"Cảnh Dung, ngài thể bỏ mặc vụ án mà. Nếu ngài cách, tại cho ? Coi như là giúp . Ta ngài thấy quá tùy hứng, thậm chí thấy tự tìm rắc rối, nhưng thể ngơ . Nếu vì ở bên ngài mà chuyện gì cũng quan tâm, cái gì cũng mặc kệ, Cảnh Dung, . Và mặt ngài lúc cũng là Kỷ Vân Thư mà ngài quen nữa. Lúc đó... ngài còn thích như ?"
Kỷ Vân Thư chất vấn! Khi mắt cô đỏ hoe.
Cảnh Dung chấn động, hai tay cũng run lên. Giây phút , cảm thấy mới là ích kỷ nhất.
"Vân Thư..." Hắn mấp máy môi.
"Ngài ! Cách đó cuối cùng là gì?"
Cảnh Dung im lặng một hồi mới : "Nếu Đại Lý Tự chịu thụ lý, cách duy nhất... là cáo trạng vua, đ.á.n.h trống Ngự Văn ngoài cổng Bắc."
Trống Ngự Văn!
Kỷ Vân Thư từng , phàm là vụ án các phủ các châu thể thụ lý thì chỉ thể đ.á.n.h trống Ngự Văn. Mà đ.á.n.h trống Ngự Văn thì chịu bốn mươi trượng, thiếu một trượng cũng .
Thảo nào nãy Kinh Triệu Doãn định thì Cảnh Dung phản ứng mạnh như !
Thấy Kỷ Vân Thư ý định đó, Cảnh Dung kiên quyết : "Cách ở chỗ bổn vương liệt hàng cấm. Nàng cho kỹ đây, nếu nàng dám , cả đời sẽ tha thứ cho nàng."
Bỏ lời , bỏ .
Kỷ Vân Thư chôn chân tại chỗ lâu, ánh mắt thẫn thờ bức tranh Cảnh Dung phá hỏng bàn đá. Hai tay buông thõng, nắm chặt vạt áo gió thổi bay!
Hôm đó, cô cứ suy nghĩ mãi về chuyện , trong lòng nặng trĩu, cả đêm ngủ.
Hôm !
Cô y phục chuẩn ngoài thì gặp Kỷ Uyển Hân ở cửa. Chỉ thấy Kỷ Uyển Hân bưng một hộp thức ăn tinh xảo, chặn đường cô.
"Vân Thư, mang cho ít bánh ngọt thích ăn. Lâu , còn ăn quen ."
Nói nhét hộp thức ăn lòng Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư gọi một nha đầu tới, đưa hộp thức ăn cho cô bé, sang với Kỷ Uyển Hân: "Muội ngoài một chuyến, thể chuyện nhiều với tỷ."
"Đi mà vội thế?"
"Có chút việc."
"Ta cùng nhé." Kỷ Uyển Hân chủ động đề nghị, khoác tay cô mật.
Nha đầu bên cạnh thấy, tự giác chỗ khác. Không ngờ Kỷ "nam nữ đều ăn" thế !
Kỷ Vân Thư từ chối , nghĩ chỉ đến khách điếm một chuyến nên cũng từ chối nữa.
Hai đến một khách điếm. Vừa bước chân thấy tiếng loảng xoảng bên trong.
Tầng một khách điếm bừa bãi, bát đĩa vỡ, rượu thịt vương vãi khắp nơi.
Nhìn trong thấy một cô nương đang đập phá đồ đạc, hơn nữa còn ném hết những thứ đó một phụ nữ.
Người phụ nữ đất, cúi đầu, tóc tai rối bời che khuất khuôn mặt trắng bệch. Đối mặt với sự sỉ nhục như , bà vẫn phản kháng, ôm chặt lấy cái bọc ố vàng trong lòng, nhúc nhích.
Người phụ nữ đó chẳng là Tạ đại nương ?
Kỷ Vân Thư định bước lên thì Kỷ Uyển Hân bên cạnh giữ .
"Vân Thư, đừng lo chuyện bao đồng."
Cô lắc đầu sợ hãi Kỷ Vân Thư.
Đang lúc Kỷ Vân Thư định đẩy cô thì thấy cô nương đang đập phá đồ đạc cao giọng quát: "Thật ngờ bà còn mặt mũi đến kinh thành. Con gái bà việc ở thanh lâu vốn dĩ sạch sẽ gì, đại ca để mắt đến nó là phúc phận của nó. Bản nó điều, còn uống t.h.u.ố.c độc tự sát, còn vu oan là đại ca g.i.ế.c con gái bà. Thật hổ! Vụ án kết , bà còn đến kinh thành gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-323-kieu-gia-tieu-thu.html.]
Nói xong bèn hắt cả bình rượu tay Tạ đại nương!
Mọi xung quanh xì xào bàn tán nhưng ai dám lên tiếng!
"Con gái bà là đáng đời, một kỹ nữ thanh lâu còn mong chờ sự trong sạch gì?"
Tạ đại nương cuối cùng cũng nhịn nữa, mắt đỏ hoe ngẩng lên, kiên định : "Con gái tự sát, là tên súc sinh đó g.i.ế.c nó."
Chát...
Nào ngờ cô nương cúi xuống, vung tay tát mạnh mặt Tạ đại nương.
Chưởng quầy bên cạnh nổi nữa, bước lên khuyên can: "Cô nương, đừng loạn ở đây nữa."
"Cút!" Cô hất tay: "Ngươi bản tiểu thư là ai ?"
"Biết, Kiều tiểu thư ai mà . Chỉ là phụ nữ do Kinh Triệu Doãn sắp xếp ở đây, cho nên..."
"Đủ , ngươi chẳng tiền ?" Ra vẻ trọc phú, cô móc từ túi tiền bên hông một thỏi vàng, ném thẳng cho chưởng quầy, : "Cầm lấy , đủ mua cả cái khách điếm của ngươi đấy. ngươi cho kỹ đây, để mụ đàn bà ở , nếu bản tiểu thư sẽ lật tung cái khách điếm của ngươi lên."
Chưởng quầy đưa thỏi vàng lên miệng c.ắ.n thử, xác định là thật bèn vội vàng khom lưng.
"Vâng ." Quay sang lệnh cho tiểu nhị: "Nhanh nhanh nhanh, ném ngoài."
Tiểu nhị đành theo, kéo Tạ đại nương đất dậy, định ném thẳng khỏi khách điếm. Khách khứa hai bên cũng vội vàng tránh đường.
Kỷ Vân Thư chặn ngay cửa!
"Tránh , tránh ."
Tiểu nhị gắt gỏng.
Kỷ Uyển Hân kéo áo cô, hiệu nhắc nhở. Nào ngờ khuôn mặt vốn lạnh lùng của Kỷ Vân Thư càng thêm lạnh, cô đưa tay đỡ lấy Tạ đại nương đang tiểu nhị kẹp chặt, cởi ngay áo choàng của khoác lên Tạ đại nương ướt sũng rượu.
Tạ đại nương cúi đầu, run lên bần bật.
"Không ." Kỷ Vân Thư tai bà.
Cô nương thấy bèn hung hăng tới, đẩy hai tên tiểu nhị mặt , chỉ Kỷ Vân Thư: "Ngươi là ai, dám cản trở việc của ?"
Kỷ Vân Thư liếc cô một cái lạnh lùng, giao Tạ đại nương trong lòng cho Kỷ Uyển Hân, dặn dò nhỏ: "Chăm sóc bà ."
Kỷ Uyển Hân ngẩn một chút nhưng vẫn đỡ lấy , dìu sang một bên.
"Buông mụ đàn bà thối tha đó ."
Cô nương lao tới định túm lấy Tạ đại nương, nào ngờ Kỷ Vân Thư nắm lấy cổ tay, hất mạnh .
"Kiều tiểu thư ? Tại hạ khuyên cô một câu, khi sự việc trở nên tồi tệ hơn, nhất nên điểm dừng." Giọng điệu lạnh lùng mang theo khí thế bức .
"Ngươi là ai mà dám quản chuyện của ?"
"Ta là ai cô cần , nếu cô còn dám động bà , sẽ đưa cô gặp quan."
Nghe , cô chẳng những sợ mà còn khẩy, chỉ tay : "Đưa gặp quan? Công tử, ngươi bản lĩnh đó ?"
Kỷ Vân Thư nhạt: "Cô thể thử xem! Ta đảm bảo cô sẽ tù cho đến khi nhận mới thôi."
Sắc mặt cô cứng đờ!
...