NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 326: Đây là số mệnh

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:16
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mặt quan Doãn và thị vệ, Cảnh Dung bế Kỷ Vân Thư ngất xỉu lên xe ngựa, rời khỏi cổng Đông. Kỷ Uyển Hân tất nhiên cũng theo!

Nhìn chiếc xe ngựa xa, trái tim đang treo lơ lửng của quan Doãn mới miễn cưỡng bình .

Xa xa, ánh mắt Cảnh Diệc cũng dõi theo chiếc xe ngựa đó, sáng lên vẻ rõ ràng, nắm chặt hai tay, dường như nắm chắc phần thắng trong tay.

Thành công chỉ cách một bước chân!

"Cảnh Dung, đợi ngươi ngoan ngoãn rời kinh, cả đời đừng hòng !"

Giọng âm trầm!

Sau đó, phất tay với Đấu Tuyền.

"Hồi phủ."

Rèm xe buông xuống. Đấu Tuyền nhận lệnh, đ.á.n.h xe rời khỏi cổng Đông.

Trong Dung Vương Phủ!

Khi Kỷ Vân Thư đưa về, đầy máu, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa, cơ thể yếu ớt run rẩy.

Không lâu , Mạc Nhược đến. Nhìn thấy Kỷ Vân Thư sấp giường, giật . Người phụ nữ giường sấp, y phục màu nhạt nhuốm đầy máu, như một miếng thịt đập nát.

Hắn thở dài, lắc đầu tới bên giường xuống, sai lấy chậu nước nóng.

Cảnh Dung bên cạnh, ánh mắt dán chặt gáy Kỷ Vân Thư. Sắc mặt ngưng trọng.

Hồi lâu, với Mạc Nhược: "Không để cô xảy chuyện."

Mạc Nhược nheo mắt .

Hỏi: "Nếu cô c.h.ế.t, ngươi thì ?"

"Ta cũng sống nổi." Không chút do dự.

Mạc Nhược ngạc nhiên với câu trả lời của , chỉ : "Cảnh Dung, sớm muộn gì cũng ngày, ngươi hại c.h.ế.t cô thì là cô hại c.h.ế.t ngươi."

Mang theo ý nhắc nhở, mang theo ý trách móc!

Cảnh Dung im lặng.

Lời Kỷ Uyển Hân bên cạnh thấy hết, mười ngón tay cô co , móng tay ấn chặt lòng bàn tay, móng tay nhọn hoắt cắm da thịt, dường như chỉ cần dùng thêm chút lực nữa là móng tay sẽ cắm sâu trong.

Giây phút , cô thực sự hy vọng Kỷ Vân Thư vĩnh viễn tỉnh !

vẻ ngoài yếu đuối của cô che giấu hết tâm tư, chỉ lộ vẻ đau lòng tột độ, mắt ngấn lệ giường.

Lát , Mạc Nhược cho lui hết trong phòng, chỉ giữ Thời T.ử Khâm và Kỷ Uyển Hân.

Mất một nén nhang để bôi t.h.u.ố.c lên lưng cho Kỷ Vân Thư, cho cô uống một viên thuốc, sự giúp đỡ của Kỷ Uyển Hân mới băng bó xong vết thương, y phục.

Mạc Nhược lau m.á.u tay, chỉnh y phục, cầm bút lông tên vài vị t.h.u.ố.c lên giấy, đưa cho Thời T.ử Khâm.

Phân phó: "Đến Dụ Hoa Các một chuyến, bảo tiểu đồng bốc vài thang t.h.u.ố.c theo đơn mang tới đây."

Thời T.ử Khâm chộp lấy đơn thuốc, biến mất dạng!

Lúc , Cảnh Dung bên giường, tay trong tay áo nhích lên vài tấc, hồi lâu hạ xuống, nắm chặt thành quyền giấu trong tay áo. Đôi mắt sâu thẳm khuôn mặt trắng bệch của Kỷ Vân Thư, lâu mới dời mắt .

Đứng dậy đến bên cạnh Mạc Nhược, hỏi: "Thế nào?"

Mạc Nhược chẳng thèm : "Vốn dĩ sức khỏe yếu, giờ chịu khổ thế , nặng thì vài tháng, nhẹ thì một tháng. ở đây thì nghiêm trọng đến thế , cùng lắm bảy tám ngày là khỏi."

Vung tay!

"Ừ!" Hắn gật đầu, lạnh lùng : "Ngươi ở đây , ngoài một lát."

Nói xong sải bước cửa.

Mạc Nhược đuổi theo kéo , hỏi: "Ngươi định gặp Diệc Vương?"

Rõ ràng câu hỏi, mà là khẳng định!

Cảnh Dung ngạc nhiên Mạc Nhược chuyện , dù tên nhóc đó tin tức linh thông lắm.

Thế là gật đầu.

Mạc Nhược thở dài: " là chuyện trời định, ai đổi . Cảnh Dung Cảnh Dung, đây là mệnh!"

Cảnh Dung nhiều, rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-326-day-la-so-menh.html.]

Khi Mạc Nhược thì thấy Kỷ Uyển Hân đang ho dữ dội.

Hắn bèn kéo cô xuống: "Để bắt mạch cho cô."

"Đa tạ."

Mạc Nhược đặt khăn tay lên cổ tay Kỷ Uyển Hân, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên. Một lát , bỏ tay .

"Cô nương thể hư nhược, thuộc hàn thể, từ nhỏ phong hàn điều trị nên mới để mầm bệnh."

"Mạc công t.ử quả nhiên là thần y, bệnh của là bệnh cũ , chữa khỏi ."

"Bệnh từ tâm mà ." Mạc Nhược một câu, cầm bút một đơn t.h.u.ố.c đưa cho cô: "Về nhà bốc t.h.u.ố.c theo đơn uống vài thang, mỗi ngày uống đúng giờ, tuy trị tận gốc nhưng tác dụng thuyên giảm."

Dặn dò tỉ mỉ.

Kỷ Uyển Hân cầm đơn thuốc, cảm tạ: "Đa tạ Mạc công tử."

"Không cần!" Hắn đáp nhạt.

"Mạc công t.ử và Dung Vương là bạn tri kỷ?"

"Ừ!"

Kỷ Uyển Hân cụp mắt, thuận miệng một câu: "Dung Vương đối xử với Vân Thư , chắc Mạc công t.ử từng thấy Dung Vương đối xử với nữ t.ử nào như nhỉ?"

Hỏi mấy câu kỳ quái gì!

Mạc Nhược trông thì vẻ vô tư nhưng trong lòng tinh ranh vô cùng. Hắn đặt đồ tay xuống, Kỷ Uyển Hân với ánh mắt dò xét, đôi mắt hoa đào nheo : "Kỷ nhị cô nương vẻ quan tâm đến Dung Vương?"

Hả?

Mạc Nhược là Mạc Nhược, tính tình thẳng thắn, , lời đến miệng cũng lười che giấu.

Kỷ Uyển Hân ngờ tâm tư nhỏ của nắm thóp, thấp thỏm lo âu, lòng bàn tay toát mồ hôi nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh, giải thích: "Mạc công t.ử hiểu lầm , chỉ hỏi vài câu thôi."

Mạc Nhược , đáp.

Phủ Diệc Vương!

Cảnh Diệc chiếu trong sảnh, bàn mặt đặt một tờ giấy mỏng. Hắn một tay cầm bút lông chấm mực, một tay giữ ống tay áo rộng, bắt đầu gì đó lên giấy.

Hứng thú dạt dào!

Trên chiếu trúc đặt một lư hương nhỏ, hương thơm tỏa từ lỗ nhỏ, lan tỏa trong phòng, thấm lòng .

Trong gian yên tĩnh, dường như thể thấy tiếng bút lông lướt giấy.

Cho đến khi một tiếng bước chân phá vỡ sự im lặng ...

Cảnh Diệc ngẩng đầu lên, tiếp tục , đôi môi mỏng lạnh lùng nhếch lên một nụ tà mị.

Hắn ai đến!

Cảnh Dung mặt lạnh như băng bước , mặt .

Hắn gọi! Cảnh Dung cũng để ý!

Cho đến khi nét bút của Cảnh Diệc dừng ở nét cuối cùng. Đặt bút lên giá bút ngà voi, ngắm chữ , tán thưởng: "Tốt."

Không hổ!

Sau đó, mới ngẩng đầu Cảnh Dung mặt, : "Đường đường là Dung Vương, hôm nay rảnh rỗi đến đây? Vừa nãy còn vị Kỷ thông minh hơn đ.á.n.h trống Ngự Văn ngoài cửa Đông đấy. Sao? Ăn bốn mươi trượng xong gõ ? Hay là..."

C.h.ế.t ?

Hai chữ cuối cùng Cảnh Diệc coi như tích đức khẩu nghiệp.

Cảnh Dung mặt cảm xúc, chẳng tâm trạng nhảm, hỏi thẳng.

"Đại Lý Tự Khanh là của ngươi, tin rằng vụ án ngươi cũng nhúng tay chứ?"

Cảnh Diệc ngẫm nghĩ một chút, vẻ hiểu: "Vụ án? Vụ án gì?"

Ta vụ án gì !

Vẻ mặt giả điên giả dại.

...

 

Loading...