Cảnh Huyên đợi mãi ở điện Chiêu Hiến, hai tay xoắn , sốt ruột.
"Công chúa, xuống một lát , Khổng cô nương mới cung lâu, giờ chắc vẫn đang ở Phụ Dương Điện."
Cung nữ dứt lời thì cung nữ bên cạnh huých tay nhắc nhở: "Khổng cô nương gì chứ! Hoàng thượng giờ phong cô Tuệ Văn công chúa , gọi bừa."
"Ta... nhất thời quen miệng thôi."
"Lát nữa Tuệ Văn công chúa đến, ngươi đừng gọi sai nữa đấy, coi chưnmất đầu như chơi."
"Biết ..."
Cảnh Huyên lườm hai một cái: "Các ngươi ồn ào cái gì? Bổn công chúa đang lo c.h.ế.t đây, các ngươi còn tâm trạng mấy chuyện ."
Hai cung nữ vội cúi đầu quỳ xuống: "Nô tỳ , xin công chúa tha tội."
"Đứng dậy hết !" Cảnh Huyên quát, phất tay áo!
Cung nữ dậy thì Cảnh Huyên thấy Khổng Ngu.
"Ngu tỷ tỷ!"
Cô lao tới, nắm chặt đôi tay lạnh lẽo của Khổng Ngu.
Khổng Ngu dường như đoán Cảnh Huyên sẽ đợi ở đây nên ngạc nhiên, chỉ nhạt, đưa tay sờ khuôn mặt đỏ bừng vì lo lắng của cô.
"Cảnh Huyên." Cô gọi khẽ.
Cảnh Huyên bật nức nở: "Xin , Ngu tỷ tỷ, mẫu phi để tỷ Khúc Khương. Nếu sớm thì nhất định sẽ để mẫu phi ."
"Cảnh Huyên, cần áy náy, trách ." Cô .
"Muội trong lòng tỷ thích hoàng . Xin Ngu tỷ tỷ, tỷ yên tâm, nhất định sẽ cầu xin mẫu phi để tỷ gả sang Khúc Khương."
"Không kịp nữa , thánh chỉ của Hoàng thượng ban, ai đổi ." Giọng Khổng Ngu vẫn bình thản.
Cảnh Huyên sụt sịt, nước mắt vẫn tuôn rơi, lắc đầu quầy quậy: "Không, đổi mà, thánh chỉ của phụ hoàng công bố mà? Còn kịp, nhất định còn kịp. Muội cầu xin mẫu phi, để mẫu phi cầu xin phụ hoàng. Nếu mẫu phi đồng ý, sẽ tự cầu xin phụ hoàng, cho dù lấy cái c.h.ế.t ép, cũng để tỷ gả ."
"Vô ích thôi, Cảnh Huyên, đừng vì mà chọc giận mẫu phi và phụ hoàng, cam tâm tình nguyện."
"Tỷ dối, tỷ nỡ bỏ hoàng ?"
Câu hỏi khiến Khổng Ngu cụp mắt . Cô xòe bàn tay , cánh hoa đào trong tay dù che chở cẩn thận vẫn nát đôi chút.
Cô : "Từ nhỏ đến lớn, đều khó , ép chuyện thích. Chỉ cần ở bên , thấy là mãn nguyện . Ta cũng , cho dù ngàn vạn Dung Vương phi của , nhưng chỉ cần , sẽ cưỡng cầu."
"Ngu tỷ tỷ..."
"Cảnh Huyên, chuyện đồng ý . Từ khoảnh khắc phụng chỉ cung, chấp nhận . Thực đến Khúc Khương cũng , lúc ở Thanh Sơn Cư Khúc Khương thảo nguyên bao la bát ngát, cũng những nơi như tranh vẽ giống Giang Nam. Muội đấy, vẫn luôn thích những nơi như ."
Nói đến đây, khóe miệng cô nhếch lên một nụ nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-207-kho-so-cau-xin.html.]
Nước mắt Cảnh Huyên càng rơi dữ dội hơn. Khổng Ngu càng trách cô, càng tươi tắn như thì cảm giác tội trong lòng cô càng nặng nề!
Cô c.ắ.n răng, ưỡn n.g.ự.c kiên quyết : "Không , thể để tỷ gả sang Khúc Khương. Trong lòng tỷ rõ ràng chỉ hoàng , thể chia rẽ hai ."
Dứt lời! Cô chạy vụt khỏi điện Chiêu Hiến, mặc kệ Khổng Ngu ngăn cản phía .
Nhìn bóng dáng khuất dần, trong mắt Khổng Ngu thoáng nét bi thương. Hồi lâu , cô mới thở dài. Thực trong lòng cô hiểu rõ, chuyện thể cứu vãn! Cô bắt buộc gả!
Cảnh Huyên chạy về điện Chương Chí, Tiêu Phi từ Phụ Dương Điện trở về. Mông kịp chạm ghế, kịp đưa lên miệng thấy tiếng bước chân vội vã từ xa đến gần.
Bà nhíu mày! Cẩu nô tài nào mà to gan thế?
Đang định nổi giận thì thấy Cảnh Huyên chạy , sà lòng bà.
"Mẫu phi, Huyên Nhi cầu xin , xin đừng để Ngu tỷ tỷ con hòa . Con cầu xin , mẫu phi, với phụ hoàng mà."
Nước mắt ngắn nước mắt dài! Đầy vẻ hối hận!
Tay cầm chén của Tiêu Phi run lên, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Do Cảnh Huyên bất ngờ lao tới, b.ắ.n một ít, rơi trúng mu bàn tay bà, bỏng rát.
Đặt chén xuống, Tiêu Phi vuốt ve khuôn mặt Cảnh Huyên, : "Huyên Nhi, mẫu phi con trong lòng khó chịu. Chẳng lẽ con gả sang Khúc Khương?"
"Nữ nhi tất nhiên , nhưng nếu bắt Ngu tỷ tỷ gả , nữ nhi gì cũng chịu."
"Chuyện giờ định ."
"Thánh chỉ công bố, vẫn còn kịp mà. Mẫu phi, giúp nữ nhi nữa , cầu xin đấy, với phụ hoàng đừng bắt Ngu tỷ tỷ hòa ."
Tiêu Phi thở dài, sắc mặt cũng khó coi. Bà nắm lấy tay Cảnh Huyên : "Huyên Nhi, phụ hoàng con sắc phong Khổng Ngu Tuệ Văn công chúa, tương đương với việc ban thánh chỉ. Giờ mẫu phi với phụ hoàng con cũng vô ích thôi. Con ngoan ngoãn lời, đừng loạn nữa."
Cảnh Huyên lắc đầu lia lịa: "Không chịu, nữ nhi hại Ngu tỷ tỷ. Tỷ đối xử với con như , con thể trơ mắt tỷ gả con mà gì cả."
"Sao con mãi hiểu thế nhỉ? Là ý của phụ hoàng con, mẫu phi chỉ đưa một gợi ý thôi. Hơn nữa, Khổng Ngu tuổi cũng còn nhỏ, gả sang Khúc Khương là phúc của Khổng gia. Lần ngay cả bản nó cũng phản đối, con cần gì giúp nó?"
"Không , tỷ . Tỷ thích Cảnh Dung hoàng , mẫu phi cũng mà."
Biết! Tất nhiên là ! Có lẽ cả cái hoàng cung đều ! Trước đây, ai cũng cho rằng "Dung Vương phi" ai khác ngoài Khổng Ngu.
Tiêu Phi giả bộ khó xử: "Đứa ngốc , hoàng con thể nào cưới nó . Nếu cưới thì cưới từ lâu . Có lẽ Khổng Ngu điều nên mới đồng ý cuộc hòa ."
"Không , hoàng đối với Ngu tỷ tỷ như , nhất định cũng thích tỷ ." Cảnh Huyên vô cùng kiên định.
Thanh mai trúc mã cùng lớn lên! Cảnh Dung đối với Khổng Ngu như , chắc chắn cũng thích cô . Nhất định là thế!
ngay đó, cô mếu máo, nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu phi: "Mẫu phi, nữ nhi thực sự cầu xin đấy, với phụ hoàng ."
"Đã bảo chuyện quyết định , mẫu phi hết cách. Tối mai trong cung còn mở tiệc đãi Khúc Khương, lúc đó phụ hoàng con sẽ công khai tuyên bố việc Khổng Ngu lấy phận công chúa hòa sang Khúc Khương. Mọi chuyện định ."
Thái độ của Tiêu Phi trở nên cứng rắn hơn.
...