"Đây là khớp nối hình chữ Nhân (人), cũng gọi là nửa cửa mệnh của con . Nhìn thế giống như miếng ngọc nứt , cẩn thận một chút là nứt đôi. Vệ Dịch ngươi thì khác, xem, chỗ đó còn tóc bảo vệ, lo đầu nứt ."
Bút lông chỉ một chỗ khác: "Đây gọi là lỗ hốc mắt, nhưng bên lông mày, trông giống hòa thượng."
Lại chỉ một chỗ: "Đây gọi là lỗ tai ngoài, nhỏ quá, thính."
...
Cuối cùng chỉ một chỗ: "Cái miệng rộng quá, khi nóng rõ ràng ép xuống , răng hô ngoài, ăn cái gì cũng ngon. Cho nên vẫn là hàm răng trắng của Vệ Dịch ngươi hơn."
Vệ Dịch chăm chú, ánh mắt di chuyển theo hướng bút lông của Kỷ Vân Thư, thỉnh thoảng còn suy tư gật gù, tỏ vẻ đồng tình với lời cô .
Kỷ Vân Thư tiếp tục khen ngợi: "Tóm , thích Vệ Dịch hơn."
"Thật ?"
"Tất nhiên là thật."
Vệ Dịch vui sướng thôi, hai tay véo véo má , toe toét: ", hơn tên nhiều, Thư Nhi thích , thích ."
Kỷ Vân Thư cúi đầu trộm, đưa tay che miệng!
Khung cảnh ! Đẹp như tranh vẽ!
Đột nhiên...
"Thư Nhi."
Vệ Dịch gọi cô.
Kỷ Vân Thư kịp thu nụ , ngước mắt lên, nụ môi như đông cứng . Vừa bắt gặp đôi mắt đượm tình của Vệ Dịch.
"Sao ?" Cô hỏi.
Vệ Dịch đến ngẩn ngơ, hồi lâu đáp. Mãi đến khi một cơn gió thổi qua, mới giật , ánh mắt trở nên trong trẻo.
"Thư Nhi !" Cậu khen một câu.
Kỷ Vân Thư phì , nụ càng thêm ngọt ngào. Nụ trong trẻo tươi sáng in đôi mắt trong veo của Vệ Dịch, như một bức tranh thủy mặc. Khiến say mê!
lúc , nha đầu ở cửa thông báo: "Kỷ , một vị Kỷ cô nương tìm ngài."
Kỷ cô nương?
Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút, gật đầu: "Để cô đợi ở tiền viện."
Nha đầu lui .
Cô để Vệ Dịch chơi trong phòng, rửa tay ngoài.
Kỷ Uyển Hân thấy cô đến bèn ân cần đón tiếp: "Những ngày qua vẫn khỏe chứ?"
Không khỏe! Kỷ Vân Thư vẫn gật đầu: "Vẫn ."
"Xảy nhiều chuyện như , lo lắng cho lắm."
"Lo cho ?"
Kỷ Uyển Hân gật đầu: "Muội và Dung Vương thiết như , chuyện Thừa Khánh Điện liên quan đến Dung Vương, cho nên lo cũng sẽ gặp chuyện. Mấy ngày nay dám qua tìm , chỉ sốt ruột suông. Hôm nay nhân lúc đại ca để ý mới trốn ."
Vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư, thở phào nhẹ nhõm: "Cũng may chuyện giải quyết xong, Dung Vương , cũng liên lụy."
Tình chị em thắm thiết!
Kỷ Uyển Hân cau đôi mày thanh tú, nốt ruồi son giữa trán như đóa hoa đào nở, e ấp khép kín.
Kỷ Vân Thư mỉm đáp : "Đa tạ nhị tỷ quan tâm, chuyện qua , cần nhắc nữa. Tỷ cũng cần đặc biệt đến đây một chuyến, kẻo..."
Lời dứt...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-309-thu-nhi-rat-dep.html.]
"Yên tâm , đại ca và nhị ca hôm nay lo tang sự cho Thái t.ử , cho nên mới trốn lúc . Còn đại tỷ... tỷ cũng thời gian quản ."
Nói đến câu cuối, giọng nhỏ dần. Cẩn thận từng li từng tí!
Kỷ Vân Thư hiểu ý cô, nghiêng quan tâm hỏi: "Đại tỷ vẫn chứ?"
"Nói cũng , cũng ."
"Hửm?"
Kỷ Uyển Hân ấp úng giải thích: "Kể từ ngày đưa khỏi cung, tỷ cứ nhốt trong phòng, gặp ai, nhưng cũng nổi trận lôi đình như khi. Muội cũng đấy, điều đại tỷ để tâm nhất đời lẽ là danh hiệu Thái t.ử phi. tỷ im lặng đến mức bất thường, dường như quan tâm lắm đến việc loại khỏi danh sách tuyển chọn Thái t.ử phi vì nhiễm bệnh."
Kỳ lạ thật! Kỷ Vân Thư cũng thấy lạ.
Kỷ Mộ Thanh nuôi dạy để Thái t.ử phi từ nhỏ, thể cam tâm loại khỏi danh sách chỉ vì nhiễm bệnh? Cho dù là , cô cũng nên im lặng thế chứ! Trong chuyện chắc chắn uẩn khúc.
Hơn nữa, tại Hoàng thượng đột nhiên hạ chỉ để Khổng Ngu thế Kỷ Mộ Thanh Thái t.ử phi? Khổng gia sa sút, tài đức gì mà một Thái t.ử phi?
Kỷ Vân Thư suy tư một hồi nhưng tìm manh mối.
"Vân Thư, đang nghĩ gì thế?" Kỷ Uyển Hân chạm nhẹ tay cô.
Cô hồn, lắc đầu: "Không gì, chỉ nghĩ lẽ đại tỷ tự nghĩ thông suốt , vị trí Thái t.ử phi vốn hợp với tỷ ."
"Hy vọng là . cũng , Thái t.ử xảy chuyện, may mà đại tỷ gả qua đó." Kỷ Uyển Hân đầy vẻ lo lắng.
Hai tiếp tục chủ đề nữa, hàn huyên vài câu Kỷ Uyển Hân về. Trước khi còn thời gian rảnh rỗi sẽ ghé qua.
Đối với Kỷ Uyển Hân, Kỷ Vân Thư vẫn chút dè dặt. Từ đêm Kỷ Mộ Thanh đẩy c.h.ế.t, cô thấy vết rạch tay Kỷ Uyển Hân, trong lòng vài phần cảnh giác với vị mỹ nhân yêu đuối .
Con , chung quy thể bằng mắt thường!
Kỷ Uyển Hân khỏi thì Mạc Nhược đến.
Hắn bộ quần áo sạch sẽ, cạo râu ria gọn gàng, trở về dáng vẻ công t.ử hào hoa phong nhã. Không còn chút nào vẻ say sưa thấu hồng trần của hai ngày .
Vừa buông hai chữ nhẹ bẫng: "Bắt mạch!"
Nói thẳng hậu viện, lôi Vệ Dịch đang nghịch đất sét phòng, bắt mạch kỹ càng, ngón tay còn búng búng lên cổ tay Vệ Dịch vài cái.
Sau đó... nhấc cổ tay lên, ném nhẹ một cái! Mu bàn tay Vệ Dịch đập ngay góc bàn.
"Đau quá! Mạc Nhược ca ca, bệnh !" Vệ Dịch phồng má mắng một câu.
Rồi xoa tay đau, hậm hực bỏ ngoài.
Mạc Nhược thì thong thả rót chén , uống ngon lành.
Kỷ Vân Thư gần hỏi: "Tình hình Vệ Dịch thế nào?"
"Chữa não thì đau não, chuyện bình thường. Nếu đau thì mới lạ, chứng tỏ t.h.u.ố.c dùng đúng. Giờ xem dùng đúng t.h.u.ố.c ."
"Ra là , thế thì ."
"Hôm qua Cảnh Dung vội vàng sai báo tin cho , tưởng thằng nhóc thối đó c.h.ế.t chứ? Vừa nãy còn đặt một hình nhân giấy ở tiệm vàng mã, , hình nhân nữ, định đốt cho nó vợ. Giờ thì , thứ đó trả , phí tiền."
Hóa tên vẫn còn chút nhân tính.
Phì! Hình nhân giấy cái gì? Huynh mong Vệ Dịch c.h.ế.t thế !
Kỷ Vân Thư cau mày, cạn lời chuyện.
Nào ngờ... Mạc Nhược đột nhiên dậy, thu vẻ mặt gợi đòn ban nãy.
Nghiêm túc một câu:
"Thực , ngày Hoàng thượng hạ lệnh gả Khổng Ngu cho Thái tử, cung một chuyến gặp cô ."