Về đến viện, Kỷ Vân Thư tháo mấy cây trâm cài, lau sạch lớp phấn mặt.
Loan Nhi bên cạnh , hỏi: "Tiểu thư của Vệ phủ ạ?"
"Không ." Cô soi gương đồng, tháo nốt đôi khuyên tai lưu ly xuống.
"Vậy bây giờ tiểu thư định đồ ngoài ?"
"Không ." Kỷ Vân Thư đáp.
"Thế là...?"
"Đi ngủ."
Cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt cô dính chặt . Tháo hết trang sức lỉnh kỉnh , cô gian trong, ngã vật xuống giường, trùm chăn ngủ .
Lúc sấm đ.á.n.h bên tai cũng chẳng dậy nổi!
Loan Nhi giật , ngây một lúc mới phản ứng , vội vàng bê lò sưởi đến cạnh giường, thêm hai hòn than, sợ tiểu thư nhà lạnh.
Kỷ Vân Thư ngủ một mạch đến tận tối.
Khi mở mắt , trời bên ngoài tối đen. Cô rời giường, lấy một bộ nam trang sạch sẽ , búi mái tóc đen nhánh lên thành búi tóc nam nhân.
Loan Nhi từ bên ngoài , tay ôm một đống hộp gấm lớn nhỏ, mồ hôi nhễ nhại.
"Tiểu thư dậy ạ."
"Mấy thứ là gì thế?" Kỷ Vân Thư hỏi.
"Là lão gia sai đưa tới, bảo là lễ vật Vệ phủ mang sang, giữ cho tiểu thư một ít."
Kỷ Vân Thư bật , hào phóng thật đấy!
Loan Nhi xếp gọn đống đồ, sang Kỷ Vân Thư với vẻ mặt bí hiểm như bí mật tày trời.
"Tiểu thư đoán xem nãy em chuyện gì?"
"Không đoán, em thẳng ." Kỷ Vân Thư hứng thú mở mấy hộp gấm xem, đồ sứ thì là d.ư.ợ.c liệu.
Loan Nhi : "Tiểu thư, nãy em từ tiền viện về, thấy đám Bảo Ngọc kháo là Vệ công t.ử chịu lấy vợ nữa. Hắn còn cái gì mà nương t.ử sẽ ném xuống hồ cho cá ăn, một tràng những lời kỳ quái, nằng nặc đòi kéo Vệ phu nhân về."
"Ồ? Thế ?"
Kỷ Vân Thư giả ngu! Tiếp tục mở hộp gấm.
Loan Nhi kể tiếp: "Bọn Bảo Ngọc còn bảo, lúc đó mặt Vệ lão gia và Vệ phu nhân xanh mét cả , hình như còn tát Vệ công t.ử một cái mới khiến im miệng đấy."
Nói cách khác, mối hôn sự do Vệ Dịch , mà là Vệ phủ quyết tâm cô con dâu . Dù thì chuyện nối dõi tông đường vẫn quan trọng.
"Em thấy Vệ công t.ử đó xứng với tiểu thư. Dù thế nào thì ... vẫn là một tên ngốc." Giọng Loan Nhi nhỏ dần, tay nắm chặt đ.ấ.m khí đầy bất bình.
Dáng vẻ tức giận của cô bé lọt mắt Kỷ Vân Thư trông thật buồn , chút đáng yêu.
"Ta còn chẳng để tâm, em để tâm gì?" Kỷ Vân Thư nheo mắt Loan Nhi.
"Nô tỳ thấy tiếc cho tiểu thư. Dựa lão gia bắt gả cho tên ngốc nhà họ Vệ, còn Đại tiểu thư thì là..." Ba chữ "Thái t.ử phi" cô .
"Được , đừng lắm miệng nữa."
Kỷ Vân Thư dù cũng sẽ gả.
Lúc , cô bất ngờ tìm thấy một loại d.ư.ợ.c liệu trong hộp gấm.
Thiên quỳ tử.
Thứ nếu ở thời hiện đại thì đáng giá cả chục triệu. Kỷ Vân Thư cũng mới chỉ thấy một .
"Không ngờ thứ ." Cô mừng rỡ, lấy Thiên quỳ t.ử soi ánh nến.
Vòng ngoài màu cam nhạt, bên trong màu đỏ cam. Ừm, hàng thượng hạng.
"Tiểu thư, đây là cái gì?" Loan Nhi sấn gần.
"Cái gọi là Thiên quỳ tử. Giã nát , trộn với rượu trắng và đường đỏ, đắp lên vết thương do d.a.o c.h.é.m sẽ giúp mờ sẹo."
"Linh nghiệm ?" Loan Nhi thốt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-31-nguoi-den-muon-roi.html.]
Kỷ Vân Thư cất Thiên quỳ t.ử hộp, đóng nắp , đưa cho Loan Nhi: "Em ngâm Thiên quỳ t.ử nước một đêm, hiệu quả sẽ hơn. Ngày mai đến Chu phủ một chuyến."
"Tiểu thư đến Chu phủ gì?"
"Quản gia nhà họ Chu thương mặt, mang Thiên quỳ t.ử tặng ông là khéo."
Nghe , Loan Nhi cuống: "Dược liệu thế mà tiểu thư định đem tặng luôn ?"
Kỷ Vân Thư lườm cô bé: "Sao? Em c.h.é.m một d.a.o ? Hay em c.h.é.m một dao? Rồi dùng t.h.u.ố.c lên chúng ?"
"Không , nô tỳ ý đó. Chỉ là d.ư.ợ.c liệu thần kỳ như , nô tỳ thấy tiếc thôi."
"Cô bé ngốc, đừng tiếc nữa." Cô đưa tay búng nhẹ trán Loan Nhi, tiếp: "Bây giờ ngoài một chuyến, thể sẽ về muộn."
Loan Nhi lúc mới phát hiện tiểu thư nhà nam trang, gãi đầu: "Chẳng lẽ nha môn việc ạ?"
"Ừ." Kỷ Vân Thư ậm ừ cho qua chuyện.
Thu dọn đồ đạc xong, cô xách đèn lồng, lén lút rời khỏi Kỷ phủ, về phía Nghĩa trang.
Nghĩa trang Cẩm Giang trong thành nhưng lệch về phía Tây, từ Kỷ phủ sang mất một tuần .
Giờ Dậu mùa đông, trời tối nhanh.
Nghĩa trang trông như ngôi miếu đổ nát, trong đêm gió rét căm căm toát lên vẻ âm u quỷ dị. Cánh cửa sổ xiêu vẹo va đập tạo tiếng "cót két" rợn , cộng thêm tiếng lá cây xào xạc xung quanh càng tăng thêm vẻ đáng sợ.
Bên ngoài Nghĩa trang treo một chiếc đèn lồng đỏ, soi rõ cánh cổng cũ nát, tiêu điều.
May mà đây đầu Kỷ Vân Thư đến Nghĩa trang muộn thế , cũng may là cô sợ. Cái gan là do luyện ở lán khảo cổ mà thành!
Đẩy cửa bước sân lớn, Kỷ Vân Thư treo đèn lồng lên một góc tường thấp, phủi bụi áo.
Phúc bá trông coi Nghĩa trang vặn cầm một nắm hương châm từ trong . Ông lưng còng, mặc bộ đồ gai thô vá chằng vá đúp, đội cái mũ vải ngả vàng.
Thấy Kỷ Vân Thư đến giờ , ông cũng chẳng ngạc nhiên.
"Kỷ , vị công t.ử bên trong đợi ngài lâu đấy."
Đáng đời!
Ai bảo đến sớm, bây giờ rõ ràng mới đến giờ Dậu.
Cô gật đầu, đến bên cạnh Phúc bá, nhận lấy mấy nén hương, vái tứ phương cắm khe hở của cỗ quan tài bên cạnh.
"Phúc bá, ông nghỉ sớm ."
"Không vội, còn mấy vị bạn già ăn cơm."
"Bạn già" ở đây chẳng qua là mấy cái xác vô thừa nhận trong Nghĩa trang. Phúc bá sáng trưa chiều ba nén hương, bao giờ qua loa.
"Vậy phiền ông nữa." Kỷ Vân Thư cúi đầu trong nhà.
Vừa thấy Cảnh Dung những bài vị thờ cúng, ánh mắt chăm chú đó, vẻ mặt nặng nề khó tả. Vì quá tập trung nên khi Kỷ Vân Thư đến bên cạnh, cũng hề .
"Người bài vị , chẳng lẽ Vương gia quen ai ?"
Tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Cảnh Dung, cau mày, nghiêng đầu Kỷ Vân Thư.
"Trên đường xảy chuyện gì ?"
Hả?
Kỷ Vân Thư lắc đầu.
"Chân ngươi vấn đề?"
Kỷ Vân Thư xuống chân , ngoài dính chút bùn đất thì chẳng gì bất thường.
Nên cô vẫn lắc đầu.
"Ngươi đến muộn ." Cảnh Dung phán một câu xanh rờn.
Đồ khốn!
Đồ khốn khốn kiếp!
...