Tuy nhiên Cảnh Dung gì!
Chỉ im lặng lắng !
"Trẫm hỏi con, trong lòng con suy nghĩ gì ?"
Cảnh Dung đáp: "Nhi thần dám suy nghĩ gì."
"Nếu trẫm cho phép con nghĩ thì ?"
"Nhi thần việc đều cố gắng hết sức, dám vượt quá phận sự. Nếu đến thì cản, của thì tranh đoạt."
Ý là, nếu ngôi báu là của , nhất định sẽ đoạt lấy, nếu của , dâng đến tận mặt cũng cần.
Kỳ Trinh Đế gật đầu, tỏ vẻ hài lòng với câu trả lời , : "Ừ, trẫm hiểu ý con ."
Nói xong bèn phất tay: "Con về , những lời trẫm , con hãy ghi nhớ kỹ."
"Vâng!"
Cảnh Dung cúi đầu lui khỏi nội tẩm.
Từ đầu đến cuối, Kỳ Trinh Đế hề nhắc đến chuyện Cảnh Hoa tạo phản!
Dù cũng là súc sinh nuôi bên cạnh, một chuyện hổ, quả thực nhắc đến.
Tất nhiên, Cảnh Dung cũng hỏi.
Sau khi ngoài, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng bình thản, ai đoán đang nghĩ gì. Chỉ Cảnh Dung quá ngoan ngoãn.
Ngoan ngoãn đến mức bao giờ phản kháng!
Lúc nào cũng chỉ phục tùng!
Là con hổ móng vuốt Kỳ Trinh Đế nuôi bên cạnh!
khác với khi, trong mắt thêm một tia ham kiểm soát quyền lực và sự bành trướng!
Bàn tay trong tay áo từ lúc bước nắm chặt.
Hắn trốn tránh nữa!
Hơn hai mươi năm, trốn nữa!
Giờ đây ngay cả phụ nữ yêu thương cũng bảo vệ .
Không kẻ vô dụng thì là gì?
Cảnh Diệc, ngươi thích tranh giành ? Được, sẽ chiều ý ngươi!
ngay khi rời khỏi Phụ Dương điện, một tin tức đập thẳng tai .
Thái t.ử c.h.ế.t !
C.h.ế.t ở Đông cung!
Tin tức truyền chấn động cả hoàng cung...
Nghe là treo cổ tự tử, cổ quấn trong dải lụa trắng lệch sang một bên, lơ lửng giữa trung, hai chân duỗi thẳng, lưỡi thè , đôi mắt trợn trừng lồi ngoài, cả khuôn mặt sưng tím tái.
Tướng c.h.ế.t thê thảm.
Cả cung điện như bao trùm bởi luồng gió lạnh, quỷ dị và rợn .
Không ai dám , mấy thái giám cung nữ còn sót của Đông cung quỳ ngoài cửa, rạp xuống đất, run lẩy bẩy.
Thái t.ử c.h.ế.t, e là cả Đông cung chôn theo, những thể sợ hãi?
Khi Kỳ Trinh Đế tin , lập tức ngất xỉu, thái y truyền đến.
Còn các đại thần hoàng t.ử thì đổ xô đến Đông cung. Thái t.ử cũng hạ xuống, đặt giường, phủ vải trắng.
Các triều thần vài giải tán hết, dù c.h.ế.t cũng là phế Thái tử, đáng tiếc nuối!
Cảnh Diệc chun mũi, vẻ mặt ghét bỏ.
C.h.ế.t lắm!
Dù sống cũng như cái xác hồn.
Lúc Khổng Ngu đang ngoài cửa phòng , mắt về hướng đại điện đặt t.h.i t.h.ể Thái tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-299-tron-hai-muoi-nam-roi-khong-muon-tron-nua.html.]
Cô vẫn mặc bộ trường bào đỏ rực, hình mảnh mai cao ráo dường như sắp đổ gục trong gió nhẹ, bất cứ lúc nào cũng thể ngã xuống.
Thực , một canh giờ , cô sai xuất cung đến Trúc Khê Viên đưa cho Kỷ Vân Thư một mảnh giấy.
Kỷ Vân Thư nhận mảnh giấy bèn cầm lệnh bài Khổng Ngu đưa cung. May mà Thái t.ử c.h.ế.t, thị vệ canh gác Đông cung cũng rút hết.
Nên ai để ý đến sự xuất hiện của Kỷ Vân Thư.
Vừa đến viện của Khổng Ngu, cô thấy Khổng Ngu mái hiên, trang điểm lộng lẫy, vàng ngọc đầy . Trên khuôn mặt trắng bệch mang vẻ u sầu khiến đau lòng.
Người phụ nữ như vốn dĩ thuộc về hoàng cung!
Ở đây thêm một ngày dường như cũng lấy mạng sống của cô.
Thấy Kỷ Vân Thư bước , cô đón lấy ánh mắt của Kỷ Vân Thư.
Dịu dàng : "Ngươi đến !"
Kỷ Vân Thư gật đầu, đến bên cạnh cô, gì.
Hai cứ như lâu...
Khổng Ngu giọt mưa rơi từ mái hiên xuống, hỏi một câu: "Đây chắc là đầu tiên và Kỷ cô nương gặp như thế nhỉ."
"Ừ!"
"Thực từ lâu đây tìm cô chuyện , nhưng cơ hội thì tiến cung."
Giọng thê lương!
mang theo vài phần giải thoát.
Kỷ Vân Thư sang cô: "Cô vui ?"
Cô gật đầu: "Vui, thực sự vui."
Kỷ Vân Thư im lặng, định cô tiếp...
"Vui nhất là lúc nhỏ, những ngày ở bên A Dung. Ta tuy lớn hơn một tuổi, cũng chăm sóc như tỷ tỷ, nhưng A Dung cũng quan tâm . Lúc đó thực sự vui vẻ, chúng hình với bóng, vô lo vô nghĩ. Từ nhỏ chọn , nghĩ đợi lớn lên thể gả cho , thê t.ử của , chăm chồng dạy con, bình yên cả đời. Lớn lên vẫn luôn tin tưởng như ."
Ngập ngừng một chút.
Lại : " cho đến khi thấy cô mới hiểu rằng, những tình cảm do thời gian dài ngắn quyết định."
Khi , khóe miệng cô luôn giữ một nụ nhạt.
Kỷ Vân Thư lẳng lặng lắng , vẫn đáp nửa lời.
Khổng Ngu: "Kỷ cô nương, A Dung thực sự yêu cô, cảm giác của sẽ sai ."
Cô là nhạy cảm, cảm giác bao giờ sai!
Kỷ Vân Thư : "Hồi ức đó chắc hẳn nhỉ?"
"Ừ!"
Cô gật đầu mạnh, hít sâu một , cả nhẹ nhõm hơn nhiều. Quay sang Kỷ Vân Thư, mỉm : "Ta nghĩ chắc cô hết đúng ? Cho nên cô mới thấy mảnh giấy của bèn cung."
Kỷ Vân Thư: "Lúc , đứa bé bên cạnh Tô với , chỉ là lúc đó bé gì. Mãi đến một canh giờ , mới hiểu hết."
"..."
"Cậu bé đó với rằng, thực cái c.h.ế.t của Úy Trì tướng quân liên quan đến Tô . Dù Úy Trì tướng quân vốn chuẩn sẵn tâm lý tự sát, nhưng sự xuất hiện của cô quả thực đảo lộn kế hoạch. Cũng may cô g.i.ế.c Úy Trì tướng quân, chuyện cũng thuận theo tự nhiên. Ít nhất mục đích của Tô lúc đó đạt , nhưng ngài gánh hết tội danh, chịu tội cô."
Những lời Kỷ Vân Thư bình tĩnh...
ngay một canh giờ , khi cô cuối cùng cũng hiểu những lời Liệt Nhi lúc đó, trái tim đau đớn đến mức suýt ngất !
cũng may, Tô T.ử Lạc an về Khúc Khương.
Khổng Ngu xong, tảng đá trong lòng rơi xuống đất.
Cô : "Ta kẻ đào ngũ, chuyện vốn nên do gánh chịu. Vị Tô đó là ân nhân của , nếu ngài che giấu chuyện từng đến dịch trạm, nghĩ c.h.ế.t ."
"Phải, ngài đúng là ân nhân của cô, nhưng đối với , nợ ngài cả đời."
Khổng Ngu hiểu nhưng cũng hỏi nhiều.
Kỷ Vân Thư im lặng một lát.
Hỏi cô: "Vậy , tại cô g.i.ế.c Thái tử?"