NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 307: Hổ không răng cũng biết cắn người

Cập nhật lúc: 2025-12-12 07:30:27
Lượt xem: 165

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đều loại bao cỏ như Cảnh Hoa!

Huyện Ngự Phủ cách kinh thành khá xa, phàm là ai nhận việc cũng đồng nghĩa với việc lưu đày trá hình. Điều tra vụ án mất tích ngân lượng cứu trợ, nếu tra thì cả đời đừng hòng về kinh.

Còn kinh thành tất nhiên thể một tay che trời. Dù Cảnh Hoa c.h.ế.t, Cảnh Hiền bệnh tật, còn một lưu đày đến Huyện Ngự Phủ, ngai vàng tất nhiên sẽ thuộc về vị Hoàng t.ử ở kinh thành.

Cảnh Diệc tất nhiên !

Về phần Cảnh Dung, tỏ rõ lập trường!

Kỳ Trinh Đế cũng thẳng ý định, càng chỉ định trực tiếp ai. chỉ cần một trong hai Cảnh Diệc và Cảnh Dung rời kinh, kế vị tương lai coi như định. Một là, cuộc tranh giành phe phái thể kết thúc; hai là, Kỳ Trinh Đế cũng đau đầu suy nghĩ nên lập ai Thái t.ử nữa.

Con rồng già xảo quyệt , dù đang bệnh cũng tuyệt đối là một nhà âm mưu xuất sắc.

Cảnh Diệc lén quan sát Cảnh Dung, thầm nghĩ: Tang lễ Thái t.ử thì tranh công hăng hái thế, tranh nữa? Ngươi tranh ! Tranh chứ!

Cảnh Dung đáp một ánh mắt như luồng điện vạn vôn, khiến Cảnh Diệc phản ứng kịp, cứ như ai đó nắm thóp, vội vàng tránh ánh mắt.

Thấy hai đứa con trai đều gì, Kỳ Trinh Đế phất tay: "Được , các con lui xuống . Những lời trẫm các con hãy để trong lòng, nếu nghĩ kế sách gì thì dâng lên."

"Vâng, nhi thần cáo lui!"

Hai cúi đầu lui .

Nếu là bình thường, Cảnh Dung nhất định sẽ rảo bước nhanh để tránh Cảnh Diệc đuổi theo mát mẻ, nhưng bước chân rõ ràng chậm .

Hai sóng vai khỏi Phụ Dương Điện. Vì trời khuya, bốn thái giám xách đèn lồng dẫn đường đến cổng cung.

Suốt dọc đường hai câu nào, mãi đến khi tới cổng cung... Cảnh Diệc giơ tay hiệu cho bốn thái giám tránh xa một chút.

"Cảnh Dung, và ngươi cần giấu giếm nữa, chuyện gì cũng vòng vo."

Lần đầu tiên Cảnh Dung kiên nhẫn dừng bước bốc phét...

"Bây giờ Cảnh Hoa c.h.ế.t, ngôi vị Thái t.ử của ngươi thì là của . Ngươi luôn tranh với , lúc nãy thuận theo ý phụ hoàng, điều tra vụ ngân lượng cứu trợ ?" Hắn nhếch mép mỉa mai: "Huyện Ngự Phủ ở hướng Tây, nơi đó nối liền với thảo nguyên bao la, núi sông. Nếu ngươi ở đó, chắc chắn là lựa chọn nhất."

Ý tại ngôn ngoại là bảo Cảnh Dung đến đó.

Cảnh Dung nhạt.

"Đã như ngươi ?"

"Cơ hội như tất nhiên nhường cho ngươi. Nếu thực sự thể tra tung tích ngân lượng cứu trợ ở đó, mặt phụ hoàng ngươi thể ngẩng cao đầu ."

"Nếu tra thì ?"

"Thì thuận theo ý ngươi, một Tiêu Dao Vương ở Huyện Ngự Phủ, ?" Cảnh Diệc tà ác. Mang theo vài phần dữ tợn.

Dù xung quanh tối tăm, Cảnh Dung vẫn rõ bộ mặt xa của .

Cảnh Dung từ từ nhếch môi, nheo mắt : "Cảnh Diệc, ngươi vòng vo, bây giờ cần gì bóng gió những điều ."

"Ồ? Xem ngươi hết ." Cảnh Diệc cũng hoảng hốt, tiếp tục : "Thế nào? Sự lựa chọn của vị Kỷ ngươi đau lòng ?"

"..."

Cảnh Diệc như bừng tỉnh đại ngộ: "À, đúng, tại ngươi đau lòng? Kỷ cuối cùng cũng là vì ngươi mà. Nếu sự lựa chọn của cô thì cũng sẽ cứu ngươi. Cho nên ngươi nên cảm ơn cô , càng nên vui mừng mới ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-307-ho-khong-rang-cung-biet-can-nguoi.html.]

Mẹ kiếp, thật! Ông đây suýt thì tin!

Cảnh Dung những lời cũng giận, nhưng nếu bên cạnh cái bàn, chắc chắn sẽ hất tung nó lên.

"Cảnh Diệc." Hắn trầm giọng gọi tên đối phương.

Cảnh Diệc kịp đáp lời, Cảnh Dung : "Giao dịch giữa các , hủy bỏ. Đây cầu xin, là thông báo!"

"Hủy bỏ?"

Ngươi !

Cảnh Diệc : "Ngươi hậu quả mà. Nếu Kỷ thực sự hủy bỏ giao dịch với , lời của vị Trương đại nhân cũng thể thu . Chỉ cần một câu là do nhận lệnh của ngươi mà vu oan cho Thái tử, cuối cùng ngươi vẫn sẽ tù."

"Đây coi như là đe dọa?"

"Vậy xem vị Kỷ quyết định thế nào!"

Cảnh Dung nhướng mày: "Tính tình đa nghi của phụ hoàng, ngươi chứ? Cảnh Diệc, cơ hội của ngươi dù kín kẽ đến , nhưng đừng quên phụ hoàng thể tin đầu chứ tin thứ hai. Cho dù ông tin Trương đại nhân nữa, ngươi nghĩ phụ hoàng lấy mạng ? Dù Thái t.ử mới c.h.ế.t, ông thể mất thêm một đứa con trai nữa."

Một nhát trúng tim đen! Nói đấy!

Cảnh Diệc sững sờ, như ai đó chọc mạnh xương sườn, da thịt cũng lật tung, ánh mắt rõ ràng d.a.o động.

Cảnh Dung tiếp tục lạnh lùng : "Nếu ngươi đ.á.n.h cược với , ngại. thể rõ với ngươi, giao dịch giữa ngươi và Vân Thư thể thực hiện . Còn nữa, ngươi hứa giữ mạng cho Thái t.ử nhưng cuối cùng Thái t.ử vẫn c.h.ế.t."

"Ngươi..." Cảnh Diệc cứng họng.

"Đã là chuyện ngươi hứa thì đừng trách khác thất hứa. Cảnh Diệc, ông trời công bằng lắm, sẽ để một gì thì . Ta sẽ để một mãi chèn ép. Cho dù là con hổ răng thì cũng c.ắ.n c.h.ế.t ."

Hả?

Cảnh Diệc nên lời. Người run lên bần bật!

Lời cần Cảnh Dung cũng xong, ánh mắt về phía cổng cung xa xăm, phất tay áo: "Từ hôm nay, ngươi tranh thì phụng bồi đến cùng. Những việc ngươi nhất định sẽ trả giá. Và nếu ngươi dám tổn thương Vân Thư, sẽ g.i.ế.c ngươi."

Nói xong, lưng bỏ ! Để Cảnh Diệc mặt ngươi khó coi!

Thái giám thấy im hồi lâu phản ứng, bèn xách đèn lồng tiến lên hỏi: "Diệc Vương, về phủ ạ?"

Bốp...

Một cước đá văng chiếc đèn lồng! Đèn lồng lăn lông lốc đất hai vòng, tắt ngúm!

Mấy tên thái giám thấy cảnh sợ hết hồn, vội vàng quỳ xuống đất. Toàn bộ rạp xuống xin tha: "Diệc Vương tha mạng, nô tài ."

Cảnh Diệc trừng mắt bọn họ, về hướng Cảnh Dung rời , nắm chặt tay, trong lòng đầy lửa giận.

Vở kịch dày công sắp đặt cứ thế mấy câu của Cảnh Dung phá hỏng, bảo tức!

thể thừa nhận, Cảnh Dung đúng!

Kỳ Trinh Đế đa nghi, ai cũng . Trương Bác đổi lời khai hai , Kỳ Trinh Đế thể tin . Nói chừng đến cuối cùng lôi cả thì thật đáng.

Nén cục tức xuống bụng, rảo bước rời khỏi hoàng cung.

...

Loading...