NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 189: Hồng Môn Yến

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:42
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Phi vô cớ truyền chỉ, Kỷ Vân Thư bất đắc dĩ đành tuân lệnh.

"Được!" Cô đáp ứng.

Người trong cung truyền tin xong bèn rời !

Kỷ Vân Thư Cảnh Dung: "Theo lý mà , hôm nay tướng quân Khúc Khương cung, Tiêu Phi còn tâm trạng tuyên cung chứ?"

"Nếu nàng thì cứ việc , bản vương chắn cho nàng."

"Không cần , chắc cũng là chuyện về vụ án mất tích thôi."

"Nàng đối phó ?" Cảnh Dung hỏi.

Kỷ Vân Thư chắc chắn, chỉ : "Không đến chuyện đối phó , chẳng vẫn sống sót khỏi cung đó ."

Lập tức, Cảnh Dung nhíu mày, nghiêm túc : "Lần và nàng cùng cung, nếu nàng còn dám bỏ bản vương , bản vương sẽ cho nàng tay."

Trời ạ! Sao nhắc chuyện nữa!

Đối diện với ánh cực kỳ nghiêm túc của Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư theo bản năng lùi một bước, gật đầu.

: " nếu mãi khỏi cung thì Vương gia cũng cần đợi ."

Cảnh Dung hiểu ý cô.

Đột nhiên, vẻ mặt hiện lên nét lạnh lùng, với cô: "Nếu Tiêu Phi dám giam lỏng nàng trong cung, bản vương sẽ dẫn xông , gặp kẻ nào g.i.ế.c kẻ đó."

Toát mồ hôi! Có cần m.á.u me thế ? Kỷ Vân Thư cạn lời.

"Vào cung , sẽ sắp xếp vài tiểu thái giám canh chừng bên ngoài điện Tiêu Phi, động tĩnh gì họ sẽ báo ngay cho ." Cảnh Dung thêm.

"Không cần !"

"Cần!"

Thái độ vô cùng kiên quyết!

Không chậm trễ thời gian nữa, hai lên xe ngựa chuẩn cung. Vệ Dịch chạy , nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư chịu buông.

"Thư nhi, cùng !" Vẻ mặt vô cùng đáng thương!

"Vệ Dịch, chơi, ngươi ngoan ngoãn ở đây, sẽ về sớm thôi."

Lắc đầu!

"Nghe lời nào!"

Vẫn lắc đầu!

Kỷ Vân Thư định đẩy , nhưng Vệ Dịch đột nhiên : "Ta sẽ buông tay Thư nhi nữa , nếu biến mất. Ta sợ, sợ Thư nhi biến mất lắm."

Hả?

"Vệ Dịch..."

"Thư nhi, cùng , ?"

Lúc , giọng Cảnh Dung từ trong xe ngựa vọng : "Lên , đưa theo."

Nghe , Vệ Dịch vui sướng ngay lập tức, chui tọt xe ngựa, gọi mấy tiếng "ca ca "!

Kỷ Vân Thư lên xe, lườm Cảnh Dung một cái.

chỉ nheo mắt, lười biếng một câu: "Hắn theo thì cứ cho theo."

"Đó là hoàng cung!" Kỷ Vân Thư nhắc nhở.

"Bản vương !" Hắn thản nhiên đáp.

Kỷ Vân Thư vẫn giữ vững lập trường, Vệ Dịch: "Vệ Dịch, xuống xe."

"Thư nhi..."

"Xuống xe!"

Vệ Dịch cúi đầu, Kỷ Vân Thư giận , đưa tay kéo nhẹ tay áo cô: "Thư nhi đừng giận, xuống đây."

Hắn cứ cúi gằm mặt, trông thật tội nghiệp!

Thấy Vệ Dịch như , trong lòng Kỷ Vân Thư cũng khó chịu. Vệ Dịch, đợi "Lâm Kinh án" kết thúc, hứa nhất định sẽ luôn ở bên cạnh !

Đợi Vệ Dịch xuống xe, Cảnh Dung đột nhiên vén rèm lệnh cho Lang Bạc: "Ngươi cần theo cung nữa, chăm sóc cho Vệ Dịch, đưa ăn món thích, chơi trò thích."

"Vâng!"

Rèm xe buông xuống, thấy Kỷ Vân Thư mặt ngươi nghiêm túc, Cảnh Dung bèn : "Đã theo, nàng cần gì ."

"Ta Vương gia, thể kéo một chốn nước sôi lửa bỏng."

"Nói ?"

"Vệ Dịch nên cuốn bất cứ chuyện gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-189-hong-mon-yen.html.]

Cô trả lời ngắn gọn súc tích! Cảnh Dung cũng im lặng!

Vệ Dịch xe ngựa xa dần, phồng má xuống bậc thềm ngoài phủ, chân cứ di di xuống đất.

Lang Bạc tới bên cạnh, giọng nịnh nọt hỏi nhỏ: "Vệ công tử, đưa ngài ăn kẹo hồ lô nhé?"

Hắn lắc đầu: "Không , đợi Thư nhi ở đây."

"Hay là trong đợi?"

"Đã bảo mà! Phải đợi ở đây."

Bướng bỉnh!

"Vệ công tử..."

Chưa hết câu Vệ Dịch ngắt lời, bĩu môi, mắt ngấn lệ Lang Bạc.

Hỏi: "Ngươi xem, Thư nhi ghét ?"

Câu hỏi quá đột ngột khiến Lang Bạc nhất thời trả lời , khóe miệng giật giật. Nếu hỏi chuyện hành quân đ.á.n.h trận thì còn trả lời vài phần, chứ mấy chuyện đúng là khó .

Hắn nhún vai bất lực: "Vệ công tử, ngài khó quá."

Vệ Dịch cúi đầu đôi giày sạch sẽ của , chân đạp đạp, tiếp tục di di xuống đất.

...

Vào cung, Cảnh Dung vội vã đến Nghị Chính điện, khi còn dặn dò Kỷ Vân Thư cẩn thận hết đến khác.

Cô chỉ gật đầu! Sau đó theo cung nữ đến đón tới Chương Chí điện.

Chỉ là điều cô ngờ tới là, Tiêu Phi chỉ tuyên triệu một cô.

Cả đại điện bày tiệc!

Trên ghế là những cô nương ăn mặc lộng lẫy. Ai nấy đều xinh như hoa!

Trong lòng cô thắc mắc, Tiêu Phi định giở trò gì đây?

Những cô gái thấy cô bước , thấy cô đeo nửa chiếc mặt nạ đầy vẻ bí ẩn, bèn tỏ tò mò. Họ quan sát cô kỹ lưỡng.

! ...

Có cô e thẹn cúi đầu!

Có cô mặt đỏ bừng!

Có cô tươi như hoa!

Thậm chí cô còn c.ắ.n môi, hận thể nhào lòng cô.

Chỉ là một vụ án mất tích thôi mà? Vậy mà khiến cô nổi danh như cồn! Lại còn thu hút cả đống "ong bướm" nữa.

Cô vội tránh ánh mắt của đám oanh yến , đến giữa đại điện.

Chắp tay: "Tham kiến Tiêu Phi!"

Tiêu Phi vẻ mặt hiền hòa, nhẹ nhàng: "Kỷ cần đa lễ. Lần Bản cung mở tiệc trong cung chiêu đãi , mong đừng trách Bản cung tự tiện chủ trương."

Hả? Mở tiệc chiêu đãi cô?

Tình huống gì đây?

"Thảo dân hiểu ý Nương nương."

"Tiên sinh phá vụ án mất tích, cả kinh thành đều đồn rằng thật thần kỳ. Không ít tiểu thư danh môn đều chiêm ngưỡng dung nhan . Bản cung nghĩ sớm muộn gì cũng cưới vợ sinh con. Các vị tiểu thư hôm nay đến đây tài nữ tướng môn thì cũng là con nhà thế gia thư hương, tin rằng đều xứng với tài trí của ."

Cái gì? Đây là đang mối cho cô !

Lòng bàn tay Kỷ Vân Thư toát mồ hôi! Tiêu Phi cuối cùng ?

Kỷ Vân Thư khom : "Đa tạ ý của Nương nương, thảo dân xuất bần hàn, dám trèo cao."

"Xưa nay sợ nghèo khổ, chỉ sợ trí tuệ mà tâm thôi. Tiên sinh Dung Vương trọng dụng, nay phá vụ án mất tích, Hoàng thượng cũng khen ngợi ngớt, tương lai phi hoàng đằng đạt là chuyện sớm muộn."

"Tấm lòng của Nương nương thảo dân xin nhận, nhưng hiện tại thành gia lập thất thực sự còn quá sớm."

Cô năm bảy lượt từ chối!

Khóe miệng Tiêu Phi nhếch lên, kiên nhẫn : "Tiên sinh đừng vội từ chối Bản cung, chi bằng xuống từ từ chuyện."

Kỷ Vân Thư bất lực, hang cọp thì thoát ! Đành xuống một bên.

Chỉ là những ánh mắt tò mò và khao khát khiến cô thoải mái chút nào.

Trên tiệc bỗng tiếng : "Kỷ dáng phong độ, thông minh như , chắc chắn tướng mạo đường hoàng, chi bằng tháo mặt nạ xuống cho chúng xem?"

Các cô gái trong tiệc đều gật đầu tán thành, chiêm ngưỡng dung nhan tuấn tú của cô.

Tiêu Phi thầm trong bụng, cũng hùa theo: "Kỷ , thì ngươi tháo mặt nạ xuống ."

Hóa , đây mới là mục đích của bữa Hồng Môn Yến !

 

Loading...