NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 32: Thịt viên sốt tương

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:30:37
Lượt xem: 539

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sao cô nhớ trong tiểu thuyết, các Vương gia đều thiết lập hình tượng lạnh lùng kiêu ngạo, sống chớ gần, kiệm lời như vàng cơ mà?

Còn tên ... chắc là hàng "nhái" !

Kỷ Vân Thư mấy câu móc mỉa của cho cứng họng, đành nhận thua.

"Tiểu nhân chân ngắn, tất nhiên đến chậm, mong Vương gia xá tội."

"Bổn vương thích những sai chịu sửa. nhớ kỹ, , bổn vương thích đợi chờ."

Cái lông mày nhướng lên trông thật ngứa mắt.

Kỷ Vân Thư tranh cãi nữa, vấn đề chính: "Vậy lãng phí thời gian nữa, tiểu nhân xem xác c.h.ế.t đây."

"Đặt ở đằng ."

Cảnh Dung hất hàm về phía năm cái xác phủ vải trắng cách đó xa.

Kỷ Vân Thư liếc qua, Cảnh Dung : "Phiền Vương gia há miệng ."

"Cái gì?"

"Há miệng."

"Tại ?"

Lắm chuyện!

Kỷ Vân Thư dứt khoát đưa năm ngón tay thon dài, kiễng chân lên bóp chặt hai má . Tay nhanh chóng lấy một vật nhỏ từ thắt lưng nhét tọt miệng buông tay.

Động tác liền lưu loát, hảo tì vết!

Cảnh Dung đột nhiên nhét đồ miệng, mặt nghệt . Mãi đến khi đầu lưỡi truyền đến cảm giác tê dại cay nóng, mới giật kinh hãi.

"Ngươi... ngươi cho bổn vương ăn cái gì?" Hắn vô cùng căng thẳng.

Chẳng lẽ là t.h.u.ố.c độc?

tên thư sinh cái gì cũng dám .

Kỷ Vân Thư liếc một cái: "Đừng căng thẳng, chỉ là một lát gừng thôi."

"Gừng? Ngươi tưởng bổn vương ăn gừng bao giờ ? Gừng tê thế ?"

"Gừng tẩm dầu mè." Vừa , cô về phía năm cái xác, buông một câu bâng quơ: "Vương gia chẳng ngửi mùi xác c.h.ế.t ? Lát gừng tẩm dầu mè sẽ giúp ngài dễ chịu hơn. Hoặc là, Vương gia thể ngoài."

"Ngươi coi bổn vương là kẻ nhát gan ?"

"Tiểu nhân dám."

hé tấm vải trắng xác c.h.ế.t , Cảnh Dung, khóe miệng vương nét trêu chọc.

"Mùi thối rữa của mấy cái xác còn nồng nặc hơn xác Chu tiểu thư nhiều, còn lẫn mùi m.á.u tanh, mùi khét và mùi thịt chín, giống như... món thịt viên sốt tương Vương gia ăn ."

Cảnh Dung lập tức cảm thấy dày cuộn lên, cơn buồn nôn từ bụng dâng lên tận cổ họng khiến mặt mũi méo xệch.

Hắn dám khẳng định, tên thư sinh cố ý!

"Ngươi... ngươi bổn vương ăn thịt viên sốt tương?"

Kỷ Vân Thư ngước mắt lên: "Chỉ món thịt viên sốt tương của Quảng Phúc Lâu mới dùng than củi nướng sơ nửa canh giờ để gân thịt mềm mà nát, đó ninh cùng nước hầm xương ống, thêm giới thảo, hồi hương nên nước sốt tươi mà ngấy, màu sắc thiên về đỏ. Nếu rớt lên gấm vóc thượng hạng, nước sốt những loang màu mà còn đọng một lớp màng dày, giống hệt vết bẩn cổ áo Vương gia kìa."

"Hả?"

Nén cảm giác buồn nôn, Cảnh Dung theo phản xạ cúi xuống cổ áo , đưa tay sờ thử. Quả nhiên, vết nước sốt đó loang mà còn độ dày.

"Ngươi là đầu bếp ?"

"Không ."

"Sao ngươi nhiều thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-32-thit-vien-sot-tuong.html.]

"Nghe ăn mày đầu đường đấy." Cô trả lời một cách vô tư.

Ngươi đùa đấy ? Ăn thịt viên sốt tương Quảng Phúc Lâu mà còn ăn mày?

Cảnh Dung cảm thấy não quá tải, khi gặp Kỷ Vân Thư, cần tắt máy khởi động bộ hệ thống. Mà chắc sửa !

sự đúng là thế, Kỷ Vân Thư đúng là ăn mày ven đường thật.

Có lẽ do đầu óc đình trệ, Cảnh Dung đột nhiên thốt một câu: "Đợi ngươi phá xong án cho bổn vương, bổn vương dẫn ngươi ăn."

Ngoài cửa bỗng thổi một luồng gió lạnh, dường như hất tung cả nắp quan tài.

Này hai vị, đây là Nghĩa trang đấy, xung quanh xác c.h.ế.t với bài vị, hai nửa đêm canh ba bàn chuyện thịt viên sốt tương, với mấy con ma đói hả?

"Vậy tiểu nhân cảm tạ Vương gia ."

Kỷ Vân Thư đáp , lật tung tấm vải trắng . Da thịt cái xác cháy đen chuyển từ sưng phồng sang co rút, dính chặt xương, lộ rõ khung xương.

Xung quanh còn vũng nước máu, kỹ thì là chảy từ cơ thể cái xác.

Chỗ rợn nhất là cái bụng phanh của c.h.ế.t. Do ngỗ tác nghiệm thi mổ bụng, đó khâu bằng chỉ thô sơ sài, chỗ rốn còn lòi một đoạn ruột non.

Cảnh Dung đến bên cạnh cô, khịt mũi, quả nhiên ngửi thấy mùi hôi thối, bèn nghiêm túc hỏi: "Thế nào, tra ?"

"Khó."

"Sao thế?"

Kỷ Vân Thư cân nhắc đôi chút đáp: "Nếu Vương gia hung thủ là ai thì tiểu nhân chịu. Tiểu nhân chỉ thể dựa triệu chứng t.h.i t.h.ể để phán đoán nguyên nhân cái c.h.ế.t và đặc điểm của kẻ g.i.ế.c ."

Lông mày Cảnh Dung nhíu chặt .

tiếp: "Năm đầu tiên cuộc ẩu đả kịch liệt với đối thủ, đó trúng độc bỏ mạng. Có thể thấy hung thủ quyết tâm dồn họ chỗ c.h.ế.t. Nếu tiểu nhân đoán lầm, mục đích cuối cùng là nhắm Vương gia."

Cảnh Dung ngạc nhiên, trong lòng sớm dự tính. Đôi mắt híp thành một đường chỉ, tâm tư quỷ quyệt khó lường.

Thấy như , Kỷ Vân Thư cũng hiểu .

"Xem Vương gia sớm hung thủ là ai , còn bắt tiểu nhân nghiệm thi?"

"Bổn vương ." Hắn trả lời chắc nịch: "Chỉ là mơ hồ cảm thấy cố tình ngăn cản bổn vương hồi kinh, nhưng là kẻ nào thì bổn vương rõ."

Cảnh Dung lúc nghiêm túc trầm ngâm suy tư thế , gương mặt tuấn tú toát lên vẻ trầm nam tính, giống như khối ngọc điêu khắc tinh xảo.

Khiến Kỷ Vân Thư nhất thời dời mắt !

Cho đến khi ánh mắt đó Cảnh Dung bắt gặp, đảo mắt: "Trên mặt bổn vương dính bẩn ?"

Kỷ Vân Thư giật hồn, tự dọa bản một phen.

Hắn là Vương gia cao cao tại thượng, là tên khốn kiếp chua ngoa khắc nghiệt, tệ đến cũng thể để mắt tới !

Vội vàng dời mắt , cô : "Vương gia , ngài?"

" là khéo mồm khéo miệng."

Cảnh Dung vẫn giữ vẻ mặt sầu não: "Tiên sinh chẳng thể giúp tìm đặc điểm của hung thủ ? Còn mau việc?"

Hết cách!

Kỷ Vân Thư thành thục lấy một bọc đồ từ bàn án gần đó, mở bên cạnh thi thể. Đó là một chiếc túi nhỏ, bên trong cắm đầy các loại d.a.o nhỏ đủ kiểu dáng.

"Đồ của ngươi ?"

"Ừm, lúc gặp mấy vị quan chủ sự khó tính, nửa đêm canh ba gọi đến Nghĩa trang, hết cách đành để đồ ở đây, kẻo vội quá quên mang."

Cảnh Dung rùng một cái. Quan chủ sự khó tính, cũng trong đó!

Trong lúc chuyện, Kỷ Vân Thư chọn một con d.a.o bản rộng, nâng cằm cái xác lên, cứa d.a.o cổ. Do t.h.i t.h.ể cháy đen, khi cổ cắt m.á.u chảy nhiều, chỉ thấy tiếng da giòn nứt toác.

...

 

Loading...