Kỷ Vân Thư toát mồ hôi hột!
Cô đang định đến chiếc xe ngựa phía thì Mạc Nhược ngăn , bất ngờ móc một phong thư, kẹp giữa hai ngón tay vung vẩy mặt cô.
Hắn nheo mắt oán trách: "Ngươi cũng thật đấy, tự đến nơi phong cảnh hữu tình, chuồn êm, để giúp ngươi chăm sóc tên ngốc mà chẳng để chút bạc nào, chỉ để một phong thư. Thư đổi rượu uống hả?"
là!
Kỷ Vân Thư đành giật phong thư, chẳng chẳng rằng tìm Vệ Dịch.
Nhìn theo bóng lưng cô, Mạc Nhược khẩy, dùng khuỷu tay huých Cảnh Dung, giọng trêu chọc: "Tên nhóc ngươi là đang ghen đấy chứ?"
Cảnh Dung lườm một cái. Lạnh lùng đáp: "Tại ghen."
Nói thì nhưng mắt vẫn dõi theo hướng Kỷ Vân Thư!
Mạc Nhược chống tay, phịch xuống ván xe ngựa phía , gác chân lên cao, ngửa cổ tu một ngụm rượu say sưa trời.
Hắn cảm thán: "Vốn là uyên ương song hành, thành chim trời di cư."
Cạn lời!
Cảnh Dung lười đáp lời , bên cạnh xe ngựa chờ Kỷ Vân Thư .
Kỷ Vân Thư đến bên ngoài chiếc xe ngựa phía , vén rèm , thấy Vệ Dịch đang vật trong xe, tay ôm một vò rượu rỗng tuếch, ngáy o o.
"Vệ Dịch?"
Cô gọi, đưa tay lay lay . phản ứng gì.
Nhìn gương mặt đỏ bừng của Vệ Dịch, cô thật dở dở , khóe môi kìm nở một nụ cưng chiều.
Một lát , cô chỗ Cảnh Dung, : "Hắn say thật ."
Cảnh Dung về phía đó vài , : "Được , nàng lên xe , bổn vương qua đó cùng, tiện thể trông chừng hai tên sâu rượu ."
Một là Vệ Dịch! Người còn tất nhiên là Mạc Nhược!
Thế là, Cảnh Dung lôi cổ Mạc Nhược từ xe xuống, lôi xềnh xệch về phía xe ngựa của Vệ Dịch.
lúc , một chiếc xe ngựa từ trong kinh thành , khéo gặp tại đây.
Xe ngựa dừng, một bóng dáng nữ t.ử thò đầu . Là Kỷ Uyển Hân.
Cô xuống ngựa, vui vẻ tiến chỗ Kỷ Vân Thư, nắm lấy tay cô: "Vân Thư, cùng ."
"Tỷ đây là?"
"Ta ở kinh thành cũng một thời gian , bèn nghĩ đến chuyện về Cẩm Giang. Nghe huyện Ngự Phủ cũng qua Cẩm Giang, nên vội vàng đuổi theo, may mà đuổi kịp."
Cô dịu dàng. Thật xinh diễm lệ!
Kỷ Vân Thư gật đầu hiểu ý, nhưng hỏi: "Chỉ một tỷ về thôi ?"
Cô thở dài buồn bã: "Đại tỷ tuy Thái t.ử phi, nhưng tỷ ở , nên để về một ."
"À!"
Kỷ Uyển Hân lấy khăn tay lau mồ hôi trán: "Trời nóng thật."
"Tỷ mau lên xe , kẻo cảm nắng."
"Được." Cô ngoan ngoãn đáp lời.
Vừa dứt lời, cô chú ý tới Cảnh Dung và Mạc Nhược bên cạnh chiếc xe ngựa phía . Cô nhạt, bước những bước nhỏ uyển chuyển kiểu Tây Thi ôm n.g.ự.c tới. Hành lễ: "Tham kiến Vương gia."
Cảnh Dung chẳng buồn bắt chuyện, chỉ : "Nơi hoang dã cần đa lễ. Sức khỏe Kỷ nhị cô nương yếu, mau lên xe , chúng còn gấp rút lên đường."
"Vâng."
Cô cúi đầu e lệ.
Cảnh Dung bèn xách Mạc Nhược lên xe, lệnh cho thị vệ đến đ.á.n.h xe. Kỷ Uyển Hân cũng kéo Kỷ Vân Thư lên xe của , vui vẻ, cả đoàn tiếp tục lên đường.
Sắc trời dần ngả về chiều, từ đường quan đạo chuyển sang đường nhỏ, bốn bề là rừng cây rậm rạp cao vút, ngọn cây rung rinh trong gió tạo nên tiếng xào xạc, hòa cùng ánh nắng chiều tà xuyên qua kẽ lá, rơi xuống ngọn cây như những bức tranh tuyệt .
Trong xe ngựa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-336-cau-con-khong-duoc.html.]
Mạc Nhược say bí tỉ từ sớm, lười biếng dựa đệm . Cảnh Dung thì một bên nhắm mắt dưỡng thần.
Xe ngựa bỗng xóc nảy dữ dội, Cảnh Dung mở mắt ngoài, đoạn đường núi gồ ghề, sỏi đá lởm chởm, thị vệ đ.á.n.h xe cũng cẩn thận hơn nhiều, dám quất roi mạnh kẻo ngựa kinh lật xe.
Chính vì cú xóc nảy , Vệ Dịch đang ngủ say đ.á.n.h thức, đầu đập mạnh vách gỗ.
Hắn ôm đầu, mơ màng mở mắt, đợi khi rõ thứ thì thấy Cảnh Dung đang đó, mặt mày cau . Hắn bĩu môi, khó chịu : "Sao đ.á.n.h ?"
Trời xanh chứng giám, hai tay Cảnh Dung vẫn luôn khoanh trong tay áo!
Hắn lạnh lùng lườm Vệ Dịch một cái. Nói: "Bổn vương chuyện đó."
"Chuyện gì?"
"Chuyện thừa nước đục thả câu."
"Thừa nước đục thả câu là gì?"
"Là hành vi của kẻ tiểu nhân."
"Tiểu nhân là gì?"
"Là..." Cảnh Dung chợt nhận điều gì đó, tức đến bất lực, mặt chỗ khác, dứt khoát trả lời nữa.
Vệ Dịch trưng bộ mặt ham học hỏi, ôm đầu sán gần hơn chút nữa, chớp chớp mắt, tiếp tục truy hỏi: "Huynh , tiểu nhân là gì?"
"..."
"Huynh mà!"
"..."
"Đồ hẹp hòi." Vệ Dịch bĩu môi, hai tay khoanh ngực, mắt long lên, chỉ thiếu điều thổi râu trừng mắt nữa thôi.
Nhìn bộ dạng đó của Vệ Dịch, Cảnh Dung cuối cùng cũng hiểu vì Kỷ Vân Thư luôn vui vẻ khi ở bên .
Quả thực, Vệ Dịch quá đáng yêu! Đáng yêu đến mức... khiến thích!
Phi phi!
Cảnh Dung vội vàng dập tắt ý nghĩ trong đầu, ông đây là trai thẳng, tên là tình địch của .
Chấn chỉnh tinh thần, đá Vệ Dịch một cái: "Ngồi xa chút, mùi rượu."
Vệ Dịch , kéo áo lên ngửi ngửi, nhíu mày, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Thế là tức tối sang Cảnh Dung: "Có đổ rượu lên ?"
"Nói bậy bạ."
"Chắc chắn là ."
Cảnh Dung lười tranh cãi, khóe miệng giật giật: ", là , ngoan ngoãn yên , đợi đến khách điếm núi thì tự mà tắm rửa cho sạch sẽ."
Vệ Dịch "hừ" một tiếng, trừng mắt . Cảnh Dung coi như thấy.
Bỗng nhiên, Vệ Dịch chú ý đến Mạc Nhược trong xe, đưa tay sờ lên mũi , thở phào nhẹ nhõm, lầm bầm: "May quá c.h.ế.t."
Ặc!
Nghe câu lầm bầm , Cảnh Dung thực sự dở dở !
Nào ngờ Vệ Dịch sang chất vấn Cảnh Dung: "Có đ.á.n.h ngất Mạc Nhược ca ca ?"
"Phải, là ."
"Huynh quá."
", ."
"Đệ thèm để ý đến nữa."
"Cầu còn ." Cảnh Dung khẩy.
Nếu lo hai tên sâu rượu loạn trong xe thì đời nào chui cái xe nồng nặc mùi rượu . Bây giờ chỉ mong ngươi đừng để ý đến , để tai thanh tịnh, cũng thoải mái hơn chút!
Hắn , Vệ Dịch quả nhiên , thật sự thèm để ý đến Cảnh Dung nữa. Hai tay ôm ngực, trông thật đáng yêu!