NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 334: Một con chó biết cắn ngược chủ

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:24
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Huyện Ngự Phủ!"

Cảnh Hiền xong bèn trêu chọc: "Sao thế, kinh thành rộng lớn thế cũng chứa nổi ngươi nữa ?"

"Kinh thành tuy lớn, nhưng đủ để dung chứa trái tim một ."

"Câu vẻ triết lý gớm."

Cảnh Hiền gật gù ngẫm nghĩ. Mạc Nhược nâng vò rượu lên uống tiếp, nụ đọng khóe môi vẫn tan.

Sau đó : "Lần huyện Ngự Phủ, nhiều thì nửa năm, ít thì hai tháng. Thuốc của ngài đều giao cho tiểu đồng, cứ cách bảy ngày sẽ mang t.h.u.ố.c cung một . Đệ nhớ kỹ, một thang t.h.u.ố.c cũng bỏ sót."

"Ừm."

"Đợi về sẽ nghĩ cách đưa ngài xuất cung. Thời gian ngài cứ ở yên trong cung chờ tin."

"Được."

Mọi chuyện đều dặn dò xong xuôi. Mạc Nhược tuy là đến từ biệt, nhưng mục đích chính cũng là vì mấy vò rượu. Hắn thèm thuồng hỏi: "Rượu hâm nóng chuẩn xong ?"

Không hề khách sáo chút nào, cứ như việc Cảnh Hiền chuẩn rượu nóng cho là lẽ tất nhiên.

Cảnh Hiền bất lực, vẫy tay gọi Phất Lục đang ngoài cửa , dặn dò: "Đem hết rượu ủ hâm nóng lên, sai đưa đến Dụ Hoa Các."

"Nỡ ?"

"Tất nhiên là nỡ. Ngươi rời kinh, bên nếu rượu ủ, e là đường cũng chẳng thoải mái."

"Cũng đúng!" Mạc Nhược gật đầu, đặt vò rượu sang một bên, dậy : "Vậy về đợi rượu của ngài đây."

Nói định rời . Mới lưng vài bước, Cảnh Hiền đột nhiên gọi giật .

"Là vì Khổng Ngu ?"

Khựng!

Bước chân Mạc Nhược đột ngột dừng , hình đang lảo đảo bỗng cứng đờ, bàn tay siết chặt. Hắn , đối diện với ánh mắt thâm trầm của Cảnh Hiền, lời nào.

Cảnh Hiền tiếp tục: "Ngươi thích Khổng Ngu, đúng ?"

"..."

"Ngươi giấu khác chứ giấu . Ngươi vẫn luôn thích cô , từ nhỏ thích. Bây giờ cô c.h.ế.t , trái tim ngươi chắc cũng mệt mỏi lắm nhỉ?"

Phải thừa nhận rằng, Cảnh Hiền hiểu Mạc Nhược hơn bất cứ ai! Nhất cử nhất động của Mạc Nhược, chỉ Cảnh Hiền là rõ nhất. đây, chuyện Mạc Nhược thích Khổng Ngu, Cảnh Hiền bao giờ toạc .

Khi cái gai trong lòng vạch trần, Mạc Nhược thực sự hoảng loạn. Trong khoảnh khắc, dường như cơn say cũng tan biến, ý chí trở nên tỉnh táo lạ thường. Trong đôi mắt hoa đào rực lên tia lệ quang.

Yết hầu trượt lên trượt xuống hồi lâu, Mạc Nhược mới thốt lên: "Mọi chuyện đều qua ."

Cảnh Hiền : "Nếu thực sự thể qua, ngươi cũng sẽ rời khỏi kinh thành."

"Ta chỉ là du ngoạn sơn thủy!"

"Chính ngươi tin ?" Cảnh Hiền chất vấn, khó khăn chống dậy khỏi ghế mềm, từng bước đến mặt . Ánh mắt trống rỗng yếu ớt chạm ánh mắt d.a.o động chột của Mạc Nhược, tiếp: "Cần gì khổ bản như ? Nếu để ý đến thế thì cần giấu giếm. Mạc Nhược , yêu một là điều khó, thể yêu là điều đáng quý nhất. Chôn chặt tình yêu trong lòng, cảm giác đó sống bằng c.h.ế.t."

Đây là đầu tiên Mạc Nhược Cảnh Hiền những lời . Ngạc nhiên xen lẫn sự suy ngẫm về những lời gan ruột của bằng hữu, chau mày, trong mắt vương nỗi bi thương, khổ: "Cứ coi như là với tới , ?"

Được! Tất nhiên là !

Cảnh Hiền gì thêm. Mạc Nhược cũng lẳng lặng rời ...

Cũng trong ngày hôm đó, tại phủ của Phan Sùng, đồ đạc thu dọn xong xuôi, chuẩn rời kinh về quê cũ.

Một ngày khi , ông đến Diệc Vương phủ một chuyến để từ biệt.

"Sau khi Thái t.ử sụp đổ, may nhờ Diệc Vương che chở nên Phan gia mới liên lụy. Lão hủ xin tạ ơn Diệc Vương." Phan Sùng vái chào.

Cảnh Diệc đang đ.á.n.h cờ, tay trái cầm quân trắng, tay cầm quân đen. Động tác tay hề dừng , đầu cũng chẳng buồn sang Phan Sùng lấy một cái, chỉ : "Phan đường cẩn thận, bổn vương tiễn."

"Vâng."

Phan Sùng nán lâu, gia quyến đều đang đợi ở cổng thành, ông bèn phất tay áo rời .

Ngay khi ông bước chân khỏi cửa, quân cờ đen tay Cảnh Diệc cũng rơi xuống bàn cờ, thắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-334-mot-con-cho-biet-can-nguoc-chu.html.]

"Đấu Tuyền." Hắn gọi một tiếng.

Đấu Tuyền từ bên ngoài bước nhanh : "Vương gia gì sai bảo?"

Cảnh Diệc mỉm , đưa tay rót một chén , đưa lên miệng nhấp một ngụm, âm hiểm : "Một con ch.ó lúc nào cũng thể c.ắ.n chủ, cho dù xích cũng thể dắt ngoài, thậm chí thể nuôi trong lồng, ngươi hiểu chứ?"

Đấu Tuyền cúi đầu: "Thuộc hạ hiểu!"

"Đi ."

"Vâng!"

Đấu Tuyền chắp tay lui ...

Ngay đêm hôm đó khi Phan Sùng rời kinh, vì ngựa kinh hãi nên kéo cả xe ngựa lao xuống vách núi. Cả nhà bảy , c.h.ế.t hết! Không còn xương cốt!

Hôm !

Người của phủ Kinh Triệu đến cổng Dung Vương phủ.

Bên ngoài phủ, ba chiếc xe ngựa đang chờ sẵn. Kinh Triệu Doãn sắp xếp cho Tạ đại nương chiếc xe ngựa cuối cùng, đồng thời dặn dò thuộc hạ: "Chăm sóc Tạ đại nương cho cẩn thận."

"Rõ!" Tên thuộc hạ nhận lệnh.

Kinh Triệu Doãn chỉnh trang quan phục trong.

Cả Dung Vương phủ đang tất bật chuyển đồ lên xe ngựa. Dù Vương gia nhà rời kinh huyện Ngự Phủ, bao lâu còn , đồ đạc tất nhiên chuẩn đầy đủ.

Tuy nhiên, chuyến Cảnh Dung chỉ mang theo bảy tám thị vệ, mục đích là quá phô trương.

Lúc , Kinh Triệu Doãn đến nơi thì gặp ngay Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đang .

Cảnh Dung sắc mặt bình thản, lộ chút cảm xúc nào, chỉ là tay đang ôm hai chiếc hộp gỗ đàn hương, mỗi tay một cái, trông nghiêm túc chút... buồn .

Còn Kỷ Vân Thư lẳng lặng bên cạnh , vết thương đỡ nhiều, chỉ là bước chân còn nặng nề.

Kinh Triệu Doãn thấy vội vàng tiến lên, định đỡ lấy hộp gỗ tay Cảnh Dung: "Vương gia, để hạ quan cầm giúp ngài."

"Không cần, đồ của bổn vương cần qua tay khác."

"..."

Kinh Triệu Doãn mặt đầy vẻ lúng túng.

Ông đành sang Kỷ Vân Thư, : "Kỷ , Tạ đại nương lên xe ngựa , cũng sắp xếp của phủ Kinh Triệu theo bảo vệ suốt dọc đường. Hồ sơ vụ án của Đại Lý Tự cũng để xe."

"Đa tạ!"

"Bản quan thật sự khâm phục Kỷ , trống Ngự ai cũng dám đ.á.n.h ."

Kỷ Vân Thư .

Cảnh Dung lạnh lùng liếc Kinh Triệu Doãn một cái, : "Được , ông mau về phủ Kinh Triệu , cần tiễn."

"Vâng !" Nói , Kinh Triệu Doãn móc từ trong tay áo một cuốn sổ màu vàng son, đưa cho Kỷ Vân Thư, : "Đây là văn thư của vụ án , đưa cho huyện lệnh huyện Ngự Phủ xem qua là Kỷ thể tiếp nhận vụ án . Tiên sinh nhớ giữ cho kỹ."

Kỷ Vân Thư cất , cảm nhận sức nặng tay.

Kinh Triệu Doãn lúc mới rời ...

Bên ngoài cơ bản thu xếp xong, Cảnh Dung định đưa Kỷ Vân Thư lên xe ngựa thì cô : "Khoan , còn một đồ tới."

"Đồ đạc? Rất quan trọng ?"

"Ừ, quan trọng!"

Điều khơi dậy trí tò mò của Cảnh Dung. Đối với cô, thứ quan trọng nhất chẳng là bản ? Được lắm Kỷ Vân Thư, chẳng lẽ cô còn nuôi nam nhân nào bên ngoài?

lúc , Lang Bạc cưỡi ngựa phi tới.

Hả?

Đối với Kỷ Vân Thư, thứ quan trọng nhất là Lang Bạc ?

 

Loading...