NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 310: Ta muốn Thư nhi

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:02:25
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạc Nhược từng gặp Khổng Ngu?

Kỷ Vân Thư , cũng lấy gì ngạc nhiên.

Cô thản nhiên hỏi: "Ngươi đưa cô ?"

Mạc Nhược : "Không , là trốn."

"Đêm đó, vốn định đưa cô rời khỏi hoàng cung, rời khỏi kinh thành. Như , cô sẽ gả cho Thái tử. Ta cũng hứa với cô, dù trốn chui trốn lủi cả đời, cũng sẽ để cô chịu chút tổn thương nào. mà..."

Lời còn dứt, Kỷ Vân Thư tiếp lời.

" mà cô đồng ý. Bởi vì nếu cô thực sự , Khổng gia cũng thế, Dụ Hoa Các cũng , đều sẽ liên lụy. Cô buông bỏ , cho nên thể cứ thế mà . Và quan trọng hơn là, cô sống cả đời đường trốn chạy, cũng cả đời đó... đều sống trong nỗi nhớ nhung Cảnh Dung."

Từng câu từng chữ đều trúng tim đen của Khổng Ngu lúc bấy giờ!

Khóe miệng Mạc Nhược nhếch lên nụ tự giễu: "Nói cho cùng, cũng chỉ là một bạn của cô . Vị trí sâu nhất trong lòng cô , mãi mãi thể lay chuyển."

" may mắn khi một bạn như ngươi."

"Có lẽ !" Hắn hít sâu một , nghiêm túc hỏi Kỷ Vân Thư: "Cô thể cho , khoảnh khắc cô lựa chọn con đường cuối cùng thể đầu , cô gì với cô ?"

"Cô nên gì với ?"

"Cô xuất hiện ở Chiêu Hiến điện, chắc chắn là do cô đưa lệnh bài cho cô cung. Cho nên, giữa hai chắc chắn gì đó, đúng ?"

! Quá đúng!

Mạc Nhược hỏi: "Có thể cho ?"

Cổ họng Kỷ Vân Thư nghẹn , : "Ta , Thái t.ử c.h.ế.t, cô cũng sống nữa. Dù thì cả đời giam cầm trong thâm cung cũng là một sự giày vò."

"Cô lý do đủ để lừa ."

" ngươi chỉ cần điều là đủ , những chuyện khác đừng hỏi nữa."

Kỷ Vân Thư kiên quyết thái độ, tuyệt đối hé môi nửa lời về chuyện Khổng Ngu g.i.ế.c Úy Trì tướng quân và Thái tử.

thì hung thủ Khổng Ngu cũng tự sát. Cần gì gán thêm cái danh kẻ g.i.ế.c cho cô ?

Mạc Nhược cố chấp, rõ giữa Khổng Ngu và Kỷ Vân Thư chắc chắn bí mật, và bí mật đó Kỷ Vân Thư sống c.h.ế.t cũng .

Thế là hỏi nữa.

Hắn nhẹ một tiếng, gật đầu: "Được, cứ để cô yên nghỉ ."

Chủ đề kết thúc, Mạc Nhược bưng chén rót lên, uống cạn một .

"Không ngươi uống ?"

"Ừ, dạo đổi khẩu vị."

Đổi tính ?

Đặt chén xuống, Mạc Nhược chắp tay lưng ngoài.

Trong sân, Vệ Dịch vẫn đang khoanh tay giận dỗi, chân đá đá mấy hòn đá đất, đầu cúi gằm, môi bĩu dài cả tấc.

Thấy Mạc Nhược bước , hừ một tiếng.

"Nhóc con, thôi, về với ."

Mạc Nhược phất ống tay áo rộng thùng thình.

Vệ Dịch chẳng thèm để ý đến .

"Nhóc con... tên nhóc... Vệ Dịch?"

Vẫn thèm để ý.

Dứt khoát...

Mạc Nhược tới mặt , xuống bên cạnh, mu bàn tay kẹp trong nách, đưa tay chọc chọc, hỏi: "Vẫn còn giận ? Ta cố ý . Thế , lát nữa về tặng ngươi một món quà, ngươi chắc chắn sẽ thích."

Hả? Tặng quà cho ?

Vệ Dịch dường như quên sạch chuyện vui lúc nãy, mắt mở to tròn xoe.

"Tặng cái gì?"

"Ngươi cái gì?"

Vệ Dịch xoa cằm, đúng lúc Kỷ Vân Thư từ trong nhà , đưa ngón tay trỏ thon dài chỉ về phía cô, cao giọng.

"Ta Thư nhi!"

Giọng vang rền, xuyên qua cả bức tường dày, đến mức mấy nha bên ngoài cũng thấy.

Kỷ Vân Thư nhịn cúi đầu , tới vỗ nhẹ lên đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-310-ta-muon-thu-nhi.html.]

Nói: "Ngươi hét to thế gì? Sợ khác thấy ?"

Nào ngờ...

Vệ Dịch bật dậy, tươi rói: "Thư nhi, cô."

Phụt...

Khiến mặt Kỷ Vân Thư đỏ bừng ngay lập tức.

Mạc Nhược xong suýt ôm bụng bò, dậy túm lấy cổ áo của Vệ Dịch, kéo mặt , : "Tên nhóc nhà ngươi, mới gặp hai ngày mà mồm mép lợi hại thế . Nhìn xem, Thư nhi nhà ngươi ngượng chín mặt kìa."

Vệ Dịch Kỷ Vân Thư, vẻ mặt vô tội: "Thư nhi, sai gì ?"

Ngươi thấy ?

Cũng may Kỷ Vân Thư bao dung sự ngây thơ của .

: "Không, Vệ Dịch sai. mà, hôm nay ngươi theo Mạc Nhược về Dụ Hoa Các, như sẽ giận ngươi nữa."

" xa cô."

"Ngoan, sẽ đến thăm ngươi."

Vệ Dịch vẻ mặt nỡ, ánh mắt cầu khẩn Mạc Nhược: "Mạc Nhược ca ca, thích nữa , về Dụ Hoa Các với ? Ta ở bên cạnh Thư nhi, ?"

"Không !"

Mạc Nhược Kỷ Vân Thư.

Thứ nhất, kiên nhẫn như .

Thứ hai, lòng thương cũng tràn lan.

Giọng cứng rắn: "Dụ Hoa Các hai ngày nay ngươi buồn tẻ lắm. Hơn nữa lúc nãy ngươi chẳng bảo ... Thư nhi của ngươi ? Ngươi ngoan ngoãn theo về, sẽ đưa Thư nhi cho ngươi."

"Thật ?"

"Tất nhiên là thật!"

Kỷ Vân Thư vẻ mặt kiểu " chống mắt lên xem ngươi biến một nữa cho Vệ Dịch thế nào".

Cuối cùng, Mạc Nhược xách Vệ Dịch rời khỏi Trúc Khê Viên như xách một con gà con.

Xem trị Vệ Dịch thực sự chỉ Mạc Nhược.

Về đến Dụ Hoa Các!

Vừa cửa, tiểu đồng A Ly chạy đón, vẻ mặt khó tả, chỉ tay viện ấp úng: "Sư phụ, về , cái ... cái ..."

"Cái gì?"

"Cái đó đưa tới !"

Mạc Nhược dường như là cái gì.

Vệ Dịch túm lấy vạt áo , sốt ruột hỏi: "Huynh mà, theo về thì đưa Thư nhi cho . Thư nhi ? Thư nhi ? Nếu lừa , sẽ bao giờ tin nữa."

"Ai lừa ngươi! Đi theo ."

Thế là Mạc Nhược kéo sân .

Cạnh cái cây to ở sân , đặt ngay ngắn một hình nhân bằng giấy... màu sắc sặc sỡ.

, là hình nhân giấy!

Được vận chuyển từ tiệm vàng mã đến, chuẩn đốt cho Vệ Dịch.

"Đấy, Thư nhi của ngươi đấy. Ngươi ôm cô cùng ăn cơm cùng ngủ thì tùy."

Mẹ kiếp!

Ông đây nổi giận .

Vệ Dịch nắm chặt tay, trừng mắt .

"Ta chơi với nữa, lừa ."

Hét xong, Vệ Dịch đùng đùng bỏ chạy phòng . Mạc Nhược còn quên gọi với theo: "Ta lừa ngươi mà, đấy là Thư nhi. Tên là do đặt, nếu ngươi thích thì gọi là Đông Nhi, Lan Nhi, Hương Nhi cũng , tên do ngươi tự đặt, ?"

"Không !"

Vệ Dịch ném một câu đóng cửa cái "rầm".

Ngay khi cửa đóng , vẻ mặt cợt nhả của Mạc Nhược cũng thu , ánh mắt nghiêm trọng chằm chằm cánh cửa đó.

Trong mắt ẩn chứa thâm ý khó lường.

...

Loading...