Kỷ Vân Thư cả đêm ngủ, mái hiên ngắm những dải băng kết ngói.
Thật trong suốt long lanh!
Cảnh Dung đẩy cửa phòng bước , thấy cô mặc áo gai bào trắng, tóc búi cao xõa xuống tận thắt lưng, nghiêng đôi mắt đen láy như mực tàu ngước trời cao. Tuyết trắng xóa nổi bật dáng nhỏ nhắn nhưng thẳng tắp của cô. Gió lạnh thổi qua, hai ống tay áo bay phấp phới, vài sợi tóc xanh vương vấn gương mặt tinh tế.
Cảnh thế thật hiếm thấy!
Trong khoảnh khắc, Cảnh Dung ngẩn ngơ, khóe môi khẽ nhếch, bước đến bên cạnh cô, tuyết bay đầy trời, đưa tay hứng vài bông tuyết.
"Tiên sinh chắc ngắm tuyết cả đêm đấy chứ?"
Kỷ Vân Thư đáp.
"Lạnh cóng ? Câm ?" Cảnh Dung hỏi.
Cô lắc đầu, thu hồi ánh mắt từ mái hiên, liếc hờ hững, hỏi ngược : "Giường gỗ đỏ của Chu phủ, Dung Vương ngủ ngon ?"
"Không ngon."
"Ồ? Tiểu nhân thấy ngài ngủ ngon là đằng khác."
Nghe , Cảnh Dung thấy hứng thú, nhướng mày kiếm: "Vậy thử xem, đêm đông giá rét thế , bổn vương ngủ ngon ?"
Kỷ Vân Thư bình thản từ đầu đến chân, tự tin : "Tiểu nhân nhớ tối qua ngọc bội bên hông Vương gia đeo lệch về phía một tấc, bây giờ ngay ngắn chính giữa cách thắt lưng ba tấc. Y phục Vương gia chỉnh tề, dấu vết chải chuốt kỹ càng, đủ chứng minh tinh thần Vương gia tỉnh táo, ngủ đầy giấc. Hơn nữa, xương gò má Vương gia nâng lên, khiến phần hốc mắt sưng, hiện tượng chỉ xuất hiện khi một giấc ngủ ngon."
Phân tích xong xuôi từng điểm một.
"Không tiểu nhân phân tích đúng ?" Cô hỏi.
Cảnh Dung kinh ngạc. Kỳ nhân trong thiên hạ gặp ít, nhưng tên thư sinh nhỏ bé thông minh quá mức .
Hắn kìm cảm thán, lắc đầu: "Thật đáng tiếc."
"Vương gia tại ?"
"Một thành Cẩm Giang nhỏ bé e là chứa nổi ."
Dứt lời, khóe miệng Cảnh Dung ẩn hiện một nụ bí hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-23-mat-day.html.]
Kỷ Vân Thư , thôi bỏ , hỏi nữa.
lúc , nha Chu gia đội tuyết chạy , đến mặt hai bẩm báo: "Kỷ , phu nhân bảo nô tỳ qua hỏi, tìm hung thủ ạ?"
Con gái hại c.h.ế.t, sốt ruột cũng là lẽ thường.
Kỷ Vân Thư nghiêm mặt: "Phiền cô nương mời lão gia và phu nhân đến linh đường."
"Bây giờ ạ?"
", bây giờ. Ngoài , cũng mời tất cả trong phủ đến đó."
Nha vẻ mặt khó hiểu, nhưng vẫn chịu đựng gió lạnh, ôm tay thông báo.
Cảnh Dung cau ngươi: "Hay là ăn sáng xong hẵng qua?"
Kỷ Vân Thư lườm một cái lạnh lẽo, nhịn mỉa: "Nếu tối qua Dung Vương chịu khó ăn cơm t.ử tế thì sáng nay chẳng để ý đến bữa sáng thế ."
Cho đáng đời cái tội tối qua chịu ăn!
Không đợi Cảnh Dung phản bác, cô cất bước về phía linh đường.
Đây là đầu tiên Cảnh Dung chặn họng nên lời. Đôi mắt sắc bén dán chặt bóng lưng thẳng tắp của Kỷ Vân Thư, giận mà phát tiết.
Cuối cùng, vẫn là mất mặt theo !
Cái thói mặt dày của đàn ông đúng là để Kỷ Vân Thư trị!
Tại Linh đường.
Hơn hai mươi Chu gia đều mặt đông đủ.
Chu lão gia thần sắc nặng nề, mắt cụp xuống, trán nhăn tít.
Chu phu nhân bên cạnh cũng còn lóc ỉ ôi, sắc mặt khá hơn nhiều, chỉ là khi quan tài con gái thì mắt vẫn đỏ.
"Kỷ , con gái qua giờ hạ táng . Hôm nay nếu chôn cất, lo t.h.i t.h.ể con bé..." Chu lão gia hết câu thì thở dài.
Thi thể bình thường để vài ngày mùi, huống hồ t.h.i t.h.ể Chu tiểu thư dập nát, thịt da bong tróc, cho dù là tháng Chạp trời lạnh thì cũng bốc mùi t.ử khí nồng nặc .