đốn y phục, bên ngoài tiếng nhỏ vọng : "Vương gia, là một đám sơn tặc!"

Không, là một đám sơn tặc to gan lớn mật!

Cảnh Dung cũng chẳng vội vén rèm ngoài, dỏng tai lên , chỉ thấy Lang Bạc dẫn theo vài thị vệ tiến lên, cảnh cáo đám sơn tặc: "Biết điều thì mau tránh đường, kẻo đầu rơi xuống đất."

Đám sơn tặc xong hô hố, thấy thật nực , múa may đại đao đáp trả: "Kẻ điều là các ngươi mới đúng! Mau giao hết đồ đáng giá đây, may các đại gia còn tha cho một con đường sống. Nếu điều, các đại gia sẽ g.i.ế.c sạch, vứt xác rừng cho ch.ó ăn."

Nói rộ lên.

Lang Bạc - gã đàn ông thô kệch kiên nhẫn, việc gì giải quyết bằng nắm đ.ấ.m thì tuyệt đối phí lời.

Cho nên, chẳng chẳng rằng, nhảy xuống ngựa, trường kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh mắt sắc lẹm sát khí. Bảy tám thị vệ phía cũng đồng loạt xuống ngựa.

Hai bên dàn trận đối đầu!

Sơn tặc đến ba bốn mươi tên!

Trên đường quan đạo hơn mười tên, núi hơn mười tên, trong bụi rậm hai bên đường cũng nấp hơn mười tên, gần như bao vây bộ đoàn của Cảnh Dung.

Trong khi đó, Cảnh Dung chỉ mang theo bảy tám thị vệ.

Tương quan lực lượng qua thì thấy chênh lệch!

Phía xe ngựa!

Kỷ Uyển Hân thấy tiếng động lớn, thò xem, thấy cảnh tượng phía thì sợ c.h.ế.t khiếp, lập tức thụt , nép chặt lòng Kỷ Vân Thư.

Mặt đầy lo âu: "Vân Thư, chúng sẽ chứ?"

Kỷ Vân Thư cũng ngoài một cái, nắm lấy tay Kỷ Uyển Hân an ủi: "Yên tâm , sẽ ."

" bên ngoài đông như , lo..."

"Người bên cạnh Vương gia cũng hạng , tỷ và cứ yên trong xe là ."

Kỷ Uyển Hân im lặng. Nỗi lo của cô e là dành cho Cảnh Dung thì đúng hơn.

Phía !

Cảnh Dung chỉnh tề y phục. Vệ Dịch và Mạc Nhược men vẫn tan, vẫn tiếp tục tranh cãi về chủ đề lúc nãy.

Bên ngoài!

Lang Bạc quét mắt đám sơn tặc một lượt, với tên cầm đầu: "Cách đây xa là huyện Sơn Hoài, đám sơn tặc các ngươi cũng sợ c.h.ế.t nhỉ!"

Nghe thấy ba chữ huyện Sơn Hoài, đám sơn tặc lớn.

Cười khinh miệt: "Huyện Sơn Hoài á? Tên huyện lệnh đó còn nể Đại đương gia của bọn vài phần, thậm chí còn lóc gọi Đại đương gia bọn là cha đấy. Cái địa bàn , huyện lệnh dám quản, cũng chẳng quản nổi ."

"Còn vương pháp ?"

"Vương pháp? Trại Cao Sơn bọn là vương pháp!" Tên cầm đầu cái mặt gợi đòn hết sức, liếc xéo, mũi và mồm hếch lên tận trời, đại đao cầm trong tay chỉ Lang Bạc, chỉ mấy chiếc xe ngựa, tiếp tục: "Nhanh lên, bảo xe xuống hết , giao nộp bộ đồ đáng giá đây thì cho các ngươi qua."

kiểu "cây do trồng, đường do mở"!

Lang Bạc chẳng thèm để ý, đến bên xe ngựa của Cảnh Dung, gõ nhẹ cửa sổ xe, ghé đầu hạ giọng hỏi: "Vương gia, xử lý thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-338-ve-dich-bi-bat-lam-con-tin.html.]

Cảnh Dung lên tiếng: "Bắt thì bắt, giải đến nhà lao huyện Sơn Hoài, kẻ nào chạy thì cứ để chạy."

"Vậy nếu chúng liều c.h.ế.t chống cự thì ?"

Một lúc lâu ...

Cảnh Dung mới vén rèm cửa sổ, đôi mắt híp về phía đầy lạnh lẽo.

Lạnh lùng : "G.i.ế.c!"

Lang Bạc cúi đầu: "Tuân lệnh!"

Cảnh Dung buông rèm xuống!

Rất nhanh.

Bên ngoài vang lên tiếng binh khí va chạm chan chát. Cùng với đó là tiếng la hét, tiếng kêu đau đớn...

Trong xe ngựa khí hòa thuận, Cảnh Dung ngay ngắn, Mạc Nhược và Vệ Dịch hai bên, vẫn đang c.h.ử.i .

Câu câu chăng! Hoàn lờ trận đ.á.n.h bên ngoài.

Vệ Dịch cãi đến đỏ cả mặt, dựa mềm nhũn vách xe, xua tay một cách khó khăn: "Đệ chơi với nữa, chẳng vui tẹo nào."

Khóe miệng Mạc Nhược nhếch lên một nụ tà mị: "Ngươi cãi ."

Tà mị vô cùng!

Võ mồm thắng một trận mà cứ như cả thế giới . Sau đó nheo mắt, bịt hai tai, bắt đầu lăn ngủ!

Còn Vệ Dịch thì ôm một bụng tức, hậm hực vén rèm xuống xe, động tác quá nhanh khiến Cảnh Dung kịp giữ .

Ngay khi Vệ Dịch xuống xe, cảnh tượng mắt dọa cho c.h.ế.t khiếp.

Trên mặt đất, xác la liệt, m.á.u me be bét!

Hai bên đ.á.n.h vô cùng ác liệt, như một chiến trường thu nhỏ.

Vệ Dịch chân mềm nhũn, hai mắt đờ đẫn. Hắn còn kịp định thần thì đột nhiên khóa cổ, một lưỡi d.a.o sáng loáng kề ngay cổ.

"Dừng tay!" Tên sơn tặc hét lớn.

Lang Bạc thấy , lập tức lệnh cho thuộc hạ thu kiếm.

Vệ Dịch bắt con tin, lôi giật lùi từng bước. Tên sơn tặc cũng đỏ ngầu cả mắt, mang theo ba mươi , giờ còn đến mười mống! Hầu như đều của Lang Bạc g.i.ế.c sạch. Tất nhiên là cam tâm!

Vệ Dịch cổ siết chặt, mắt trợn tròn, thở mạnh cũng dám, môi run rẩy dữ dội, lắp bắp : "Ca ca, sai , đừng g.i.ế.c , , thật đấy, giận nữa, giận Cảnh Dung ca ca và Mạc Nhược ca ca nữa, đừng g.i.ế.c , sợ đau lắm."

"Câm mồm!" Tên sơn tặc gầm lên.

"Mẹ bảo , d.a.o cứa cổ, như thế đầu sẽ rơi xuống đất đấy. Có thấy một phạm pháp, g.i.ế.c ngay mặt bao nhiêu , là c.h.é.m đầu. Ca ca, đừng g.i.ế.c , cha bảo chỉ sai mới c.h.é.m đầu, nhưng sai, tại g.i.ế.c ?"

Giọng nghẹn ngào như sắp !

Tên sơn tặc mất đồng bọn, thấy đám Lang Bạc lợi hại như , trong lòng vốn sợ hãi, con tin trong tay còn lải nhải ngừng, khiến đầu như nổ tung, nỗi sợ hãi càng dâng cao.

Lang Bạc sợ tên đó Vệ Dịch thương nên chỉ thể án binh bất động.

"Mau thả , sẽ tha cho các ngươi ."

Tên sơn tặc: "Huynh của đều các ngươi g.i.ế.c sạch , bảo cứ thế mà về ? Giao hết tiền đây, nếu , sẽ g.i.ế.c nó."

Vừa kích động , tay cầm d.a.o của tên sơn tặc động đậy, cứa một vết nhỏ cổ Vệ Dịch.

"Dừng tay!"

Tiếng của Kỷ Vân Thư!

Cô từ xe ngựa bước xuống, bước qua những xác c.h.ế.t mặt đất, lao thẳng về phía .

 

Loading...