NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 297: Chim khôn chọn cành mà đậu
Cập nhật lúc: 2025-12-11 12:48:01
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Diệc rời khỏi giường bệnh, nhẹ nhàng ngoài, khi bước , khóe miệng nở nụ của kẻ chiến thắng.
Hắn lệnh cho các triều thần: "Hoàng thượng khẩu dụ, xá miễn Dung Vương, lập tức thả ."
Đại Lý Tự Khanh vội vàng đáp: "Thần tuân chỉ!"
Thở phào nhẹ nhõm.
Cảnh Dung vốn là một vị Phật sống, từ đại lao trong cung chuyển đến đại lao Đại Lý Tự của ông , chẳng khác nào củ khoai lang bỏng tay.
may mà Đại Lý Tự Thiếu Khanh Dư đại nhân tiếp quản.
Giờ Hoàng thượng đích hạ lệnh thả Cảnh Dung, đối với Đại Lý Tự Khanh ông mà đúng là chuyện vui động trời.
Mau thả, mau thả, giam Cảnh Dung thêm một ngày nữa là ông tim đập chân run.
Sau khi ý chỉ ban xuống, Cảnh Diệc khỏi Phụ Dương điện thì gặp Kỷ Lê.
"Tham kiến Diệc Vương."
"Đông cung tạo phản, Kỷ Tư Doãn xử lý thỏa ?" Hắn hỏi.
Kỷ Lê đáp: "Trên Đông cung, kẻ nào đáng g.i.ế.c thì g.i.ế.c, kẻ nào đáng giam cũng giam ở Đông cung."
Hóa , đại khai sát giới ở Đông cung đêm qua là của Kỷ Lê!
Cũng , là Tư Doãn quan của Đại Lâm, chuyện đúng là liên quan đến .
An nguy của hoàng thành, một nửa trong tay quản lý mà!
Cảnh Diệc rõ ràng hài lòng với câu trả lời của .
"Kỷ Tư Doãn việc quả nhiên gọn gàng sạch sẽ, bản vương thực sự khâm phục."
"Không dám, Diệc Vương cứu giá thành công khiến mạt tướng kính phục. Ngược mạt tướng còn nhận tội, Đông cung tạo phản xảy ngay trong hoàng thành mà , thực sự đáng c.h.ế.t."
"Kỷ gia đều là trung thần của Đại Lâm , huống hồ Kỷ Tư Doãn tròn trách nhiệm ."
Cảnh Diệc ngoài miệng , nhưng trong lòng nghĩ: Ngươi đúng là đáng c.h.ế.t, nhưng ai dám g.i.ế.c ngươi?
Không sợ ngươi tạo phản !
Hai khách sáo qua , lúc , một thị vệ chạy tới.
Nói nhỏ tai Cảnh Diệc vài câu, cau mày, nhưng giãn ngay, sợ Kỷ Lê thấy phản ứng của .
Sau đó, : "Bản vương phiền Kỷ Tư Doãn nữa."
Kỷ Lê gì, chỉ chắp tay tiễn.
Cảnh Diệc vài bước đầu, một câu đầy ẩn ý: "Muội Kỷ tiểu thư của Kỷ Tư Doãn quả thực là một giai nhân tài sắc vẹn ."
Kỷ Lê còn đang ngẫm nghĩ lời thì .
Dường như hiểu ý, dường như hiểu lắm.
Mấy ngày nay, từ khi Kỷ Mộ Thanh từ hoàng cung trở về tướng quân phủ, mặt nổi đầy mẩn đỏ, cứ nhốt trong phòng cho ai , ngay cả Kỷ Lê cũng từng , càng đừng đến hỏi han vài câu.
Kỷ Mộ Thanh thể tham gia tuyển chọn Thái t.ử phi, rõ ràng trở thành cái gai trong mắt Kỷ gia.
nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Thái tử, rõ ràng là vạn hạnh trong bất hạnh!
Không nghĩ nhiều nữa, Kỷ Lê bước Phụ Dương điện.
Cảnh Diệc đến Đông cung, nhưng còn mang theo một , đó là Phan Sùng.
Thái t.ử liệt đất cả đêm, khoảnh khắc thấy cánh cửa lớn mở , ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Người bước là Phan Sùng.
"Tiên sinh!"
Hắn kích động hét lên.
Vội vàng bò dậy, lao về phía Phan Sùng, nắm lấy tay ông : "Tiên sinh, ông nhất định cứu , Phụ hoàng phế , tước bỏ phong hiệu Thái t.ử của , , bây giờ?"
Mắt ngấn lệ!
Khác hẳn ngày thường, Phan Sùng tỏ vô cùng lạnh nhạt, đến bên bàn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-297-chim-khon-chon-canh-ma-dau.html.]
"Thái t.ử đừng vội."
Giọng điệu bình thản.
Lại còn gọi một tiếng Thái tử, coi như cho đủ mặt mũi.
Đừng vội?
Một đêm trôi qua, Cảnh Hoa râu ria xồm xoàm, cả trông vô cùng tiều tụy, mắt như sắp lồi ngoài.
Hắn khàn giọng : "Ta vội ? Tiên sinh, chính ông vây hãm cung điện chắc chắn thành công, hơn nữa chuyện lộ ngoài? Rõ ràng là vạn vô nhất thất mà."
"Thái t.ử ư?"
Hắn gật đầu.
Khuôn mặt nhăn nheo của Phan Sùng co , : "Người , chim khôn chọn cành mà đậu, chim sẻ uống nước suối nguồn. Thái t.ử tuy là chỗ dựa lớn, nhưng ngọn núi lớn thích hợp với ."
"Tiên sinh ý gì?"
"Thái tử, là thầy của , cũng coi như lớn lên. Người gỗ mục , rõ hơn ai hết. Thái t.ử suốt ngày chỉ nịnh nọt Hoàng thượng, chỉ vui chơi hưởng lạc. Giang sơn xã tắc, chẳng hiểu nửa chữ, thể lên ngai vàng?"
Không chút nể nang!
Cảnh Hoa xong, coi như hiểu rõ .
Không dám tin lùi mấy bước, trừng mắt ông .
Miệng lẩm bẩm: "Là ông? Là ông cho Cảnh Diệc ? Là ông dồn bản Thái t.ử chỗ c.h.ế.t?"
Đồ ngốc!
Cuối cùng ngươi cũng hiểu .
Chỉ thông minh cuối cùng cũng tăng lên.
Phan Sùng cũng định giấu giếm, dậy khỏi ghế, vẻ mặt vẫn bình thản : "Diệc Vương khác với Thái tử, ngài là chỗ dựa vững chắc, nếu thể nương tựa, quả thực là một lựa chọn . Thay vì theo một Thái t.ử sớm muộn gì cũng phế, chi bằng sớm đưa quyết định, tìm minh chủ khác."
Cảnh Hoa môi run rẩy, kích động chỉ ông : "Ông... tại ? Ông là thầy của mà, ông lớn lên từ nhỏ, tại ngay cả ông cũng phản bội ?"
"Chính vì lớn lên, mới sẽ nên trò trống gì, tài trữ quân."
Hả?
Cảnh Hoa tuyệt vọng, ngay cả cọng rơm cứu mạng cuối cùng cũng nắm , xem thực sự rơi xuống vực thẳm .
Cửa lớn lúc đẩy , Cảnh Diệc thẳng lưng bước .
Bộ dạng cao ngạo xuống.
Phan Sùng thấy Cảnh Diệc bèn khúm núm như nô tài, chắp tay đón.
"Tham kiến Diệc Vương."
Cảnh Diệc phẩy tay, liếc Cảnh Hoa đang thất thần, lúc mới với Phan Sùng: "Phan cần đa lễ. Lần còn cảm ơn , nếu ông, bản vương cũng thể bắt ba ba trong rọ, tóm gọn Thái tử."
"Là do Diệc Vương thấu , nếu đại kế của ngài thì việc cũng thành."
Lời , Cảnh Diệc nhận.
"Bản vương chuyện riêng với hoàng ."
Phan Sùng hiểu ý, cúi lui ngoài, đóng cửa .
Cảnh Diệc Cảnh Hoa t.h.ả.m hại mặt, nụ môi càng đậm.
"Hoàng rơi tình cảnh ngày hôm nay cũng là do tự chuốc lấy. Nếu nóng vội, thích suy nghĩ lung tung thì cũng sẽ rơi bẫy của ."
Một câu hoàng , hai câu hoàng .
Nghe sướng tai hơn gọi "Thái tử" nhiều.
Cảnh Hoa trừng mắt , nghiến răng nghiến lợi: "Ta gặp Phụ hoàng, vạch trần tội ác của ngươi, là ngươi hãm hại , tất cả đều do ngươi ."
"Vạch trần?" Cảnh Diệc cho là đúng, hai tay chắp lưng tiêu sái : "Hoàng , độc d.ư.ợ.c dùng để g.i.ế.c vua là Thạch Ban, loại độc chỉ Nghiêm Duy Di . Huynh quả thực quen Nghiêm Duy Di, cũng xúi giục mưu phản, nhưng là một quân cờ. Mà Nghiêm Duy Di... c.h.ế.t , c.h.ế.t đối chứng. Còn chuyện hỏa hoạn Thừa Khánh điện, Trương đại nhân chỉ chứng, cũng thoát tội . Huynh cũng đừng mong Trương đại nhân sự thật để rửa sạch tội danh cho , bởi vì nếu ông thật, cả nhà già trẻ của ông sẽ còn mạng sống."
...