Dụ Hoa Các!
Cửa lớn đóng chặt, bên ngoài vây kín những phụ nữ và già đến khám bệnh, ai nấy đều chen chúc ở cửa, lo lắng trong.
Đều trông cậy việc khám bệnh! Sao đang yên đang lành đóng cửa thế ?
Bên ngoài cũng ba bốn tiểu đồng chặn, sợ những đó xô đổ cửa.
Xe ngựa còn cách Dụ Hoa Các mười mấy mét, Lang Bạc kéo cương dừng xe , nhảy xuống xe, mở một con đường trong đám đông cho Cảnh Dung.
Hai đến cửa, tiểu đồng vội vàng mở cửa, khom mời .
Cánh cửa đóng sầm !
"Mạc Nhược ?" Cảnh Dung lạnh lùng hỏi.
Tiểu đồng chỉ tay về phía hậu viện, sầu não : "Sư phụ từ hôm qua khỏi cung về đến giờ vẫn luôn ở hậu viện, giờ chắc vẫn còn..."
Chưa hết câu, Cảnh Dung rảo bước .
Hậu viện rộng lớn nồng nặc mùi rượu. Hăng nồng khó ngửi.
Mạc Nhược tay cầm bình rượu, đôi mắt say lờ đờ, cằm mọc râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù che khuất nửa khuôn mặt tiều tụy. Cả dựa gốc cây lớn giữa sân, xung quanh la liệt những vỏ bình rượu ngổn ngang.
Nằm la liệt!
Trong viện cũng bừa bộn, lá cây Mạc Nhược dùng kiếm c.h.é.m tơi tả, mấy chậu cây cảnh cũng đập vỡ tan tành, đất trộn lẫn với sương đêm dính nền đá xanh nhầy nhụa bùn đất.
Tiểu đồng A Ly vẫn luôn túc trực bên cạnh dám rời nửa bước, sợ nghĩ quẩn tìm đến cái c.h.ế.t. Trong lúc đó cũng khuyên can vài nhưng vô ích.
Thấy Cảnh Dung đến, A Ly vội vàng chạy tới đón, lo lắng cầu xin: "Vương gia, ngài mau khuyên sư phụ , từ hôm Khổng Ngu cô nương... Sư phụ buồn bã, từ hôm qua đến giờ cứ uống rượu mãi, cứ thế thì chịu nổi? Vương gia, ngài giúp sư phụ với!"
Mắt ngấn lệ!
Cảnh Dung giơ tay, phất nhẹ. A Ly lau nước mắt, lo lắng Mạc Nhược một cái rời .
Mạc Nhược đất vẫn đang đổ rượu miệng, uống đến mơ màng, miệng lẩm bẩm gì đó... Bộ dạng sống dở c.h.ế.t dở!
Như thể chìm trong hũ rượu lối thoát.
Cảnh Dung đến mặt , cúi đầu . Hồi lâu , xổm xuống, giật lấy bình rượu tay Mạc Nhược, cầm tay, ném cũng uống.
"Đừng uống nữa."
Mạc Nhược cố mở đôi mắt nặng trĩu, đập mắt là đôi giày của Cảnh Dung. Ánh mắt từ từ di chuyển lên , lúc mới chạm đôi mắt âm u cứng rắn .
Hắn nhạt: "Ta bây giờ ngoài uống rượu còn thể gì? Trên đời , chỉ rượu ngon là thể phụ lòng."
"Mạc Nhược..."
"Đưa rượu cho ."
Hắn giật bình rượu, ngửa cổ tu một ngụm lớn đầy hào sảng, rượu chảy dọc theo khóe miệng xuống cổ và áo.
Lại mơ màng bình rượu, t.h.ả.m : "Rượu ngon trong tay, ba phần là độc, bảy phần là lệ, câu chẳng sai chút nào."
"Ta bảo đừng uống nữa." Cảnh Dung giật bình rượu từ tay .
"Đưa cho !"
Hắn định giật , Cảnh Dung giấu rượu lưng, tay ấn vai , nghiêm giọng: "Nếu ngươi uống c.h.ế.t, sẽ cản, nhưng đừng c.h.ế.t mặt ."
"Ta ngươi!"
Mạc Nhược gầm nhẹ một tiếng, đẩy Cảnh Dung , khuỷu tay chống gốc cây phía , loạng choạng dậy. Chân mềm nhũn vô lực, ngã ngửa , lưng đập mạnh cây sần sùi.
Hắn say khướt, vung tay áo rộng, nhạt Cảnh Dung: "Từ nhỏ đến lớn, trong lòng cô chỉ ngươi, từng thẳng . Ngươi thể giả vờ như chuyện gì xảy , nhưng thì thể. Cảnh Dung, trong lòng ngươi thực sự chút đau lòng ? Ngươi thực sự là tảng đá ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-304-canh-diec-tiep-theo.html.]
Hắn gào lên khàn cả giọng! Gần như sụp đổ.
Cảnh Dung vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nghiến chặt răng, lời nào.
Mắt Mạc Nhược ngấn lệ: "Tại ? Cô cuối cùng sai điều gì? Dựa mà cuộc tranh đấu hoàng thất của các ngươi lôi cô ?"
Gầm nhẹ, gần như phát điên. Vừa dứt lời, chân đá văng một chậu hoa bên cạnh.
Choang...
Vỡ tan tành.
Cảnh Dung ném mạnh bình rượu giật xuống đất, lạnh lùng : "Sự việc , còn cách nào cứu vãn. Mạc Nhược, Khổng Ngu thấy ngươi như ."
"Cảnh Dung Cảnh Dung, tại ngươi hề đau lòng chút nào?"
"..."
"Chúng lớn lên cùng mà!"
"Cô c.h.ế.t ."
"Khốn kiếp!"
Dứt lời, Mạc Nhược nắm chặt tay, đ.ấ.m mặt trái Cảnh Dung. Chỉ là lúc say rượu nắm đ.ấ.m chẳng lực, Cảnh Dung chặn ngay, vặn ngược tay đè cây phía .
"Ngươi tưởng đau lòng ? lúc cho phép đau lòng."
"..."
"Mạc Nhược, ngày hôm nay ép con đường . Con đường đó dài, dài đến mức thời gian cho đau lòng. Cả đời nhất là Khổng Ngu. Ta hứa, sẽ khiến kẻ gây tất cả chuyện trả giá xứng đáng."
Giọng điệu chứa đầy sự tàn nhẫn và sát khí.
Mạc Nhược xong những lời , men rượu cũng tan biến sạch sẽ!
Từ từ, Cảnh Dung buông .
Mạc Nhược cố nén nỗi đau cuộn trào trong lòng, điên cuồng cúi đầu khổ, cơ thể mất trọng tâm, lưng dựa cây trượt xuống đất.
Một tay gác lên đầu gối co , ngửa mặt lên trời lớn vài tiếng.
Hắn : "Đều là quân cờ, đều là họa do quân cờ gây ."
! Trong cuộc tranh đấu bè phái , Khổng Ngu thực sự là một quân cờ. Nếu , cô cũng cần phong công chúa Cảnh Huyên, càng cần Kỷ Mộ Thanh gả cho Thái tử. Vậy thì... cô cũng sẽ c.h.ế.t!
Lông mày Cảnh Dung nhướng cao như kim, đôi mắt nheo tụ quang.
Hắn : "Cách nhất để trở thành quân cờ là trở thành chơi cờ. Đạo lý , lẽ hiểu sớm hơn."
Mạc Nhược ngước mắt lên: "Cảnh Dung, thể hứa với , ngươi sẽ trở thành Cảnh Diệc thứ hai ?"
Hắn nắm chặt nắm đấm: "Ta hứa với ngươi."
Hồi lâu , tâm trạng Mạc Nhược cũng bình tĩnh , giọng trầm xuống với Cảnh Dung: "Khổng Ngu khi c.h.ế.t gặp Kỷ Vân Thư."
Nghe , Cảnh Dung sững sờ! Mắt mở to, hỏi: "Họ gì với ?"
Mạc Nhược lắc đầu. Tiếp tục : "Hôm Lý lão tướng quân rời kinh, cô cũng ngoại thành gặp ông . Nếu ngươi câu trả lời thì tìm cô một chuyến ."
Trong lòng Cảnh Dung bất an.
Mạc Nhược từ từ cúi đầu, lẩm bẩm một câu: "Cảnh Dung, dù cô giấu ngươi điều gì, ngươi nhất định tin tưởng cô ."
Cuối cùng, Cảnh Dung rời . Còn Mạc Nhược thì nền đất lạnh lẽo lâu...
...