Một lúc lâu ...
Đầu óc Vệ Dịch bỗng lóe lên, dường như nhớ chuyện gì vô cùng quan trọng. Hắn phắt kéo tay Cảnh Dung hỏi: "Ca ca, Thư nhi ? Mạc Nhược ca ca bảo sẽ đưa tìm Thư nhi mà, Thư nhi ? Cô ? Người ? Người ?"
Cứ như thể chuyện ban nãy quên sạch sành sanh trong nháy mắt!
Tên nhóc , nhiều thật, những nhiều mà còn lải nhải bám kinh khủng.
Cảnh Dung chắc chắn rằng, nếu Kỷ Vân Thư đang ở xe ngựa phía , nhất định sẽ đá Vệ Dịch ngoài. sợ đá Vệ Dịch , lát nữa Kỷ Vân Thư sẽ nhặt về! Rồi cùng xe! Thế thì thiệt thòi quá!
Bất lực thở dài, Cảnh Dung đành : "Yên tâm , Thư nhi của mất , đang ở phía , đợi đến khách điếm là gặp cô thôi."
"Thật ?"
"Thật."
Vệ Dịch phấn khích vô cùng, kìm nhoài cửa sổ xe, hai tay bám mép cửa sổ, cố sức , quả nhiên thấy chiếc xe ngựa theo, bèn gân cổ lên gọi:
"Thư nhi..."
Giọng trầm ấm vang vọng!
Trong xe ngựa phía , Kỷ Vân Thư thấy tiếng gọi tưởng nhầm, vểnh tai lên ngóng.
"Thư nhi..."
Đây chẳng giọng của Vệ Dịch ?
Kỷ Uyển Hân cũng thấy, đưa tay vén rèm phía lên, thấy nửa Vệ Dịch đang treo lủng lẳng bên cửa sổ xe ngựa phía , cảnh tượng thật buồn .
Kỷ Uyển Hân như thấy sinh vật lạ, vội kéo Kỷ Vân Thư xem, : "Vân Thư kìa, Vệ công t.ử đang gọi ở phía đấy."
"Hả?"
Cô lo lắng: "Sao Dung Vương để thò ngoài như ? Nguy hiểm quá!"
Kỷ Vân Thư nghiêng định vén rèm thì Vệ Dịch ở phía Cảnh Dung lôi tuột trong xe. Nên khi cô thì chẳng thấy gì cả!
Kỷ Uyển Hân thở dài tiếc nuối: "Muội thực sự nên thấy cảnh đó."
Kỷ Vân Thư trừ, gì.
Buông rèm xuống, Kỷ Uyển Hân bỗng giọng đầy ẩn ý: "Vệ gia xảy chuyện, Vệ công t.ử cũng thật đáng thương."
"..."
"Muội đưa đến kinh thành suốt dọc đường, quan hệ giữa hai ..."
Lời hết nhưng hàm ý thì rõ.
Kỷ Vân Thư cũng ngốc, ý tứ của cô , bèn : "Vệ Dịch bây giờ ngoài thì chẳng còn ai bên cạnh, coi như ."
"Vậy còn thì ? Hôn sự của các cha vẫn hủy, Vệ lão gia và Vệ phu nhân cũng qua đời , giữa hai vẫn còn hôn ước đấy."
Cố tình nhắc nhở!
Kỷ Vân Thư: "Muội ."
Thế là, Kỷ Uyển Hân hỏi: "Nếu giữa hai hôn ước, quan hệ giữa và Dung Vương tính là gì?"
Cuối cùng cũng hỏi đến trọng điểm. Tính là gì? Tất nhiên là yêu bình thường !
Kỷ Vân Thư lảng tránh: "Nhị tỷ phong thanh ở vài câu cứ treo bên miệng, với thì thôi, tai vách mạch rừng, đừng để ngoài thấy."
"Ta chỉ quan tâm vài câu thôi." Ngừng một chút, cô tiếp tục: "Dung Vương đối xử với , nếu hai ở bên cũng là thể. Chỉ là, Dung Vương dù cũng là Vương gia, còn chỉ là một ngỗ tác, giữa hai chắc chắn sẽ trắc trở. đời mà, tình cảm nào thuận buồm xuôi gió ? Cố gắng chịu đựng cũng sẽ qua thôi."
là một bát canh gà lớn đạo lý sáo rỗng!
Xin kiếu!
Kỷ Vân Thư cô , khóe miệng nhếch lên, đáp lời.
Lúc ở xe ngựa phía , phía đang bàn tán gì chứ!
Vệ Dịch lôi thì tức tối định đẩy Cảnh Dung.
Vừa đẩy : "Huynh gì thế? Đệ tìm Thư nhi, kéo ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-337-mot-bat-canh-ga-lon.html.]
"Nguy hiểm thế nào ?"
"Biết."
"Biết còn ?"
"Đệ thích thế, nhớ Thư nhi, xuống xe tìm Thư nhi, cùng , mùi rượu."
Mẹ kiếp!
Tên nhóc, mùi rượu đó là từ và Mạc Nhược tỏa đó?
Cảnh Dung thực sự nhịn nữa, hai tay nắm chặt thành quyền, trong mắt rực lửa giận, trừng trừng Vệ Dịch.
Ngay khi chuẩn nổi đóa thì Mạc Nhược đột nhiên tỉnh dậy.
Mắt còn mở, cựa quậy, miệng làu bàu khó chịu: "Ồn ào cái gì, ồn c.h.ế.t !"
Nói xong, dốc ngược vò rượu tay miệng, nhưng bên trong chẳng còn giọt nào.
Hắn từ từ mở mắt, dốc mạnh vò rượu nữa, đúng là cạn sạch, bèn nhíu mày ném vò rượu ngoài cửa sổ xe, c.h.ử.i thề: "Vò rượu bé tí thế , Cảnh Hiền tên đúng là keo kiệt."
Vệ Dịch và Cảnh Dung cứ trố mắt thực hiện một loạt hành động đó!
Mạc Nhược vặn vẹo cái cổ, vẻ mặt ngái ngủ Vệ Dịch đối diện, lệnh: "Đi, lấy rượu cho ."
Ra dáng ông chủ gớm!
Vệ Dịch vốn đang bực , tâm trạng , bèn giơ chân đá một cái.
"Tự mà lấy, đồ sâu rượu!"
"Ngươi cái gì?"
"Ta đồ sâu rượu."
"Ngươi nữa xem."
"Sâu rượu, sâu rượu..."
Cảm giác như đang hát đồng dao!
Mạc Nhược mặt xanh mét, giơ tay cốc mạnh đầu Vệ Dịch, giận dữ : "Tên nhóc ngươi, đủ lông đủ cánh ? Dám trả treo với , châm cứu cho ngươi, nhất định dùng kim to mới ."
Vệ Dịch vốn nhát gan, dọa như tất nhiên chút sợ sệt, co rúm . miệng vẫn cứng cỏi: "Có giỏi thì g.i.ế.c , ma cũng tha cho ."
Ối giời ơi!
Tên nhóc hôm nay ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ăn gan hùm mật gấu ? Vừa cãi với Cảnh Dung xong, giờ sang chọc tức Mạc Nhược.
Mạc Nhược Cảnh Dung, gặp kiểu bật thế , tất nhiên sẽ cho qua chuyện.
Thế là, một cuộc "võ mồm" nổ !
Hai cứ câu câu chăng cãi chí chóe, coi Cảnh Dung gì. Cũng chẳng hề để ý đến việc Cảnh Dung đang sắp phát điên lên .
Cảnh Dung hai tay nắm chặt đặt đầu gối, bên tai là tiếng cãi vã ong ong, vẻ mặt bất lực xen lẫn bực bội tột độ.
Ta cuối cùng bước lên cái xe ngựa quái quỷ gì thế ?
Cuộc cãi vã mãi dứt, Cảnh Dung cuối cùng cũng chịu nổi nữa, đang định cắt ngang hai thì...
Ầm!
Xe ngựa xóc nảy dữ dội, kèm theo tiếng ngựa hí vang trời, xe suýt chút nữa thì lật nghiêng, trong xe xóc đến mức lăn lóc thành một đống.
Cảnh Dung ở , Mạc Nhược ở giữa, Vệ Dịch ở !
Lúc đây, Cảnh Dung sụp đổ đến cực điểm. , nhịn, vẫn nhịn!
Xe ngựa cũng dừng ngay lúc đó.
Chỉ thấy bên ngoài truyền đến tiếng hét hung dữ:
"Xuống xe! Cướp đây!"