NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 328: Vốn liếng

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:18
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đến Ngự Phủ!"

Kỷ Vân Thư xong, tim thắt , nắm chặt lấy tấm chăn, cau mày: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

"Cô ?"

, cô thực sự . Cảnh Dung từng với cô chuyện ngân lượng cứu trợ ở huyện Ngự Phủ. Một chữ cũng nhắc đến!

Mạc Nhược lắc đầu nhẹ, dậy đến mặt cô, : "Cô thực sự Hoàng thượng định chọn một trong hai Diệc Vương và Cảnh Dung huyện Ngự Phủ điều tra chuyện ngân lượng cứu trợ ?"

Trời đất chứng giám, cô thực sự !

Lắc đầu!

Mạc Nhược vỡ lẽ, giải thích: "Chuyện ngân lượng cứu trợ xảy ở huyện Ngự Phủ mấy năm nay nhưng mãi điều tra . Hơn nữa những quan viên Huyện Ngự Phủ điều tra vụ án , đường về kinh đều c.h.ế.t cả, c.h.ế.t bệnh thì cũng c.h.ế.t vì kiệt sức. Lần Hoàng thượng định chọn một trong hai Diệc Vương và Cảnh Dung, rõ ràng là đẩy một rời khỏi kinh thành Ngự Phủ, tương đương với lưu đày!"

"..."

"Đại Lý Tự Khanh là của Diệc Vương, vụ án cô điều tra cũng là do Diệc Vương thao túng phía . Mục đích là để cô đ.á.n.h trống Ngự Văn, Cảnh Dung sẽ vì cô mà chủ động xin huyện Ngự Phủ điều tra chuyện ngân lượng cứu trợ. Như Diệc Vương sẽ bảo Đại Lý Tự Khanh đồng ý lập án . Đây là điều kiện, cô hiểu ?"

Kỷ Vân Thư kinh hãi, mắt mở to.

, bây giờ cô hiểu.

Ngay đó, cô tung chăn định xuống giường.

Bị Mạc Nhược ngăn .

"Bây giờ cô kịp nữa , Cảnh Dung giờ chắc xuất cung."

"Tránh ."

Cô cố đẩy Mạc Nhược , loạng choạng xuống giường, chân vô lực chạy ngoài. Vừa đến cửa, mềm nhũn ngã một vòng tay rắn chắc.

Cảnh Dung đỡ lấy hình đang ngã xuống của cô, bế bổng cô lên, phòng, đặt lên giường!

Sau đó...

Cảnh Dung đầu với Mạc Nhược: "Ngươi ngoài ."

Mạc Nhược gì, lặng lẽ ngoài.

Kỷ Vân Thư giường, hốc mắt ươn ướt , mũi cay cay, đôi môi nhợt nhạt c.ắ.n chặt.

Hồi lâu!

Cảnh Dung hỏi cô một câu: "Vết thương còn đau ?"

Cô lắc đầu.

"Nên cho nàng một bài học, nếu nàng vĩnh viễn nhớ lâu."

Lời như trách móc nhưng chứa đầy sự đau lòng.

Sau đó, xuống bên giường, đưa tay chạm mặt Kỷ Vân Thư, lau nước mắt cho cô, nâng niu khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đau lòng : "Dưỡng bệnh cho , đợi nàng khỏi chúng Ngự Phủ. Nghe ở đó phong cảnh sơn thủy hữu tình, rừng đào mười dặm, và nàng cùng , thưởng thức cảnh ."

Nước mắt Kỷ Vân Thư trào : "Xin ."

"Đừng xin , nàng lựa chọn của nàng, cũng lựa chọn của ."

"Xin , là quá ích kỷ, ngài cần vì mà..."

Lời dứt, Cảnh Dung đưa tay bịt miệng cô .

Kiên định : "Không nàng ích kỷ, mà là đổi bất kỳ ai cũng sẽ lựa chọn giống nàng. Còn chọn ở bên cô thì định sẵn che mưa chắn gió cho nàng, dốc hết cả đời . Nàng gì, sẽ cùng nàng . Nàng , sẽ cùng nàng . Chỉ cần là thứ nàng , đều cho nàng."

"Kỷ Vân Thư, đây là vốn liếng duy nhất để khiến nàng yêu ."

Hả?

Kỷ Vân Thư như sét đánh, lúc ngây .

Những lời tình tứ như luôn khiến cô luống cuống tay chân. Sự bao dung hết đến khác của Cảnh Dung khiến cô cảm thấy bao giờ nghĩ cho ! Lời tình tứ cũng giống như một liều t.h.u.ố.c độc...

Kỷ Vân Thư đỏ hoe mắt, lao lòng .

Cảnh Dung dám chạm lưng cô, hai tay buông thõng bên hông.

Thân mật bên tai cô: "Ngoan, nghỉ ngơi cho khỏe, đừng lo chuyện khác nữa. Đợi nàng khỏi chúng xuất phát Ngự Phủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-328-von-lieng.html.]

Kỷ Vân Thư ngoan ngoãn gật đầu...

Mạc Nhược bên ngoài hết cuộc đối thoại của hai , ung dung ghế đá, . Bắt đầu thưởng thức những cánh hoa đào đang dần tàn úa trong sân.

Lúc Kỷ Uyển Hân đến, tay mang theo nhiều đồ bổ, định về phía phòng Kỷ Vân Thư. Mạc Nhược bẻ một cành mai, chặn cô .

Rồi : "Kỷ nhị cô nương, bên ngoài một lát, chuyện với ?"

Kỷ Uyển Hân cũng ngốc, trong phòng, Cảnh Dung chắc đang ở bên trong.

Thế là... cô đặt đồ bổ lên bàn đá, nhạt: "Không Mạc công t.ử chuyện gì với ?"

Hai xuống ghế đá.

Mạc Nhược nhướng mày đầy ẩn ý, chuyện gì ư, tất nhiên là...

"Nghe Kỷ nhị cô nương đính hôn với Thẩm gia công tử."

Quả nhiên, Mạc Nhược đúng là Bách Hiểu Sinh!

Bình thường say bí tỉ, tai rõ chuyện thiên hạ. Phải thừa nhận đúng là một kỳ tài.

Kỷ Uyển Hân sẽ hỏi chuyện . Trong lòng tuy bài xích nhưng ngoài mặt biểu lộ .

Còn dịu dàng gật đầu, : "Phải, là do cha và tổ mẫu định đoạt."

"Vậy cô và Thẩm gia công t.ử gặp mặt ?"

Lắc đầu: "Vẫn ."

"Theo lý mà , Kỷ nhị cô nương đến kinh thành, Thẩm gia thể đến thăm cô con dâu chứ."

con dâu còn !

"Mạc công t.ử đùa ." Cô cúi đầu , mặt thoáng vẻ e thẹn.

Mỹ nhân e thẹn như vầng trăng sáng, dịu dàng như tơ. Mỹ nhân như quá sức quyến rũ. Mạc Nhược miễn dịch với cô .

Hai trò chuyện một lúc cho đến khi Cảnh Dung từ trong .

Kỷ Uyển Hân lập tức đón tiếp, dâng đồ bổ mang theo lên, : "Đây là đồ bổ mang cho Vân Thư, để bồi bổ cơ thể."

"Đa tạ."

Cảnh Dung nhận, lách qua cô thẳng đến mặt Mạc Nhược, một câu: "Hai ngày nay phiền ngươi , ngươi về Dụ Hoa Các , Vệ Dịch ở đó Vân Thư yên tâm."

"Sao? Đuổi ?" Mạc Nhược vui.

"Ngươi còn bạc?"

"Một ngàn lượng, thiếu một lượng cũng ."

"Một ngàn cỗ quan tài thì !"

"Thôi thôi, đồ keo kiệt." Mạc Nhược tức ách, lườm một cái, phất tay bỏ , đầu ném một câu: "Vẫn là về chơi với tiểu Vệ Dịch của thôi."

Chữ cuối cùng kéo dài giọng.

Bóng dáng dần biến mất trong sân. Chỉ còn Cảnh Dung và Kỷ Uyển Hân.

Lúc Cảnh Dung , với Kỷ Uyển Hân: "Vân Thư nghỉ ngơi , bổn vương sai đưa cô về."

"Ta..."

Kỷ Uyển Hân kịp hết câu thì Cảnh Dung rời .

Nhìn theo bóng lưng lạnh lùng đó, Kỷ Uyển Hân kìm rơi nước mắt, đồ bổ trong tay đập mạnh xuống bàn đá.

Rầm...

Tiếng vang lớn.

Đôi mày dịu dàng nhíu đầy vẻ tàn nhẫn.

cam tâm, một chút cũng cam tâm.

...

 

Loading...