NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 235: Trừ hại

Cập nhật lúc: 2025-12-09 23:37:13
Lượt xem: 215

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Lê c.h.ế.t! Lại còn mang theo rầm rộ đến thành lầu, thể kinh động đến Cảnh Dung.

Hắn giận, chỉ lo lắng.

Kỷ Vân Thư định rút tay về nhưng lực tay quá mạnh, cô thực sự rút .

vẻ mặt căng thẳng của Cảnh Dung, : "Ta còn cách nào khác. Ta cũng ông là Hoàng thượng, là cao cao tại thượng, tư cách đàm phán điều kiện với ông . kết quả chứng minh sai, ông đồng ý, đồng ý tha cho Kỷ Bùi."

" quá nguy hiểm!"

Sắc mặt Cảnh Dung càng trầm xuống.

"Nàng càng tài giỏi, bản vương càng lo lắng. Phụ hoàng sẽ càng kiêng dè nàng hơn, tình cảnh của nàng sẽ ngày càng nguy hiểm, nàng hiểu ý ?"

Cô tất nhiên hiểu!

Là thiên tử, một nữ t.ử đàm phán điều kiện, hơn nữa còn ép buộc đồng ý. Rõ ràng là vuốt râu hùm, mà con hổ hung dữ đó giống như xích tay chân, thể phản kháng.

một khi xiềng xích tháo bỏ, kẻ vuốt râu hùm tất nhiên sẽ thể giữ . Kỳ Trinh Đế là con hổ đó, còn Kỷ Vân Thư là vuốt râu!

Cho nên nỗi lo của Cảnh Dung lý.

Kỷ Vân Thư : "Ta , hết. thể trơ mắt Kỷ Lê c.h.ế.t, cũng thể trơ mắt Kỷ Bùi c.h.ế.t. Cách duy nhất của là giao dịch với Hoàng thượng, hứa giúp ông giải quyết chuyện hai tòa thành trì và vụ án mạng thì ông đồng ý tha cho Kỷ Bùi. Thiên t.ử nhất ngôn cửu đỉnh, cần thánh chỉ hoàng quyền để bảo vệ Kỷ Bùi an trở về Khúc Khương."

Chỉ cần Kỷ Bùi thể an trở về, cô gì cũng ! Cho dù đặt tình thế nguy hiểm.

Ngay khi cô đang , Cảnh Dung buông tay cô .

Trầm ngâm một lát : "Nếu nàng kiên quyết như , cũng sớm lường những điều , bản vương bây giờ gì cũng chỉ là thừa thãi."

"Ta..."

"Thôi bỏ , nàng cũng cần nữa. Ngày mai Kỷ Bùi về Khúc Khương, chắc trong lòng nàng cũng buồn, bản vương phiền nàng nữa."

Nói xong, .

Kỷ Vân Thư đuổi theo hai bước, gọi một tiếng: "Cảnh Dung!"

Hắn khựng ! .

Kỷ Vân Thư đặt chiếc đèn lồng sang một bên, tim đập ngày càng mạnh.

Mím môi, lời ngập ngừng trong miệng lâu mới thốt hai chữ: "Cảm ơn!"

Nghe hai chữ , Cảnh Dung rõ ràng chút thất vọng.

Hắn lảng tránh ánh mắt, : "Cảm ơn gì? Vụ án từ đầu đến cuối giúp gì cho nàng ."

"Ta..."

Hắn đột ngột , chằm chằm mắt Kỷ Vân Thư: "Nàng đúng, đợi vụ án kết thúc là thể điều tra 'Lâm Kinh án' . Chuyện khác đừng nhắc tới nữa."

Kỷ Vân Thư im lặng!

"Sớm điều tra xong, cô thể đưa Vệ Dịch sớm rời khỏi kinh thành. Chốn thị phi quả thực nơi nàng nên ở. Dù nàng cũng quá thông minh, thông minh đến mức khiến sợ hãi, khiến buộc coi nàng như cái gai trong mắt. Cho nên rời khỏi đây sẽ còn họa sát nữa. Bản vương cũng cần lo lắng nàng cuốn triều đường và quyền thế, cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cho an nguy của nàng. Chỉ cần nàng , thế là đủ ."

Trước đây chẳng khổ tâm giữ cô kinh thành, giữ cô bên cạnh ? Bây giờ suy nghĩ và thái độ ngoắt 360 độ.

cũng đúng, Kỷ Vân Thư quá thông minh, thông minh đến mức khiến sợ hãi!

Không đợi Kỷ Vân Thư thêm gì nữa, Cảnh Dung rời .

Kỷ Vân Thư cũng hiểu nổi tâm trạng của lúc . Tóm là vô cùng phức tạp!

Đêm đó cô ngủ . Đến ngày hôm , cô vốn định đến cổng thành tiễn Tô T.ử Lạc một đoạn. do dự, đấu tranh tư tưởng hồi lâu quyết định thôi.

...

Tô T.ử Lạc xe ngựa, Liệt Nhi bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-235-tru-hai.html.]

Tướng sĩ Khúc Khương sự giám sát của Kỷ Lê cuối cùng cũng rời khỏi kinh thành. Vì lo sợ biến nên Hoàng thượng sớm hạ lệnh phái một đội thị vệ "hộ tống" Tô T.ử Lạc về Khúc Khương.

Thực chất là giám sát.

Đoàn khỏi kinh thành, đường quan lộ nửa ngày.

Trong xe ngựa!

Liệt Nhi lấy túi nước đưa cho Tô T.ử Lạc. Tô T.ử Lạc lắc đầu!

"Không cần , uống ."

Liệt Nhi chỉ môi , “a a a" mấy tiếng.

Hắn đưa tay sờ đôi môi khô khốc của , khổ, nhận lấy túi nước, uống một ngụm. Vị ngọt lan tỏa trong cổ họng!

Khuôn mặt giãn đôi chút, vặn nắp túi nước , đưa tay vén rèm xe lên. Bên ngoài nắng , xung quanh là đường núi đất vàng, phong cảnh hữu tình.

"Hóa đến địa phận Lãng Châu ." Hắn , sang Liệt Nhi: "Đợi về Khúc Khương, chúng sẽ đến đây nữa."

Liệt Nhi gật đầu!

lúc , xe ngựa bỗng rung lắc dữ dội, tiếng ngựa hí vang, vó chồm lên cao.

Tô T.ử Lạc suýt nữa thì văng khỏi xe, may mà Liệt Nhi giữ .

"Bên ngoài xảy chuyện gì ?"

Vừa định đưa tay vén rèm xem thử. Nào ngờ một thanh kiếm bất ngờ xuyên thủng tấm rèm màu xanh nhạt, đ.â.m thẳng về phía mắt .

"Chịu c.h.ế.t !" Tên bịt mặt hét lên.

Liệt Nhi phản ứng cực nhanh, tay bắt lấy lưỡi kiếm, giật mạnh, đoạt kiếm từ tay kẻ đó, trở tay đ.â.m mũi kiếm tim . Đâm thật mạnh!

Tên bịt mặt c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Ngay đó, Liệt Nhi lập tức lao ngoài.

Bên ngoài m.á.u chảy thành sông. Xung quanh xuất hiện vô gã áo đen, kiếm tay bọn chúng chút lưu tình, chiêu nào cũng lấy mạng.

Người của Tô T.ử Lạc, Hoàng thượng phái đến "hộ tống", hầu như đều c.h.ế.t sạch.

Ngựa hoảng sợ, bánh xe đ.â.m tảng đá lớn, xe ngựa lật nghiêng, Tô T.ử Lạc văng ngoài.

Đôi chân thể vững, chiếc xe lăn tự chế bên cạnh, chẳng khác nào con cừu non cắm xiên nướng. Mặc xâu xé!

Liệt Nhi c.h.é.m g.i.ế.c với đám bịt mặt lao nhanh về phía , xuống mặt , cố sức đỡ dậy.

"A!"

"Ta !" Tô T.ử Lạc thở dốc.

Lúc , của Tô T.ử Lạc và của Hoàng thượng đều c.h.ế.t sạch, xác la liệt. Máu nhuộm đỏ cả vùng đất vàng, ánh nắng chói chang càng thêm chói mắt!

Đám gã áo đen bao vây Tô T.ử Lạc và Liệt Nhi ở giữa, vô lưỡi kiếm chĩa họ nhưng tay.

Tên cầm đầu bước lên : "Tô , e là ngài còn mạng về Khúc Khương nữa ."

Tô T.ử Lạc sợ hãi, chỉ là cú ngã từ xe ngựa khiến thương, đau một chút thôi.

Hắn hỏi: "Ngươi phụng mệnh ai?"

Gã áo đen nắm chặt kiếm, nghiêm giọng : "Dung Vương , ngài là một tội nhân, tư cách sống đời . Vương gia lệnh cho chúng , trừ hại!"

Cảnh Dung? Trừ hại?

...

 

Loading...