NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 191: Vết bớt

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:44
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong hậu điện Chương Chí điện.

Vệ Dịch bên ngoài, chốc chốc ngóng cửa.

Hắn vốn đang đợi Kỷ Vân Thư bên ngoài Dung Vương phủ, ai ngờ trong cung tới, lấy cớ đưa tìm Kỷ Vân Thư để dẫn cung. Lang Bạc là cận vệ của Dung Vương, tất nhiên thể từ chối lệnh của công chúa, đành trơ mắt Vệ Dịch đưa .

"Sao Thư nhi mãi đến nhỉ?"

Vệ Dịch ngóng trông hồi lâu!

Đi loanh quanh tại chỗ một lúc, lùi phía . Lưng đột nhiên va một !

Leng keng...

Tiếng hạt châu rơi xuống đất.

Vệ Dịch hoảng hốt , thấy một bà lão đang xổm nhặt đồ. Hạt châu vương vãi khắp nơi.

"Xin , cố ý, xin bà, để giúp bà nhặt."

Hắn vội vàng xuống giúp nhặt những hạt châu đủ màu sắc.

"Là lão nô , đụng công tử." Bà lão thở dốc, cúi đầu thật thấp, đôi tay già nua nhăn nheo run rẩy nhặt từng hạt châu bỏ hộp gỗ.

Vệ Dịch xua tay lia lịa: "Không , là đụng trúng bà bà, là của , !"

Bà lão ngẩng đầu lên, tóc mai bạc trắng, mặt ngươi hốc hác, nếp nhăn chằng chịt, vô cùng tiều tụy.

"Để lão nô tự nhặt là ."

"Không , giúp bà bà cùng nhặt."

Vệ Dịch tay chân nhanh nhẹn, nhặt hạt châu lên chùi sạch áo mới bỏ hộp. Đợi nhặt hết châu xong, mới đỡ bà lão cẩn thận dậy.

"Bà bà chứ?"

"Lão nô , đa tạ công tử."

"Không chi, chi!" Vệ Dịch tươi rói.

Bà lão ôm cái hộp, vẻ mặt hiền từ cúi chào.

“Ôi, đất còn một hạt ." Vệ Dịch reo lên, vội cúi xuống nhặt.

Người cúi xuống, cổ áo trễ xuống để lộ một vết bớt màu đỏ hình cánh hoa gáy.

Vừa khéo bà lão thấy!

"Vết bớt ?"

Khuôn mặt hiền từ của bà lão bỗng lộ vẻ kinh ngạc thể che giấu.

Vệ Dịch dậy, chùi hạt châu màu xanh lam tay áo bỏ hộp, : "Bà bà, xong , nhặt xong hết ."

"Vết bớt cổ công tử?"

"Vết bớt á?" Vệ Dịch đưa tay sờ sờ gáy , nhanh nhảu đáp: "Bà bà vết bớt cổ ?"

Bà lão môi run run, gật đầu cái rụp.

"À, cái sinh ."

"Sinh ?" Giọng bà lão run rẩy, đôi mắt vốn híp vì già nua bỗng mở to kinh ngạc, run lên bần bật hỏi: "Công tử, thể cho lão nô xem vết bớt đó ?"

"Được chứ!"

Vệ Dịch cúi xuống, vén tóc để bà lão cho kỹ. Vết bớt màu đỏ hình cánh hoa hiện rõ mồn một.

Hốc mắt bà lão bỗng đỏ hoe, chân mềm nhũn lùi mấy bước loạng choạng, chiếc hộp tay rơi xuống đất.

Leng keng...

Hạt châu lăn long lóc khắp nơi!

"Bà bà, châu rơi ."

Vệ Dịch kêu lên, đất nhặt từng hạt một. Hoàn để ý đến sắc mặt của bà lão.

Lúc , mấy cung nữ trong điện thấy bèn vội chạy tới giúp nhặt châu. Cung nữ cầm đầu kéo tay bà lão: "Trương ma ma, chẳng bảo bà mang đống châu đến Thượng Y Cục ? Sao vẫn còn ở đây?"

"Ta..."

"Thôi thôi, để bảo Quỳ Nhi mang , đúng là phiền phức." Cung nữ thở dài lắc đầu.

Đợi nhặt hết châu hộp, cung nữ cầm đầu bèn sai đưa Trương ma ma ngay. Trước khi , Trương ma ma cứ một bước ngoái đầu Vệ Dịch ba , mắt ngấn lệ.

Vệ Dịch gãi đầu, hiểu gì cả!

"Vệ công tử, công chúa dặn , mời ngài trong điện chờ." Cung nữ .

"Chẳng bảo đưa tìm Thư nhi ? Sao Thư nhi mãi tới?" Vệ Dịch bắt đầu sốt ruột.

"Nô tỳ , chỉ công chúa dặn bọn nô tỳ chăm sóc cho Vệ công tử."

" tìm Thư nhi!"

"Cái ..."

Cung nữ cũng trả lời . lúc bên ngoài gọi "Công chúa".

Vệ Dịch tiếng bèn , thấy ngay Kỷ Vân Thư bên cạnh Cảnh Huyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-191-vet-bot.html.]

"Thư nhi!"

Hắn reo lên vui sướng lao tới.

Kỷ Vân Thư bước chân thấy Vệ Dịch nhào tới, quen nên cũng chẳng cần tránh.

Chỉ là...

Lập tức Cảnh Huyên dang hai tay chặn .

May mà Vệ Dịch phanh kịp, nếu chắc đ.â.m sầm Cảnh Huyên .

"Ngươi là nam nhân, cứ động tí là yểu điệu đòi sà lòng khác thế hả!" Cảnh Huyên trừng mắt.

Vệ Dịch phồng má: "Ta ôm cô ."

"Ôm Kỷ cũng ."

"Hứ!"

Kỷ Vân Thư nhanh chóng lách qua Cảnh Huyên, nắm lấy cánh tay Vệ Dịch lo lắng hỏi: "Vệ Dịch ?"

"Ta , Thư nhi đừng lo. Mà là Thư nhi , lâu thế mãi về, đợi ở cửa lâu lắm đấy."

Không ! Kỷ Vân Thư thở phào nhẹ nhõm, sang chất vấn Cảnh Huyên: "Công chúa gì? Tại đưa Vệ Dịch cung?"

Cảnh Huyên giở thói tiểu thư, lệnh cho đám cung nữ bên cạnh: "Mấy các ngươi lui hết xuống ."

"Vâng!"

Đám cung nữ lui !

Cảnh Huyên lúc mới bày vẻ mặt đau khổ Kỷ Vân Thư, : "Ta nếu dùng Vệ Dịch để uy h.i.ế.p ngươi, ngươi chịu chuyện với chắc?"

"Cô đúng là hồ đồ."

"Hồ đồ thì ? Bản công chúa từ nhỏ nấy, duy chỉ thích là . Mà trong lòng ngươi chỉ Vệ Dịch, trong mắt ngươi bao giờ bản công chúa ?"

Giọng nghẹn ngào, nước mắt chực trào .

Kỷ Vân Thư sợ nhất là thấy phụ nữ , cũng ghét nhất là khác vô lý gây sự. Bỗng chốc đầu đau như búa bổ, cô dứt khoát thẳng thừng: "Công chúa, giữa và cô là thể!"

"Tại thể!"

"Ta với cô thế nào."

"Bản công chúa từng thật lòng thích ai, đối với ngươi là thật lòng, tấm chân tình ngươi hiểu?"

Cảnh Huyên vô cùng nghiêm túc!

định đưa tay kéo tay Kỷ Vân Thư, nhưng tay đưa hụt.

Kỷ Vân Thư lùi một bước, sang với Vệ Dịch: "Vệ Dịch lưng ."

"Ồ!"

Vệ Dịch ngoan ngoãn cực kỳ, chẳng hỏi tại , lời lưng , bước xa một chút.

Cảnh Huyên hiểu tại , định hỏi thì cổ tay bất ngờ Kỷ Vân Thư nắm lấy, nhấc lên.

"Ngươi ?"

"Để công chúa từ bỏ."

Hả?

Kỷ Vân Thư ấn mạnh tay cô lên n.g.ự.c .

Cảnh Huyên ban đầu đỏ mặt, nhưng khi lòng bàn tay chạm n.g.ự.c Kỷ Vân Thư một cách chân thực thì cả run lên bần bật.

Đôi mắt trợn tròn!

Cả như hóa đá hồi lâu, hít sâu một , thể tin nổi : "Ngươi... là nữ?"

Kỷ Vân Thư gạt tay cô , gật đầu.

Nói: "Nếu đoán lầm, Mẫu phi của cô cũng sớm nữ nhi ."

"Không thể nào!" Cảnh Huyên mặt trắng bệch, lắc đầu nguầy nguậy.

Sự thật đến quá đột ngột!

Kỷ Vân Thư lạnh lùng : "Bữa tiệc hôm nay, nếu nhờ công chúa xuất hiện, Tiêu Phi nương nương e là sẽ loạn điểm uyên ương, phận nữ nhi của chắc chắn sẽ bại lộ."

Cảnh Huyên lùi mấy bước liền. Vẫn liều mạng lắc đầu.

"Không thể nào! Mẫu phi thể nào , rõ ràng đối với ngươi... Tóm thể, sẽ , nếu Mẫu phi sớm thì lý do gì cho ."

Nước mắt lập tức trào !

Kỷ Vân Thư trầm ngâm: "Có lẽ bà chỉ là kịp cho cô thôi."

"..."

"Công chúa dung mạo của ? Ta tháo mặt nạ xuống cho cô rõ."

...

 

 

Loading...