Cảnh Dung đặt Vệ Dịch lên giường bao lâu thì Lang Bạc hớt hải đưa đại phu tới.
Chẩn đoán một hồi, đại phu lắc đầu. Dọa Kỷ Vân Thư sợ c.h.ế.t khiếp!
"Đại phu, thế nào ?"
Đại phu lắc đầu.
"Nghiêm trọng lắm ?"
Đại phu tiếp tục lắc đầu.
Kỷ Vân Thư định hỏi tiếp thì Lang Bạc nhanh nhảu cướp lời: "Đại phu, một câu chứ, giường là sống c.h.ế.t cũng một câu chứ?"
Cuối cùng là sống c.h.ế.t hả? Thằng nhóc dù cũng ngủ với hai đêm, coi như là bạn cùng giường! Cho nên Lang Bạc lo lắng cũng là điều dễ hiểu.
Đại phu thở dài: "Người thì ."
Phù... Vậy thì !
" mà..." Đại phu nhíu mày mở lời.
Mọi trong phòng đều toát mồ hôi hột, những cặp mắt mở to chằm chằm đại phu.
"Mạch tượng của vị công t.ử bình , gì bất thường. trong cơ thể dường như rót một loại t.h.u.ố.c kỳ lạ nào đó, dẫn đến phần não bộ chút vấn đề, cụ thể là vấn đề gì thì lão phu ."
"Não bộ?" Lang Bạc hiểu, gãi đầu Vệ Dịch giường: "Thằng nhóc vốn ngốc nghếch, đầu óc vấn đề là bình thường mà?"
Theo lý mà thì đúng là !
Đại phu nheo mắt: "Hóa vị công t.ử ngốc nghếch , thảo nào. xét về bệnh lý, não bộ của vị công t.ử chút khác thường, dường như ngâm thuốc."
Kỷ Vân Thư hỏi: "Ý của ông là, sẽ giống bình thường?"
"Không dám khẳng định. Không vị công t.ử đang chữa trị ở ?"
"Có!"
"Cuối cùng là vị thần y nào bản lĩnh như ? Lại thể chữa chứng si ngốc ?"
Ngoài kẻ suốt ngày bầu bạn với rượu ngon và mỹ nữ như Mạc Nhược thì còn ai đây?
Kỷ Vân Thư trả lời câu hỏi của ông, chỉ hỏi: "Vậy đại phu, ngoài những điều , còn gì khác ?"
Đại phu gật đầu: "Không còn gì khác. Vấn đề não bộ sâu cũng sâu, nông cũng nông. Lão phu hành y nhiều năm gặp ca bệnh bao giờ, cũng thấu đáo. Cho nên nếu công t.ử yên tâm thì nên mời đại phu khác đến xem ."
"Đa tạ."
"Lão phu tạm thời kê một thang thuốc, uống thử xem . Nếu đau nữa chứng tỏ vấn đề lớn."
Đại phu kê đơn, Cảnh Dung sai bốc thuốc.
Bận rộn một hồi thì trời tối. Kỷ Vân Thư túc trực rời, sợ Vệ Dịch xảy chuyện gì.
Cảnh Dung cũng ở trong phòng cho đến khi Lang Bạc rón rén bước thì thầm tai vài câu. Hắn nhíu mày, dậy đến bên cạnh Kỷ Vân Thư, : "Phụ hoàng truyền chỉ, cung một chuyến, tối nay thể về."
Báo cáo lịch trình.
Cô gật đầu.
"Đợi ngày mai Mạc Nhược đỡ hơn, bổn vương sai gọi qua xem kỹ cho Vệ Dịch."
"Ừm."
Cảnh Dung Kỷ Vân Thư lo lắng cho Vệ Dịch, sự lo lắng đó giống như nên cũng ghen tuông gì.
Ngay khi khỏi phòng, Kỷ Vân Thư bèn đuổi theo, nắm lấy tay .
Cảnh Dung khựng , cô.
"Nàng cứ yên tâm ở đây, việc cứ giao cho ."
"Cảnh Dung..."
"Ta nàng đang lo lắng điều gì. Yên tâm , nắm chắc phần thắng, sẽ đ.á.n.h cược."
Kỷ Vân Thư gật đầu, định rút tay về nhưng Cảnh Dung nắm chặt , kéo mạnh một cái, ôm cô lòng, đôi môi mỏng dán sát vành tai cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-306-khong-nam-chac-khong-danh-cuoc.html.]
Nói: "Vân Thư, chúng trải qua bao nhiêu chuyện, nhưng giờ nàng từng tin tưởng . Lần , nàng hãy tin ."
Mắt cô ngấn lệ, hai tay ôm chặt eo Cảnh Dung. Sau đó... gật đầu thật mạnh.
Cảnh Dung cúi xuống hôn nhẹ lên vầng trán cao của cô buông tay rời .
Kỷ Vân Thư phòng thì Vệ Dịch tỉnh.
"Ngươi tỉnh , chỗ nào khó chịu ?"
Vệ Dịch xoa đầu, mắt đảo quanh, dậy giường, l.i.ế.m đôi môi khô khốc, chỉ ấm bàn.
"Ta khát."
Kỷ Vân Thư rót nước cho , Vệ Dịch uống liền mấy cốc, xoa cái bụng xẹp lép.
"Ta đói."
Thế là sai cơm, ăn như hổ đói, và liền mấy bát. Hoàn vẻ gì là bệnh! Cứ như bình thường .
Ăn uống no say, Vệ Dịch nở nụ tươi rói, : "Thư Nhi, no ."
"Đầu còn đau ?"
"Không đau nữa." Cậu lắc đầu.
"Vậy thì ." Kỷ Vân Thư thở phào nhẹ nhõm.
Vệ Dịch mở to đôi mắt trong veo chằm chằm cô, tay từ từ vươn , nắm lấy vạt áo Kỷ Vân Thư, lí nhí hỏi: "Thư Nhi rời bỏ ?"
Ánh mắt đầy mong chờ!
Kỷ Vân Thư lắc đầu.
---
Trong hoàng cung!
Kỳ Trinh Đế coi như sức, thể xuống giường , Trương Toàn dìu long án. Ho khan vài tiếng.
Trước long án, Cảnh Diệc và Cảnh Dung sóng vai.
"Biết tại trẫm gọi hai con cung ?"
Cảnh Diệc lên tiếng : "Phụ hoàng là vì chuyện của Thái tử?"
"Tên súc sinh đó còn là Thái t.ử nữa." Kỳ Trinh Đế giận.
"Vâng, nhi thần tội, là vì chuyện của hoàng ."
Kỳ Trinh Đế mắng "súc sinh" nhưng trong lòng đau xót? hai đứa con trai xuất sắc mặt, ông giận sự nhu nhược của Cảnh Hoa.
Ông thở dài: "Cảnh Hoa c.h.ế.t, tuy trẫm phế bỏ ngôi vị Thái t.ử của nó, nhưng dù nó cũng là con trai trẫm. Cho nên tang sự vẫn theo nghi thức của Thái tử, cho nở mày nở mặt, đừng để nó thoải mái."
Vừa quan sát Cảnh Diệc và Cảnh Dung: "Tang sự của Cảnh Hoa, hai con ai chấp nhận lo liệu? Nếu giao quyền cho Hàn Tông Viện, trẫm cũng yên tâm."
Cảnh Diệc tất nhiên tranh công, hai tay định chắp lên thì Cảnh Dung bước lên hai bước.
Cướp lời: "Phụ hoàng, tang sự của hoàng , xin giao cho nhi thần."
Đây là đầu tiên Cảnh Dung chủ động xin việc trong suốt bao năm qua. Quả thực khiến Cảnh Diệc bất ngờ...
Kỳ Trinh Đế gật đầu: "Ừm, chuyện giao cho con."
"Vâng!"
Nhận lệnh!
Kỳ Trinh Đế thêm về chuyện Cảnh Hoa nữa, chuyển sang chuyện khác: "Gần đây các triều thần liên tục dâng sớ, là mấy năm nay ngân lượng triều đình cấp cho Huyện Ngự Phủ cứu trợ thiên tai cánh mà bay. Bách tính huyện Ngự Phủ oán than dậy đất, trẫm cũng đau đầu. Ngân lượng các năm biến mất? Nếu quan các cấp tham ô thì còn thể tra, nhưng ngân lượng cứu trợ chuyển thẳng đến Ngự Phủ, chuyện quan địa phương bớt xén. Cho nên chuyện quả thực chút kỳ lạ. Đã phái tra nhưng đều kết quả."
Vô duyên vô cớ nhắc đến chuyện , Kỳ Trinh Đế tất nhiên lý do, nhất là nhắc mặt Cảnh Dung và Cảnh Diệc.
...