NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 181: Mấy năm trước, đệ đều gọi ta là Ngu nhi
Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:34
Lượt xem: 232
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người thường bảo dân khảo cổ tư tưởng khá bảo thủ. Kỷ Vân Thư cũng ngoại lệ!
Từ khi gặp Cảnh Dung, cô gái bảo thủ năm bảy lượt trêu chọc.
Một lúc lâu , Cảnh Dung đột nhiên hỏi: "Cô , lúc bản vương ôm cô trong biển lửa, nghĩ gì ?"
Giọng ấm áp len lỏi bên tai, khiến cô bất ngờ run lên một cái!
Cô đáp!
Cảnh Dung siết chặt vòng tay ôm eo cô hơn, mặt vùi sâu hõm cổ cô.
Hắn : "Lúc đó bản vương nghĩ, nếu cứu nàng ngoài, thì sẽ cứ ôm chặt nàng như thế , cùng thiêu trong biển lửa. Như , c.h.ế.t chúng còn thể gặp âm phủ. Đến lúc đó, sẽ cầu xin Diêm Vương, bắt ông hứa với , kiếp đừng để sinh nhà đế vương, và nhất định cho gặp nàng. Ta nghĩ Diêm Vương chắc chắn sẽ cảm động. Sau đó, chúng cùng qua cầu Nại Hà, cùng uống canh Mạnh Bà, cùng nhảy xuống hồ đầu thai. Đợi đến kiếp , chúng sinh trong gia đình bình thường, mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì nghỉ!"
Lời qua thì thật quỷ dị! rõ ràng là lời tỏ tình!
Tim Kỷ Vân Thư đập thình thịch, mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai, cả nóng ran như lửa đốt.
Cảnh Dung tiếp: "Ta , quan trọng nhất trong lòng nàng chung quy vẫn là Kỷ Bùi của nàng. bản vương chấp nhận đợi, đợi đến ngày nàng chịu bản vương một ."
"Cảnh Dung..."
"Nàng đừng gì cả, cứ im lặng là ."
Kỷ Vân Thư nghẹn lời!
Thân hình nhỏ bé của cô gần như lọt thỏm trong vòng tay rắn chắc của Cảnh Dung. Một lớn một nhỏ!
Kỷ Vân Thư cũng giãy giụa nữa, cứ để mặc ôm.
Không qua bao lâu, Cảnh Dung gục đầu lên vai cô ngủ , tiếng thở đều đều phả tai cô. Cảm giác thật bình yên.
bên tai Kỷ Vân Thư lúc vẫn văng vẳng những lời Cảnh Dung , những lời khuấy đảo tâm can cô rối bời. Mãi đến tận khuya, cô mới dần chìm giấc ngủ!
Cả đêm, hai cứ giữ nguyên tư thế yên giường.
Sáng hôm .
Kỷ Vân Thư tỉnh dậy, nghiêng bắt gặp đôi mắt đong đầy ý của Cảnh Dung.
"Tỉnh ? Ngủ ngon ?" Giọng trong trẻo như ngọc, ân cần hỏi han!
Kỷ Vân Thư cụp mắt, vội vàng dậy định vén chăn xuống giường, nhưng đôi "ma trảo" vẫn giữ chặt lấy cô.
Cảnh Dung ôm cô từ phía , khóe miệng nhếch lên nụ xa: "Cả đêm bản vương ăn thịt nàng, bây giờ nàng căng thẳng cái gì?"
"Xin Vương gia buông ."
"Không buông!"
"Ngài..." Kỷ Vân Thư tức đến mức dậm chân, gỡ tay khỏi , nhanh như mèo tót xuống giường.
Cô cúi gằm mặt, sợ thấy khuôn mặt đang đỏ bừng của : "Vương gia nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện tối qua cứ coi như từng xảy ."
Nói xong, cô co giò chạy biến khỏi cửa. Vừa mở cửa phòng thấy Lang Bạc nghiêm chỉnh bên ngoài.
Thấy cô , Lang Bạc thầm, chắp tay chào: "Kỷ buổi sáng lành."
Tốt lành cái đầu ngươi! là cá mè một lứa!
Kỷ Vân Thư c.ắ.n môi, chẳng thèm đáp , lách qua Lang Bạc định rời .
Vừa bước một bước, cô bỗng khựng .
Trong sân, một nữ t.ử đang ngược chiều về phía cô.
Cô mặc bộ y phục màu xanh nhạt, tóc dài đến eo búi kiểu đơn giản, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trang điểm nhẹ nhàng. Cô bước khoan thai, hai tay đặt bụng, mỗi cử chỉ đều toát lên phong thái tiểu thư khuê các.
Tuy sắc nước hương trời nhưng khí chất thanh tựa như làn khói xanh nhạt, khiến thấy dễ chịu.
"Khổng cô nương?" Lang Bạc kinh ngạc kêu lên.
Hóa là Khổng Ngu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-181-may-nam-truoc-de-deu-goi-ta-la-ngu-nhi.html.]
Trong lúc Kỷ Vân Thư quan sát cô, Khổng Ngu cũng rõ Kỷ Vân Thư.
Người mặc nam trang, phong thái nhẹ nhàng như gió, ôn văn nho nhã, ngũ quan đoan chính, quả là một nam t.ử tuấn tú đường hoàng. Chỉ tiếc mặt một vết sẹo!
"Vị là?" Khổng Ngu sang Lang Bạc dò hỏi.
Lang Bạc lập tức đáp: "Vị là Kỷ , là khách quý của Vương gia."
"Hóa ngài là vị Kỷ đó ?" Khổng Ngu mở lời, cúi hành lễ: "Dọc đường ít chuyện về , vụ án mất tích trong kinh thành cũng do phá giải. Tiên sinh quả là đại trí, thảo nào Vương gia coi trọng như ."
"Cô nương quá lời , tại hạ chỉ là một bình thường thôi."
"Tiên sinh khiêm tốn quá."
Kỷ Vân Thư quen cô, nữ t.ử xuất hiện ở đây chắc chắn là đến thăm Cảnh Dung.
Cô nhạt: "Vậy phiền cô nương thăm Vương gia nữa, cáo từ."
Nói xong, Kỷ Vân Thư lách qua cô, nhanh chóng rời .
Nhìn theo bóng lưng cô, Khổng Ngu mỉm dịu dàng.
Lang Bạc vội bước tới: "Khổng cô nương, cô tới đây?"
Thu nụ , vẻ mặt đầy lo lắng, cô đáp: "Mạc Nhược với Vương gia thương, thể đến?"
"Ồ!"
Khổng Ngu xách vạt váy bước phòng.
Thấy Kỷ Vân Thư bỏ chạy trối c.h.ế.t, Cảnh Dung trong lòng vui như mở cờ, đang tủm tỉm bước xuống giường định lấy áo bình phong.
"A Dung!" Khổng Ngu gọi một tiếng.
Nghe tiếng gọi, Cảnh Dung , thấy Khổng Ngu với khuôn mặt lo lắng đang về phía .
"Sao tỷ tới đây?" Cảnh Dung cau mày, giọng điệu trầm xuống.
"Để xem nào, vết thương nặng ?"
"Ta ."
Khổng Ngu đưa tay định chạm nhẹ vầng trán đang quấn băng của , mắt ngấn lệ, : "Đầu còn đau ? Nếu Mạc Nhược cho , định giấu mãi ?"
Trong giọng chút giận dỗi.
Cảnh Dung lùi một bước, Khổng Ngu.
"Ta thật sự , tỷ cần lo lắng." Hắn nhẹ.
"Sao một năm gặp, đối với dường như phần xa cách ."
"Là tỷ nghĩ nhiều thôi."
Nếu và Mạc Nhược mặc chung một cái quần mà lớn thì và Khổng Ngu là nắm tay cùng trưởng thành.
Khổng Ngu lớn hơn một tuổi, giống như tỷ tỷ ruột thịt, từ nhỏ quan tâm chăm sóc từng chút một. Cảnh Dung đối với cô cũng . Trước khi Cảnh Dung gặp Kỷ Vân Thư, con gái duy nhất thể tiếp cận lẽ chỉ Khổng Ngu.
Tuy hai tình như tỷ , nhưng càng lớn, Khổng Ngu càng đinh ninh sẽ là Dung Vương phi của Cảnh Dung. Ý nghĩ ăn sâu bén rễ trong lòng cô từ lâu.
Thậm chí Khổng Ngu còn thường xuyên chuyện với . Đối với việc , Cảnh Dung bao giờ đáp . Không ngầm thừa nhận, mà luôn cho rằng đó chỉ là lời đùa của Khổng Ngu.
Bởi vì lâu dần, cả hoàng thất hầu như đều mặc định Khổng Ngu là Dung Vương phi tương lai.
mãi đến một năm , một ngày khi Khổng Ngu đến Thanh Sơn Cư, cô chân thành bộc bạch tâm tư với . Lúc đó Cảnh Dung mới giật nhận , đó là lời đùa, cô thực sự Dung Vương phi của .
"Khổng Ngu, . Tỷ từ Thanh Sơn Cư về, chắc trong phủ bận rộn lắm, tỷ cần lo cho , mau về ."
Gương mặt Khổng Ngu thoáng nét thất vọng.
"Mấy năm , đều gọi là Ngu nhi."
...