NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 208: Mài dao soàn soạt hướng heo dê

Cập nhật lúc: 2025-12-08 04:09:42
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực Tiêu Phi , tuy con gái lớn lên trong cung nhưng từ nhỏ thích lén trốn ngoài tìm Cảnh Dung, tất nhiên cũng quen Khổng Ngu. Thậm chí Khổng Ngu còn coi cô như em gái ruột, vô cùng yêu thương! Cho nên Cảnh Huyên coi Khổng Ngu như tỷ tỷ, giờ vì mà khiến thế sang Khúc Khương, trong lòng chắc chắn khó chịu.

Vì thế lúc Tiêu Phi trong lòng hiểu rõ nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bất lực và hiền từ. Tóm , đổ hết tội lên đầu đàn ông đầu gối tay ấp là xong chuyện. Dù ông cũng là Hoàng thượng! Thánh chỉ ban xuống, kẻ chống c.h.ế.t.

Cảnh Huyên lâu, đến sưng cả mắt cũng Tiêu Phi mềm lòng.

bật dậy, dậm chân: "Nếu mẫu phi chịu cầu xin phụ hoàng, con tự cầu xin."

Người kịp Tiêu Phi kéo . Bà quát lớn: "Con gây rối đủ ?"

Cơn giận thể kìm nén nữa!

"Nếu bây giờ con chạy với phụ hoàng, lỡ chọc giận Người, Người g.i.ế.c con thì ? Hai ngày nay phụ hoàng con đủ phiền , giờ nghĩ cách cũng là cực chẳng . Con còn loạn nữa, mẫu phi cũng bảo vệ con ."

Bà tức đến mức suýt lật bàn!

Cảnh Huyên nào quan tâm nhiều thế, cơn bướng bỉnh nổi lên thì c.h.ế.t cũng cam. Cùng lắm là cái đầu rơi xuống đất thôi chứ gì!

Tiêu Phi cũng dạng , thấy con gái kiên quyết như bèn đập bàn, gọi mấy tiểu thái giám .

"Đưa công chúa xuống cho bổn cung, canh chừng cẩn thận. Không lệnh của bổn cung, thả nó . Nếu để bổn cung phát hiện ai lén thả công chúa , bổn cung lấy đầu kẻ đó."

"Vâng, nô tài tuân mệnh!"

Đám tiểu thái giám vội vàng khom lưng tiến lên, giữ lấy Cảnh Huyên. Lại sợ đau công chúa nên chỉ dám giữ hờ.

Cảnh Huyên vung tay, giận dữ hét lên: "Đừng đụng , lũ cẩu nô tài các ngươi cút ngay."

Tiếng hét khiến đám thái giám sợ mất mật, lùi mấy bước.

Điều chọc giận Tiêu Phi thực sự, bà phất tay áo rộng, quát: "Các ngươi còn ngây đó gì? Có lời bổn cung cũng nữa ? Còn mau đưa công chúa xuống?"

"Mẫu phi, thể , con gặp phụ hoàng..."

đám tiểu thái giám giữ chặt, lôi nhanh khỏi đại điện. Giọng the thé vọng từ xa vẫn rõ mồn một.

Tiêu Phi như đ.á.n.h xong một trận, thở hồng hộc, mặt đỏ bừng. Bà ôm n.g.ự.c đau nhói vì tức giận xuống.

Tang Lan thấy vội rót chén nóng khác dâng lên, : "Nương nương, đừng tức giận hại , công chúa còn nhỏ, đợi ..."

Choang...

Lời dứt, chén Tiêu Phi gạt xuống đất, vỡ tan tành!

Theo bản năng nô tài, Tang Lan vội quỳ xuống nhận : "Là của nô tỳ, xin nương nương khai ân."

Tiêu Phi hừ một tiếng, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt thành thép: "Bổn cung vì Huyên Nhi mà bao nhiêu lời ý mặt Hoàng thượng, giờ con bé đó dám những lời như , đúng là đồ tiền đồ."

"Nương nương bớt giận, công chúa nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của nương nương."

"Lui hết xuống cho !" Tiêu Phi đột nhiên quát.

"Vâng!"

Tang Lan là nha đầu điều, theo hầu Tiêu Phi bao năm tất nhiên hiểu tính nết bà . Lúc thêm câu nào nữa khéo ăn đòn, nên dám nhiều lời, vội vàng dẫn đám cung nữ thái giám lui ngoài.

Tiêu Phi chống trán, khuỷu tay tì lên bàn, tức đến đau cả tim!

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-208-mai-dao-soan-soat-huong-heo-de.html.]

Bên , Kỷ Vân Thư cùng Lang Bạc trở về Dung Vương Phủ, bèn bắt đầu mài d.a.o trong viện.

Không mài d.a.o thái rau ! Mà là mài những bảo bối trong hộp gỗ đàn hương của cô. Để trong hộp lâu ngày lưỡi d.a.o sẽ cùn, nên cứ cách một thời gian cô mài một .

Con d.a.o nhỏ mài mài đá mài, phát tiếng "xoẹt xoẹt". Kỷ Vân Thư mài cẩn thận, sợ hỏng lưỡi dao. Dù những con d.a.o nhỏ với đủ loại hình dáng cũng là cô đặt thợ rèn riêng, tốn khối tiền đấy! Tất nhiên coi như bảo bối!

Mài xong một con dao, cô ngước sân, từ lúc nào Thời T.ử Khâm vốn thoắt ẩn thoắt hiện lù lù xuất hiện, tay cầm thanh kiếm điêu khắc tinh xảo, bất động guồng nước. Như một bức tượng!

"T.ử Khâm!" Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng gọi.

Nghe tiếng gọi, Thời T.ử Khâm bước tới, nhưng chỉ dừng ở cửa, chờ đợi Kỷ Vân Thư sai bảo!

"Ngươi theo mấy ngày nay chắc cũng mệt , cần canh chừng nữa , nghỉ ngơi ."

Thời T.ử Khâm ! Không động đậy!

Nhìn khuôn mặt bướng bỉnh đó, rõ ràng mới mười lăm tuổi nhưng vẻ già dặn của phụ nữ trưởng thành, hơn nữa còn lạnh lùng. Hiệp khách chắc đều như cả.

Kỷ Vân Thư vẫn mài dao, hồi lâu thấy trả lời, : "Nếu ngươi nghỉ thì uống chén ."

"Không cần!"

Cuối cùng cũng lên tiếng!

Kỷ Vân Thư nhếch mép, mài d.a.o liếc Thời T.ử Khâm. Cô dứt khoát đặt con d.a.o xuống, lau tay, dậy đến bên cạnh Thời T.ử Khâm, bất ngờ nắm lấy cánh tay cứng ngắc đầy cơ bắp của cô cô, kéo trong nhà, ấn xuống ghế.

Sau đó, rót cho cô một chén nóng đặt bên cạnh. Loạt động tác gọn gàng dứt khoát.

Thời T.ử Khâm phản kháng, ngoan ngoãn đó, chỉ là vẫn cứng đơ, thẳng tắp, mắt thẳng phía chớp.

"Thật sự khát ?" Kỷ Vân Thư hỏi.

Thời T.ử Khâm gật đầu.

Nhìn bộ dạng đó, Kỷ Vân Thư nhịn . Thôi , cứ để cô đó!

Kỷ Vân Thư lấy mấy con d.a.o nhỏ từ trong hộp gỗ , tiếp tục chuyên tâm mài. Không khí trong phòng yên tĩnh, chỉ tiếng mài d.a.o "xoẹt xoẹt".

Hai cứ thế ở chung trong phòng một cách ngượng ngùng hài hòa suốt một nén hương. Không ai thêm câu nào! Không ai phiền ai!

Đột nhiên, Thời T.ử Khâm bật dậy, chuôi kiếm va ghế phát tiếng "cốp" chói tai!

Kỷ Vân Thư mài xong con d.a.o cuối cùng, thấy Thời T.ử Khâm như bèn ngước mắt cửa.

Hóa là Cảnh Dung đến!

Tên đó mặt cảm xúc bước , mày nhíu , y hệt lúc cô gặp ở Dụ Hoa Các. Xem cuộc chuyện với Mạc Nhược chẳng tác dụng gì.

Thời T.ử Khâm ngoan ngoãn ngoài, phiền hai .

Cảnh Dung phòng, xuống đối diện Kỷ Vân Thư, rót chén uống một ngụm.

Sau đó... đó nữa!

Cứ thế im lặng đó.

...

 

Loading...