NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 311: Khổng phu nhân rời kinh

Cập nhật lúc: 2025-12-13 06:28:03
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tang lễ của Thái t.ử tổ chức vô cùng long trọng. Dù Cảnh Hoa khi còn sống phế truất, nhưng nghi thức tang lễ đều thực hiện theo quy cách của một Thái tử.

Ngay cả tang lễ của Khổng Ngu cũng theo quy cách của Thái t.ử phi!

Và hai an táng chung một huyệt mộ.

Đây là điều Kỳ Trinh Đế đặc biệt dặn dò, khi sống thể chung chăn gối, c.h.ế.t thì chung một huyệt.

Ngay khi tang lễ kết thúc...

Cảnh Dung rời khỏi lăng mộ. Vừa ngoài, đưa cho một chiếc hộp gấm bọc vải và một bức tranh cuộn tròn.

Người đó : "Vương gia, việc xong xuôi."

"Ừ."

Hắn ôm hộp và tranh lên xe ngựa, nhưng về thẳng Dung Vương phủ mà về phía Khổng phủ.

Tại Khổng phủ!

Khổng phu nhân cho niêm phong Phật đường trong phủ, thu dọn hết hương nến, bức tượng Phật bên trong cũng chuyển đến chùa thờ cúng.

Cả phủ còn nồng nặc mùi hương khói như nữa.

Không gay mũi khó chịu, còn thoang thoảng hương thơm thanh mát!

Khi Cảnh Dung đến, Khổng phu nhân đang thu dọn đồ đạc, định rời kinh ngay trong ngày hôm nay.

Quyên Nhi đang lăng xăng giúp đỡ bên cạnh.

Ngay khi Kỷ Vân Thư đến , Khổng phu nhân đưa Quyên Nhi khỏi cung.

Thấy Cảnh Dung đến, Khổng phu nhân đặt việc đang xuống, vội vàng tiến lên hành lễ.

"Tham kiến Dung Vương."

"Khổng phu nhân cần đa lễ." Hắn giơ tay đỡ.

"Lúc Vương gia tới đây?"

Theo lý thì giờ Cảnh Dung vẫn ở lăng mộ mới đúng, hoặc là cung , đến đây?

Cảnh Dung cố ý liếc Quyên Nhi.

Quyên Nhi điều, buông đồ tay xuống, vội vàng lui ngoài.

Trong phòng chỉ còn Cảnh Dung và Khổng phu nhân.

Cảnh Dung lúc mới : "Khổng phu nhân, hôm nay bản vương đến là để đưa cho bà một món đồ."

Đồ?

Đang thắc mắc...

Cảnh Dung lấy bức tranh mang theo , đưa cho Khổng phu nhân giải thích: "Ở đây một bức tranh, bà xem ."

Khổng phu nhân cẩn thận nhận lấy, mở bức tranh .

Trong tranh, một nữ t.ử gốc đào, ngón tay thon dài ngắt một đóa hoa đào đưa lên mũi ngửi. Tà váy dài màu xanh nhạt bay trong gió, cánh hoa đào rơi vạt váy như những vệt màu loang lổ.

Mờ mờ ảo ảo!

Khuôn mặt thanh tú sắc hoa đào tôn lên thêm phần hồng hào, đôi mắt hạnh cong cong như vầng trăng khuyết, đôi môi nhỏ nhắn mím , lấp lánh ánh đỏ nhạt, quyến rũ lạ thường.

Đẹp!

Rất !

"Đây là Ngu nhi!"

Giọng Khổng phu nhân run rẩy.

Đôi tay cầm hai đầu bức tranh cũng run lên bần bật, dám tin mắt .

Cảnh Dung : "Bức chân dung là do vị Kỷ vẽ, bà hãy giữ lấy kỷ niệm."

"Ngu nhi..." Mắt Khổng phu nhân đỏ hoe, ngón tay vuốt ve bức tranh, hồi lâu mới bình tĩnh , sụt sịt mũi, cẩn thận cuộn bức tranh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-311-khong-phu-nhan-roi-kinh.html.]

Ngước mắt Cảnh Dung: "Phiền Vương gia cảm ơn Kỷ , ân tình , cả đời sẽ quên."

"Ừ."

"Người nhất là Ngu nhi. Đáng lẽ ngay lúc Hoàng thượng sắc phong con bé công chúa, nên cực lực phản đối thì kết cục ngày hôm nay."

"Khổng phu nhân cần tự trách, bản vương cũng . Nếu sớm cho cô một câu trả lời dứt khoát, cô cũng đến mức chờ đợi lâu như ."

Giọng điệu đầy áy náy.

Khổng phu nhân : "Ta nghĩ, Ngu nhi bao giờ hối hận vì đợi Vương gia."

Chắc chắn!

Cảnh Dung cau mày, thở dài một thật sâu, chủ đề cũng tiếp tục nữa.

Sau đó, đưa chiếc hộp gấm cho Khổng phu nhân: "Lần bản vương tự ý chủ, hỏa táng t.h.i t.h.ể Khổng Ngu. Bên trong là tro cốt của cô , bà hãy mang cô rời khỏi kinh thành . Hoàng cung lăng mộ đều nơi cô ."

"Cái ..."

Khổng phu nhân vô cùng kinh ngạc. Đặt bức tranh xuống, bà ôm lấy chiếc hộp, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Từ từ mở lớp vải bọc hộp, nhẹ nhàng chạm những hoa văn nhỏ xíu đó, như đang nâng niu khuôn mặt con gái . Gương mặt hiền từ của bà hằn lên nỗi đau thương.

lo lắng hỏi Cảnh Dung: "Vương gia hỏa táng t.h.i t.h.ể Ngu nhi, trong lăng mộ..."

"Chỉ Thái t.ử thôi, cỗ quan tài còn là trống . Bà yên tâm, tang lễ Thái t.ử do bản vương quyền phụ trách, sẽ ai phát hiện . Hơn nữa hạ huyệt , sẽ ai mở nắp quan tài nữa. Bà thể mang tro cốt Khổng Ngu về an táng trong khu mộ gia tộc họ Khổng, hoặc rải theo gió trong rừng đào."

Giọng Cảnh Dung nhẹ.

Hắn Khổng Ngu thích hoa đào.

Và rừng đào Đào Hoa Nguyên của , quả thực là trồng vì Khổng Ngu, chỉ là bao năm qua từng .

Khổng phu nhân ôm hộp gấm, gật đầu, vững nữa, phịch xuống ghế.

Cảnh Dung vì còn cung một chuyến nên nán lâu, cáo từ rời .

Quyên Nhi thấy mới nhà, thấy phu nhân đang ôm bức tranh và cái hộp nức nở.

"Phu nhân, chứ?"

"Không !" Khổng phu nhân lấy tay áo lau nước mắt.

Mắt Quyên Nhi cũng đỏ hoe, hít hít cái mũi nhỏ, bức tranh và cái hộp, dè dặt hỏi: "Phu nhân, hai món đồ liên quan đến tiểu thư ?"

Khổng phu nhân gật đầu, nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay Quyên Nhi.

"Sau chúng đến kinh thành nữa, cùng về Thanh Sơn Cư. Ở đó một rừng đào, chúng đưa Ngu nhi cùng về."

"Vâng!"

Quyên Nhi gật đầu mạnh.

...

Rời khỏi Khổng phủ, Cảnh Dung vội vã tiến cung. Vừa đến cổng thành, còn xuống xe ngựa thấy tiếng Kinh Triệu Doãn vọng từ bên ngoài.

"Hai ngày nay tang sự của Đại hoàng t.ử vốn gấp rút, thêm một chuyện phiền lòng nữa."

Thở dài một tiếng, đầy vẻ oán thán!

Vị đại nhân bên cạnh hỏi: "Dịch đại nhân, chuyện gì mà còn phiền lòng hơn cả tang sự của Đại hoàng t.ử ?"

"Mấy hôm nay, một phụ nữ từ huyện Ngự Phủ đến, ba bốn lượt chạy tới nộp đơn kiện, mà bằng chứng, nhân chứng. Hơn nữa chuyện đó xảy mấy năm , giờ chạy đến kinh thành đòi lật bản án, thủ tục khó lắm. Vả vụ án kết thúc mấy năm , giờ kháng cáo đòi lật án, chẳng khó ?"

"Cái do Đại Lý Tự giải quyết ?"

Không nhắc thì thôi, nhắc đến, Kinh Triệu Doãn như kích động, chút nóng nảy.

Tức tối : "Chức quan Đề điểm Hình Ngục Ty của Hình bộ mấy năm Hoàng thượng bãi bỏ . Theo lý thì án địa phương đúng là nên do Đại Lý Tự tiếp nhận. vụ án gai góc lắm, phụ nữ theo trình tự, trực tiếp lên kinh khiếu kiện, Đại Lý Tự tất nhiên thụ lý, đành đến phủ Kinh Triệu của . Đi mấy , thật sự hết cách, phụ nữ đó cũng đáng thương quá, nên đơn kiện đó đành nhận."

Than ngắn thở dài!

Những lời đều lọt hết tai Cảnh Dung khi còn xuống xe ngựa.

...

 

Loading...