NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 30: Con mèo ngoan ngoãn

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:13:48
Lượt xem: 513

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy sắp đem cho cá ăn, Vệ Dịch sợ đến sững !

Hắn lùi mấy bước, lắc đầu quầy quậy: "Đừng mà, đừng ném cho cá ăn, thịt ngon ."

Kỷ Vân Thư sấn tới một bước, vẻ mặt âm trầm dọa dẫm tiếp:

"Nương t.ử của chỉ ném xuống hồ cho cá ăn, mà còn nhốt phòng tối. Trong đó rắn rết, côn trùng, chuột kiến. Bọn chúng sẽ bò lên , chui quần áo , còn c.ắ.n ngón tay nữa."

Chữ cuối cùng dứt, Vệ Dịch ôm đầu thụp xuống đất, miệng hét toáng lên: "Đệ nhốt phòng tối , thích rắn rết chuột kiến , đừng nhốt ..."

Kỷ Vân Thư thấy áy náy, nhưng vẫn c.ắ.n răng tới cùng.

"Vệ Dịch, nếu ném cho cá ăn, nhốt phòng tối thì với cưới vợ nữa."

Vệ Dịch lúc mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy tràn đầy nghi hoặc.

"Không cưới vợ... là sẽ ném cho cá ăn hả?"

" ."

"Thế cưới vợ nữa, cưới nữa."

Vệ Dịch bật dậy, lẩm bẩm liên hồi.

Diệu kế của Kỷ Vân Thư coi như thành công!

dùng cách dọa , trong lòng cô vẫn thấy c.ắ.n rứt. Cô đổi vẻ mặt âm u ban nãy, nở nụ hiền hậu như chị gái.

"Mẹ đang ở tiền sảnh đấy, nếu bây giờ thì muộn mất."

Người còn tưởng Kỷ Vân Thư đa nhân cách! Lúc thì như sói đội lốt cừu, lúc thì dịu dàng như nước, xoay như chong chóng.

Vệ Dịch ngơ ngác gật đầu, loay hoay tại chỗ một lúc ba chân bốn cẳng chạy về hướng tiền sảnh.

Cưới vợ mà mồi cho cá thì cưới , tuyệt đối cưới !

Nhìn theo bóng lưng , Kỷ Vân Thư nhịn che miệng . Tên Vệ Dịch trêu cũng vui phết!

" là đồ ngốc, thế mà cũng tin."

Một giọng chua loét đột ngột vang lên từ phía .

Quay , thấy Kỷ Mộ Thanh đang đôi giày thêu hoa gấm Loan Vân, dáng điệu như đang tản bộ bước tới.

"Kỷ Vân Thư, tên ngốc đó dù cũng là tướng công tương lai của ngươi. Ngươi tưởng dọa như thế là gả cho nữa ?"

"Tỷ tỷ đang ở nội sảnh ? Sao tự dưng chạy đây? Còn nhã hứng lén khác chuyện nữa." Kỷ Vân Thư giọng điệu bình thản.

"Ta lén." Kỷ Mộ Thanh hất cái cằm nhọn hoắt lên, khẩy: "Ta là đường đường chính chính ."

Kỷ Vân Thư xuyên đến đây, cô khâm phục nhất hùng hào kiệt, cũng chẳng danh nhân thiên cổ, mà là kẻ mắc bệnh tự luyến trầm trọng Kỷ Mộ Thanh !

"Tỷ tỷ thấy cả , nếu mách với cha, cũng cản." Kỷ Vân Thư .

Dường như chọc trúng tim đen, Kỷ Mộ Thanh chút tức giận: "Ngươi thực sự sợ mách cha ? Nếu để ông ngươi xúi giục tên ngốc đó hủy hôn, ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."

"Muội da dày thịt béo, chịu vài roi cũng chẳng ."

"Ngươi đúng là..." Kỷ Mộ Thanh tức tối phất tay áo, lớp trang điểm đoan trang mặt cũng méo xệch vì giận dữ: "Tam sai, cái loại con hoang như ngươi, xứng đáng tên ngốc đó giày xéo."

Bỗng chốc, sắc mặt Kỷ Vân Thư trầm xuống.

"Lời tỷ tỷ lúc nào cũng b.ắ.n liên thanh như s.ú.n.g máy . 'Họa từ miệng mà ', năm chữ chắc tỷ tỷ hiểu chứ?"

Súng máy? Đó là cái thứ gì?

Kỷ Mộ Thanh thời gian suy nghĩ về thứ đó, lập tức nổi đóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-30-con-meo-ngoan-ngoan.html.]

"Ngươi là cái thá gì? Ta là trưởng nữ Kỷ gia, gì thì , gì thì . Còn ngươi, một đứa con hoang do ca kỹ sinh mà cũng xứng dạy đời ?"

Ngay lập tức, Kỷ Vân Thư đưa tay bóp chặt lấy cổ tay trắng nõn của ả. Đôi mắt cô sắc lạnh như dao, găm thẳng Kỷ Mộ Thanh.

Dọa Kỷ Mộ Thanh run b.ắ.n !

"Ngươi... ngươi gì?"

"Ngày thường tỷ thế nào cũng , cướp đồ của cũng xong, nhưng nếu tỷ dám động chạm đến thì xong . Còn , đảm bảo cái tay của tỷ còn thể đ.á.n.h đàn vẽ tranh nữa !"

Không oai, tỷ tưởng là mèo bệnh chắc!

"Ư..."

Đây là đầu tiên Kỷ Mộ Thanh thấy Kỷ Vân Thư nổi giận đáng sợ như , trong lòng chột , cổ họng nghẹn ứ, nên lời.

Nhìn sự hoảng sợ trong mắt Kỷ Mộ Thanh, lực đạo nơi tay Kỷ Vân Thư mới dần nới lỏng.

Cô tiếp tục : "Dù cũng chỉ là mạng hèn, so bì với sự tôn quý của tỷ tỷ. cái ghế êm ở Diêm Vương điện, cũng ngại kéo tỷ tỷ xuống cùng ."

Đây là c.h.ế.t chùm !

Kỷ Mộ Thanh lúc sợ thật , sức vặn cổ tay thoát khỏi sự kìm kẹp của Kỷ Vân Thư, nhưng khổ nỗi sức lực yếu hơn một chút.

Cho đến khi Kỷ Vân Thư hất mạnh tay ả .

"Kỷ Vân Thư, ngươi to gan lắm, dám đối xử với như ? Ta là Thái t.ử phi tương lai đấy."

Kỷ Mộ Thanh ôm cổ tay hét toáng lên, nhưng hai chân vẫn thức thời lùi phía , sợ Kỷ Vân Thư túm lấy .

"Vậy thì đợi tỷ tỷ Thái t.ử phi hãy định tội ."

Nói xong, Kỷ Vân Thư ném cho ả một cái lạnh lẽo, , ngẩng cao đầu bỏ .

Để Kỷ Mộ Thanh giậm chân tại chỗ. Đây chẳng khác nào tát thẳng mặt ả một cái, mất hết thể diện!

Cách đó xa hành lang gấp khúc, một đôi mắt long lanh như hoa đào mùa xuân thu hết cảnh tượng đáy mắt.

Nữ t.ử khoác tấm lụa màu cam, búi tóc kiểu Lưu Vân, khuôn mặt thanh tú, khí chất cũng trong trẻo như ánh mắt cô. Nhìn kỹ hơn, giữa trán cô một nốt ruồi son, mang nét u sầu của Đại Ngọc, vẻ của Tây Thi.

Chỉ tiếc, là một ốm yếu bệnh tật!

Người đồn Kỷ phủ một tuyệt sắc giai nhân, sinh mang nét "mỹ nhân hồng", thanh tú động lòng như đóa sen mới nở. Chỉ một ánh mắt cũng mang hồn phách của Bao Tự, Ly Cơ.

Người là Nhị tiểu thư Kỷ phủ - Kỷ Uyển Hân.

Cô cầm chiếc khăn trắng che đôi môi nhợt nhạt, khẽ ho khan.

Nha bên cạnh lo lắng: "Tiểu thư chứ?"

"Cả ngày chỉ ở trong phòng, cũng thấy mệt mỏi, ngờ bên ngoài tuyết rơi dày thế ." Kỷ Uyển Hân thở dài.

"Tiểu thư sức khỏe yếu, là chúng về ạ. Nô tỳ lo..."

"Không ."

Kỷ Uyển Hân về phía Kỷ Mộ Thanh đằng xa. Vị đại tỷ kiêu ngạo của cô vì nuốt trôi cục tức nên đang sức đá đống tuyết đất.

"Tỷ tỷ hôm nay chịu thiệt thòi Vân Thư, chắc chắn sẽ chịu để yên . Thật đáng thương cho Vân Thư." Gương mặt vốn yếu đuối của Kỷ Uyển Hân lúc lộ vẻ xót xa cho Kỷ Vân Thư, toát lên một vẻ mong manh bệnh tật.

Cả cái Kỷ phủ , lẽ chỉ Kỷ Uyển Hân là đối nhất với Kỷ Vân Thư.

Nha cũng liếc Kỷ Mộ Thanh, hừ một tiếng: "Đại tiểu thư cậy là đích nữ, xưa nay vẫn thích bắt nạt khác, nãy Tam tiểu thư dạy dỗ là đáng đời."

Khóe miệng Kỷ Uyển Hân thoáng hiện một nụ thâm sâu, cô khẽ thở dốc, :

"Con mèo dù ngoan ngoãn đến , lâu ngày cũng sẽ mọc móng vuốt sắc nhọn thôi!"

Loading...