Bước khỏi hành lang, Kỷ Vân Thư mới chứng kiến cảnh tượng khiến buồn nôn.
Chỉ thấy Vệ Dịch mặc trường bào màu lam nhạt đang xổm đất, tay cầm một cành trúc nhỏ ngắn. Hắn vốn đang gì đó đất, nhưng vì Kỷ Nguyên Chức và Kỷ Linh Chi chế giễu mà dừng .
Hắn co ro thành một cục, cúi gằm mặt, c.ắ.n chặt ống tay áo, run rẩy dám ngẩng đầu lên.
Kỷ Nguyên Chức công kênh Kỷ Linh Chi nhỏ bé cổ, cố ý duỗi chân đá Vệ Dịch một cái.
"Tên ngốc, mau cút về nhà ngươi . Coi chừng bổn thiếu gia vui ném ngươi xuống hồ cho cá ăn đấy."
Nghe đến đây, Vệ Dịch vội vàng xua tay, sợ hãi van xin: "Đừng mà, đừng cho cá ăn , mồi cho cá !"
Đổi chỉ là sự châm chọc càng thêm phóng túng của Kỷ Nguyên Chức.
"Ngốc đúng là ngốc, một thằng ngốc xứng đôi với một đứa con hoang, quả là trời sinh một cặp."
"Con hoang" ở đây, tất nhiên là ám chỉ Kỷ Vân Thư. Mẹ cô xuất thanh lâu, từng danh phận, con hoang thì là gì?
Kỷ Linh Chi cổ Kỷ Nguyên Chức cũng nhạo, nụ phù hợp với lứa tuổi lên tám.
Tám tuổi, chẳng nên ngây thơ hồn nhiên ?
Cái Kỷ phủ quả thực giống như địa ngục trần gian, bóp c.h.ế.t lương tri bẩm sinh của con !
"Tên ngốc vui thật đấy. Tam ca, là đừng cho cá ăn vội."
"Được, tam ca ."
Kỷ Nguyên Chức nhấc chân lên, chùi đống bùn đất đế giày vạt áo sạch sẽ của Vệ Dịch cho đến khi sạch bong mới thôi.
"Tên ngốc, lát nữa ngươi là tự ngã. Nếu dám bổn thiếu gia bắt nạt ngươi, sẽ cho ngươi tay."
Nói xong, thỏa mãn cõng Kỷ Linh Chi bỏ .
Không một nhà thì cùng một cửa, đúng là nào em nấy!
Vệ Dịch sợ đến mức dám ho he tiếng nào, xòe năm ngón tay sức phủi vết bẩn áo, mím chặt môi, trông vô cùng tủi .
Kỷ Vân Thư vốn lo chuyện bao đồng, nhưng cuối cùng vẫn bước tới.
Phát hiện bóng mặt, Vệ Dịch ngẩng đầu lên , ánh mắt rụt đầy sợ hãi, động tác phủi áo cũng dừng bặt.
Kỷ Vân Thư nhận thấy ánh mắt cứ lấm lét, né tránh, chắc hẳn là do thường xuyên bắt nạt. Cô cũng chú ý đến hai chữ Vệ Dịch mặt đất.
Là tên của .
Nét chữ xiêu vẹo, chữ "Dịch" (奕) còn thiếu mất một nét phẩy.
"Đây là tên của ?" Kỷ Vân Thư hỏi thật khẽ, cố gắng sợ.
Vệ Dịch ngây ngô gật đầu.
Kỷ Vân Thư xổm xuống, cầm lấy cành trúc tay , : "Chữ 'Dịch' thiếu một nét phẩy ."
Nói xong, cô thêm nét phẩy còn thiếu chữ "Dịch" xiêu vẹo .
"Đệ xem, chữ 'Dịch' thế mới đúng."
Có lẽ do giọng điệu Kỷ Vân Thư ôn hòa, hành động hại , Vệ Dịch cũng buông bỏ sự đề phòng, nghiêng đầu chữ đất hồi lâu.
"Tại giống dạy nhỉ?" Hắn lẩm bẩm trong miệng.
Kỷ Vân Thư vẫn thấy. Chắc chắn dạy khác, mà là gã thầy đồ căn bản chẳng thèm dạy t.ử tế! là đồ ăn hại, nhận tiền mà việc!
Gạt chuyện đó sang một bên, Kỷ Vân Thư : "Sau nhất định nhớ, thiếu nét phẩy , nếu khác sẽ đấy."
"Ồ."
Hắn đột nhiên rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh Kỷ Vân Thư: "Tỷ tỷ, tỷ thật ."
Tỷ tỷ? Nhóc con, hình như còn lớn tuổi hơn đấy.
Kỷ Vân Thư cũng so đo, nở nụ hiền hậu như chị gái, đưa trả cành trúc cho .
"Vậy bây giờ một nữa ."
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-29-nem-xuong-ho-cho-ca-an.html.]
Vệ Dịch vui vẻ đồng ý, bắt đầu tên đất, cẩn thận từng chút một, sợ sai dù chỉ một nét.
Kỷ Vân Thư bỗng chú ý đến tay của .
"Đệ thuận tay trái ?"
"Thuận tay trái là gì?" Vệ Dịch ngơ ngác cô.
Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Không gì, tiếp ."
"Ừm." Hắn cúi xuống, chăm chú .
Kỷ Vân Thư nhân tiện quan sát . Chàng trai chừng hơn hai mươi tuổi, gương mặt sạch sẽ, đường nét rõ ràng, sống mũi cao thẳng, là một nam t.ử tuấn tú khôi ngô. Khí chất thanh lãng, thêm một phần thì thừa, thiếu một phần thì hụt! Nhất là đôi mắt , hàng mi chớp chớp như cánh quạt.
Chỉ tiếc, là một kẻ khờ khạo!
"Tỷ tỷ, tỷ xem, xong ." Vệ Dịch reo lên vui sướng.
Dời mắt khỏi gương mặt tuấn tú , Kỷ Vân Thư chữ đất, mỉm : " , đây mới là tên của ."
Nói xong, cô dậy.
Vệ Dịch vứt cành trúc xuống, cũng lên theo, nhưng hai tay giấu tiệt lưng một cách quy củ.
Thấy như , Kỷ Vân Thư tò mò: "Đệ giấu tay lưng gì?"
Hắn phồng má, nghiêm túc : "Vì tay bẩn, sợ chạm quần áo sạch của tỷ tỷ nên mới giấu tay ."
Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư thực sự kinh ngạc!
Một kẻ ngốc mà nhân cách còn cao hơn cả đám nhà họ Kỷ, đúng là phí phạm bộ não của bọn họ!
Cô , xòe hai tay mặt, : "Đệ xem, tay tỷ cũng sạch lắm . Hơn nữa tỷ chê bẩn, nên cần giấu tay lưng."
"Thật hả?"
"Tất nhiên là thật."
Vệ Dịch lúc mới rụt rè đưa tay .
Kỷ Vân Thư thấy vết bẩn do Kỷ Nguyên Chức gây tay áo , khỏi cau mày. Cô lấy khăn tay , lau cho .
"Vệ Dịch, nhớ kỹ, ai phép bắt nạt . Nếu kẻ dám , nhất định nhẫn nhịn, hiểu ?" Cô lau áo dặn dò.
Vệ Dịch hiểu!
"Mẹ bảo, vì đầu óc nên cãi với khác, nếu sẽ chịu thiệt thòi."
"Vậy bây giờ thấy thiệt thòi ?"
"..." Vệ Dịch trả lời .
Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Đệ cãi , vẫn bắt nạt như thường. Vậy tại cãi? Biết như thế sợ ."
Biết Vệ Dịch đầu óc đơn giản, chắc chắn hiểu hết ý , cô đành thở dài.
Lại : "Thôi bỏ , nhiều thế cũng chẳng hiểu ."
, Vệ Dịch quả thực hiểu.
đột nhiên chuyển chủ đề, hỏi: "Tỷ tỷ, hôm nay đưa cầu , sắp cưới nương t.ử , tỷ ?"
Bàn tay đang lau áo của Kỷ Vân Thư khựng .
Cô tất nhiên , những mà nương t.ử đó là cô đây!
Nhét mạnh chiếc khăn tay Vệ Dịch, Kỷ Vân Thư hỏi : "Đệ thành ?"
Vệ Dịch gật đầu lia lịa: "Muốn chứ. Mẹ bảo thành xong sẽ nhiều Vệ Dịch nhỏ, như thế bọn họ đều sẽ chơi với ."
Vệ Dịch nhỏ?
Kỷ Vân Thư đen mặt! Bà đúng là cách dụ dỗ!
"Vệ Dịch, sai . Nếu thành , nương t.ử của sẽ ngày ngày bắt nạt , cho ngủ, cho ăn cơm, cũng cho chơi. Hơn nữa nếu cô vui, cô còn ném xuống hồ cho cá ăn đấy."