NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 237: Khai quan ở Lâm Sơn

Cập nhật lúc: 2025-12-09 23:37:15
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến Lâm Sơn thì là giờ Tuất!

Nơi vốn hoang vu, giờ vây kín của quan phủ. Trên mặt đất cắm hàng chục ngọn đuốc, chiếu sáng rực cả một vùng tối tăm phế tích.

Kinh Triệu Doãn mặt, Đại Lý Tự Thiếu Khanh mặt, ngay cả Hình bộ Thị lang mới nhậm chức cũng mặt.

Kỳ lạ hơn là cả Lễ bộ Thị lang Thẩm Trường Khâm cũng mặt. Vụ án liên quan gì đến Lễ bộ ?

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung xuống xe ngựa, các quan viên bèn tiến lên chào hỏi.

"Sao Vương gia tới đây?"

Người mở miệng là Thiếu Khanh Đại Lý Tự Dư đại nhân. Kẻ là một con hổ mặt , giọng quan tròn trịa, cũng ranh mãnh.

Vốn chỉ là một quan văn nhỏ ghi chép sổ sách trong Đại Lý Tự! Con đường thăng quan tiến chức chỉ vỏn vẹn nửa năm.

Lợi hại!

Ngay cả Đại Lý Tự Khanh cũng kiêng dè vài phần, sợ leo cao cướp mất cái ghế chính chủ của thì nguy to. Cho nên Đại Lý Tự Khanh ngoài mặt là chủ, nhưng ngầm bên trong lấy lòng vị Thiếu Khanh thấp hơn hai phẩm cấp .

Cảnh Dung liếc một cái, thích kẻ , sang hỏi Kinh Triệu Doãn.

"Khoảng bao giờ thì xong?"

"Chắc đến trưa mai, nhanh nhất thì sáng sớm mai."

"Làm nhanh tay lên chút, gần đây thời tiết , nếu quan tài dính mưa thì khó lắm."

"Vâng."

Kinh Triệu Doãn đầu đốc thúc thuộc hạ nhanh lên. Dư đại nhân bên cạnh mặt ngươi cứng đờ!

Kỷ Vân Thư lẳng lặng cạnh Cảnh Dung, những dùng d.a.o chặt bỏ cành cây lộn xộn đầu mộ, thấy cầm đuốc định đốt cỏ vụn cho sạch.

Cô bỗng hô lên:

"Dừng tay!"

Tiếng quát ngăn ! Mấy cầm đuốc tay run lên, đuốc suýt rơi xuống đất.

Mọi đổ dồn ánh mắt kỳ lạ về phía Kỷ Vân Thư.

Đây... là vị Kỷ ? Chẳng ngài đeo mặt nạ ?

Khuôn mặt trắng trẻo , trông giống phụ nữ thật đấy!

Bỏ qua những ánh mắt kỳ quặc đó, Kỷ Vân Thư bình tĩnh bước tới.

Nói với mấy cầm đuốc: "Thi thể chôn đất mười bốn năm, xác thịt phân hủy hết, chỉ còn một đống xương trắng. Tuy xương khá cứng nhưng cũng giòn, nếu dùng lửa đốt cỏ bên , mặt đất nổi lửa, nhiệt độ cao sẽ ảnh hưởng đến xương cốt trong quan tài, việc nghiệm thi nhận diện dung mạo sẽ khó khăn hơn nhiều."

Nghe giải thích xong mới vỡ lẽ!

"Hóa còn những điều kiêng kỵ nữa !"

Kinh Triệu Doãn vội vàng sai dập đuốc, chỉ đào đất lên thôi.

"May mà Kỷ nhắc nhở, thì hỏng bét." Kinh Triệu Doãn bội phục sát đất.

Danh tiếng "Kỷ " vụ án mất tích và sự kiện Khúc Khương nổi như cồn.

Nhân vật như , Đại Lý Tự Thiếu Khanh Dư đại nhân thể ? Hắn tiến lên nịnh nọt: "Đã sớm chuyện với Kỷ vài câu, chỉ là bận quá, bản quan cũng tiện phiền, hôm nay thật vinh hạnh."

Vinh hạnh cái đầu ông!

Mỉm đáp , gì!

Ngay đó cô chuyển ánh mắt sang Thẩm Trường Khâm. Nhị tỷ phu tương lai.

"Vị là Thẩm đại nhân ?"

Thẩm Trường Khâm là Lễ bộ Thị lang, tính tình cũng nghiêm túc ôn hòa hơn, gật đầu, lịch sự chắp tay: "Phải."

"Sớm danh Thẩm đại nhân quan thanh liêm, việc đấy, tướng mạo đoan trang, quả nhiên danh bất hư truyền."

"Tiên sinh quá khen, bản quan bằng . Nhìn phá án mới thực sự khiến khâm phục, còn tướng mạo đoan trang chẳng qua chỉ là bộ da thôi."

Người của Lễ bộ khác. Cách chuyện và dùng từ đúng là khác biệt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-237-khai-quan-o-lam-son.html.]

Kỷ Uyển Hân gả cho , cuộc sống chắc chắn sẽ vui vẻ hòa thuận!

Kỷ Vân Thư gật đầu, đáp nữa.

Trong lúc đối thoại, mặt Cảnh Dung đen như đ.í.t nồi! Cái hũ giấm ngàn năm là thế đấy, dù lúc nào ở cũng thể đổ .

Vừa tiễn một Tô T.ử Lạc, lòi thêm một Thẩm Trường Khâm nữa?

Cảnh Dung cũng giận.

Lúc , hô lên: "Ra ."

Nhìn sang, chỗ bên trái nhất đào một cỗ quan tài, đang dùng dây thừng buộc kéo lên.

Mọi xúm , đuốc cũng soi tới gần. Cỗ quan tài nặng nề từ từ kéo lên, đặt vững chãi mặt đất.

Trong khí lập tức tỏa mùi gỗ mục và mùi thương truật lâu năm.

Kỷ Vân Thư quanh quan tài hai vòng, khác đều bịt mũi, cô thản nhiên như , cong ngón tay gõ nhẹ lên quan tài vài cái.

"Đây là gỗ nam, khá dày, mật độ nhỏ, bên trong chắc ngấm nước."

"Mật độ?" Kinh Triệu Doãn hiểu.

"Tạm thời dùng giấy thấm nước bịt kín nắp quan tài , khiêng về, mai hãy mở." Cô dặn dò.

Cảnh Dung nhíu mày: "Tại dùng giấy thấm nước?"

"Để xương cốt bên trong khí ô nhiễm. Hơn nữa đêm hôm khuya khoắt khiêng về chắc chắn sẽ dính đầy ẩm, nên dùng giấy thấm nước bịt miệng, lấy độc trị độc ."

Hả? Nghe như vịt sấm!

Người khác gãi đầu hiểu, nhưng Cảnh Dung quen , mấy từ kỳ quặc nhiều .

Người của Kinh Triệu Doãn theo lời Kỷ Vân Thư dặn, nhanh chóng xử lý xong cỗ quan tài , khiêng về ngôi nhà trống phía Tây thành.

Tiếp đó đào thêm mấy cỗ nữa.

Thời gian trôi qua, đêm khuya núi tất nhiên lạnh hơn nhiều. Kỷ Vân Thư dám rời , sợ mấy thô lỗ xử lý quan tài đúng cách hỏng bên trong.

Nên cô đành ở Lâm Sơn cả đêm. Tất nhiên, cô thì Cảnh Dung cũng , Cảnh Dung thì đám quan cũng dám .

Mãi đến sáng sớm hôm , 67 cỗ quan tài mới đào lên hết.

Kỷ Vân Thư theo cỗ quan tài cuối cùng về ngôi nhà phía Tây thành. Trước đó Cảnh Dung kéo tay cô: "Nghỉ ngơi một chút ."

"Ta mệt!"

"Người phụ nữ cố chấp."

"..."

Cô phá án là thế đấy! Ba ngày ba đêm ăn uống cũng từng .

Cuối cùng Cảnh Dung đành theo cô.

Ngôi nhà phía Tây thành tên là Trúc Khê Viên, diện tích tuy chỉ bằng một nửa Dung Vương phủ nhưng bố cục . Giống như tên gọi, trúc, suối. Yên tĩnh vô cùng! Môi trường cũng !

Chỉ là hậu viện xếp ngay ngắn 67 cỗ quan tài, trông rợn .

Kỷ Vân Thư giải tán hết của Kinh Triệu Doãn, : "Trước khi chân dung, các cần qua đây nữa."

"Không cần giúp đỡ ?"

"Tạm thời cần."

"Ồ, !"

Kinh Triệu Doãn chắp tay chào Cảnh Dung dẫn hết. Dư đại nhân và Thẩm Trường Khâm tất nhiên cũng . Về ngủ thôi!

Trong hậu viện rộng lớn chỉ còn Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và mấy tùy tùng cận của .

"67 cỗ, mười bốn năm , còn thiêu c.h.ế.t, nếu vẽ từng một, một năm e là cũng khó xong."

...

 

Loading...