Bình thường Mạc Nhược vẻ chìm đắm trong tửu sắc, nhưng vô cùng tỉnh táo. Xem từ lúc bắt Kỷ Vân Thư đồng ý điều kiện , chuẩn sẵn kế hoạch .
Cảnh Hiền : "Vị Kỷ đó tuy thông minh, nhưng những chuyện vạn năng. Có xuất cung thực sự là một ẩn ."
Giọng điệu yếu ớt!
Mạc Nhược vỗ vai , : "Sẽ xuất cung ."
Vô cùng kiên định!
Những năm qua, Mạc Nhược với vô câu .
Phạch phạch...
Một con chim bồ câu bất ngờ bay đến cửa sổ. Bên cửa sổ rải ít gạo vụn, con chim bồ câu , cúi đầu bắt đầu mổ.
Mắt Mạc Nhược sáng lên, dậy tới, bốc một ít gạo ném lên bệ cửa sổ, miệng tắc lưỡi "chậc chậc chậc". Trêu chọc con chim bồ câu.
Con chim cũng sợ , tiếp tục cúi đầu miệt mài mổ ăn.
"Con chim ngươi nuôi nhiều năm nhỉ?" Mạc Nhược .
Cảnh Hiền "ừ" một tiếng: "Phải, nuôi ba bốn năm . Lúc mới đến nó nhát lắm, giờ thì quen , sợ nữa, thỉnh thoảng còn bay lên vai nũng."
Vẻ mặt đầy ý !
Mạc Nhược đầu lườm , buồn ngủ : "Ngươi xem ngươi ở trong thâm cung, nuôi cái gì nuôi, cứ thích nuôi một con chim bồ câu? Lỡ ngày nào nó bay mất về nữa, chẳng ngươi đau lòng c.h.ế.t ?"
"Bay cũng , chứng tỏ nó cũng thích cái lồng giam !"
Logic gì thế !
Tuy nhiên Mạc Nhược hiểu ý , Cảnh Hiền là con chim gãy cánh, bay lên trời xanh, bay khỏi cung cấm. Cho nên chắc là nuôi một con chim bồ câu để tự an ủi thôi. Coi như bù đắp!
Trêu chim một lúc, hai tán gẫu chuyện khác.
Mạc Nhược bắt mạch cho Cảnh Hiền, gật đầu: "Ừm, hơn . Thuốc kê nhất định tiếp tục uống, còn t.h.u.ố.c của Thái Y viện tuyệt đối động ."
"Ừm!"
"Mấy ngày nay thời tiết thất thường, lúc mưa lúc nắng, đừng để cảm lạnh, đó là điều tối kỵ."
"Ừm!"
Ngoan ngoãn vô cùng.
Lúc Mạc Nhược về, Cảnh Hiền đột nhiên gọi Phất Lục đến, lệnh: "Đi lấy bình rượu hâm nóng đó mang đây."
"Vâng."
Phất Lục khom lấy rượu. Đưa cho Mạc Nhược, ông : "Đây là Vương gia đặc biệt chuẩn cho Mạc công tử, là rượu hoa đào tự ủ, đều hâm nóng ."
Hương rượu thoang thoảng bay từ miệng bình gỗ, xộc mũi khiến Mạc Nhược vui sướng trong lòng. Mắt sáng rực lên. Nhận lấy, mở nắp bình uống ngay một ngụm.
Cả sảng khoái hẳn lên, mắt nheo , vẻ mặt như hoa nở. Miệng kìm khen ngợi: "Rượu ngon, quả là rượu ngon. Trên đời duy nhất thể ủ loại rượu chỉ ngươi. Cũng chỉ rượu ngươi ủ là hợp ý nhất."
Cảnh Hiền thấy thích cũng vui vẻ. Nhìn sắc trời bên ngoài, : "Lần ngươi đến, sẽ chuẩn thêm mấy bình. Trời cũng còn sớm nữa, mau xuất cung ."
"Được, mấy ngày nữa đến thăm ngươi."
Đến uống rượu!
Mạc Nhược ôm bình rượu, vui vẻ rời khỏi Đồng Nhân Điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-245-ruou-hoa-dao-da-ham-nong.html.]
Sau khi Mạc Nhược , Cảnh Hiền bảo Phất Lục lui xuống, bản khó khăn dậy khỏi ghế bập bênh, bước những bước chân vô lực đến bên cửa sổ.
Nhìn con chim bồ câu vẫn đang mổ gạo, vươn những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó. Khóe miệng nhếch lên, : "Bồ câu bồ câu, những năm qua nhờ ngươi."
Con chim bồ câu "gù" một tiếng như đáp . Vỗ cánh bay , nhanh biến mất khỏi tầm mắt .
Hắn bên ghế bập bênh, mắt cụp xuống tờ giấy hóa thành tro tàn trong lò. Lòng bàn tay vô lực bỗng siết chặt . Ánh mắt vốn ôn hòa bỗng chốc lóe lên tia sáng lạnh lẽo rợn .
"Mẫu , sắp , sắp !"
...
Mạc Nhược rời khỏi Đồng Nhân Điện, vốn định cửa Nam, nhưng nửa đường thì dừng , đổi hướng về phía Chiêu Hiến Điện.
Vốn dĩ là ngoài cung, Mạc Nhược tùy tiện cung, càng tùy tiện hậu cung. ai bảo cha từng là ngự y trong cung, y thuật siêu phàm, lúc trung niên rời cung Hoàng thượng đặc biệt ban ân điển, Mạc thị nhất tộc thể tùy ý tiến cung cần lệnh bài. Đặc quyền Mạc Nhược tất nhiên hưởng ké.
Đến Chiêu Hiến Điện, thái giám dẫn , bưng lên một ấm ngon, đẩy sang một bên, bắt đầu uống bình rượu hoa đào Cảnh Hiền hâm nóng cho . Hương thơm ngào ngạt!
"Mạc công tử, ngài đợi một lát, Tuệ Văn công chúa đến chỗ Cảnh Huyên công chúa , chắc lát nữa sẽ về." Thái giám nhỏ nhẹ .
Dù Mạc Nhược cũng là thần y, nhỡ bệnh gì còn trông cậy cứu giúp! Nghĩ thật đấy.
Mạc Nhược cũng vội, đợi thì đợi, dứt khoát đợi uống rượu trong điện.
Không qua bao lâu, dựa ghế gỗ lê ngủ .
Đến khi lờ mờ tỉnh thì là nửa canh giờ . Vừa mở mắt thấy Khổng Ngu cách đó xa, tay cầm thìa nhẹ nhàng khuấy bát canh.
"Tỉnh ? Sao uống thành thế ?" Giọng Khổng Ngu vẫn êm tai như .
Mạc Nhược thẳng dậy, day day thái dương, cau mày hỏi: "Ta ngủ bao lâu ?"
"Không lâu, nửa canh giờ thôi."
Khổng Ngu bưng bát canh giải rượu tới đưa cho , : "Mau giải rượu , nếu cho khiêng ngươi khỏi cung đấy."
Mạc Nhược nhận lấy, uống một cạn sạch.
Khổng Ngu : "Ngươi cũng đúng là, ôm mấy bình rượu uống thế? Cũng sợ gây chuyện, đây là hoàng cung chứ Dụ Hoa Các của ngươi, cũng giang hồ của ngươi."
Giọng điệu mang vẻ trách móc của nữ nhi.
Một bát canh giải rượu xuống bụng dường như cũng chẳng Mạc Nhược tỉnh táo hơn bao nhiêu, nâng mí mắt nặng trĩu Khổng Ngu một cái.
Nói: "Rượu hoa đào là Cảnh Hiền ủ cho , tranh thủ lúc còn ấm uống hết thì phí lắm."
"Ồ? Nói là ngươi thăm ngài ?"
"Ừ."
"Vậy... sức khỏe Hiền Vương thế nào? Mấy hôm mấy cung nữ ngài ốm, thái y đến một chuyến bảo là bệnh cũ." Khổng Ngu nhíu mày lo lắng xuống bên cạnh.
Mạc Nhược thở dài, đáp: "Bệnh căn để quanh năm, chữa từ từ, sớm muộn gì cũng khỏi. Chỉ là tính tình quá lãnh đạm, ý chí cầu sinh mạnh, nếu xuất cung e là cũng chịu nổi."
"Xuất cung?"
Khổng Ngu kinh ngạc, nghiêng về phía Mạc Nhược hỏi: "Được ? Hoàng thượng năm xưa hạ lệnh cho ngài xuất cung lập phủ mà."
Giọng điệu ý nhắc nhở.
...