NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 180: Trên trời dưới đất

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:04:19
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đá lạnh!

Từ nhỏ, Mạc Nhược treo cái biệt danh bên miệng, bao nhiêu .

mà, lạnh ở chỗ nào chứ? Rõ ràng là một trái tim ấm áp!

Nếu gối đè lên lưng, thực sự cầm gối ném mạnh mặt Mạc Nhược cho hả giận.

Mạc Nhược cẩn thận gói t.h.u.ố.c giã nát một miếng vải trắng, đặt bát đổ nước trong ngâm.

Hắn quên dặn dò Cảnh Dung: "Đợi khi d.ư.ợ.c tính ngấm hết bát nước , nhớ uống cạn chừa một giọt. Nếu để di chứng gì thì đừng trách đấy."

Cảnh Dung liếc bát thuốc, hỏi một câu: "Không uống c.h.ế.t chứ?"

"C.h.ế.t, tất nhiên là c.h.ế.t, hơn nữa còn là kịch độc, chuyên trị loại tình chủng như ngươi." Mạc Nhược nghiêm túc trả lời.

"..." Cảnh Dung cạn lời.

Mạc Nhược thấy trời tối, bèn : "Ta về Dụ Hoa Các đây. Nếu ngươi định phái đến đập phá thì báo để còn thu dọn chút bạc, kẻo ngủ ngoài đường, đến cái chăn cũng mua nổi."

"Cút ." Cảnh Dung lườm một cái.

"Đồ tính !"

Mạc Nhược rủa thầm một câu phất tay áo bỏ !

Lát , Lang Bạc bước , lo lắng hỏi: "Vương gia thấy trong thế nào ?"

"Có Mạc Nhược ở đây, bản vương ." Cảnh Dung nheo đôi mắt nặng trĩu, hỏi: " , Vân Thư hiện giờ ?"

"Kỷ cô... Kỷ ạ."

"Ừ! Vậy thì ."

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng thị vệ.

"Kỷ , ngài tới đây?"

"Ta tới tìm Vương gia!"

"Vương gia ngài ..."

Chưa đợi thị vệ hết câu, Kỷ Vân Thư vội vã từ ngoài sân bước nhanh , định xông thẳng phòng.

Cảnh Dung suy tính trong giây lát, khóe miệng bỗng nở một nụ gian xảo. Sau đó, lập tức chui tọt trong chăn, nhắm mắt , giơ tay hiệu ngầm.

Ý bảo Lang Bạc ngoài!

Quá gian trá!

Lang Bạc thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Vương gia nhà . Sau đó, cúi đầu trộm lui ngoài, chặn Kỷ Vân Thư ngay tại cửa.

"Kỷ , Vương gia hiện tại vẫn hôn mê bất tỉnh, sức khỏe ngài cũng , là mời ngài về cho." Lang Bạc vẻ mặt trầm trọng.

"Ngươi đừng cản nữa." Kỷ Vân Thư cố chấp đẩy , xông phòng.

Mấy thị vệ bên ngoài định chạy theo nhưng Lang Bạc ngăn , nhỏ: "Nhớ kỹ, các ngươi thấy gì cả, hiểu ?"

Không hiểu! Tại vờ như thấy gì?

Hai thị vệ khó hiểu nhưng vẫn gật đầu.

Lang Bạc thầm, đóng cửa phòng . Miệng lẩm bẩm: "Vương gia, thuộc hạ chỉ giúp ngài đến đây thôi."

Trong phòng!

Kỷ Vân Thư thấy Cảnh Dung bất động giường. Cô rón rén bước gần, xuống mép giường.

Khuôn mặt tuấn tú giờ đây trắng bệch, còn vẻ oai phong lẫm liệt thường ngày. Dù đang trong cơn mê man yếu ớt, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt, toát lên vẻ cảnh giác và sắc sảo.

Nhìn như , mắt Kỷ Vân Thư đỏ hoe, ngấn lệ. Lồng n.g.ự.c cô nhói đau, đôi mày thanh tú cau .

Đôi môi khô khốc mím chặt, những ngón tay thon dài thò khỏi tay áo, đặt nhẹ lên chăn.

"Vương gia?" Cô gọi mấy tiếng.

Không phản hồi!

"Từ Cẩm Giang đến kinh thành, thấm thoắt mấy tháng trôi qua. Mỗi gặp nguy hiểm, luôn là ngài ở bên cạnh, hết đến khác giúp , cứu . Món ân tình , lẽ cả đời cũng trả hết. Lần , mà ngài thương nặng đến nông nỗi , trả thế nào đây?"

Giọng cô nghẹn ngào, khàn đặc!

Cảnh Dung giường vẫn im lìm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-180-tren-troi-duoi-dat.html.]

"Cảnh Dung, xin , thực sự xin ngài. Ngài nhất định tỉnh , nếu , cả đời sẽ bao giờ tha thứ cho bản ."

Cô nức nở thành tiếng, nước mắt tuôn rơi như mưa!

Những giọt nước mắt lạnh lẽo rơi tí tách lên mu bàn tay Cảnh Dung. Cảm giác mát lạnh thấm da thịt, dường như len lỏi theo từng mạch m.á.u nhỏ, lan tỏa cái lạnh khắp .

Tim Cảnh Dung run lên. Rõ ràng là lạnh thấu xương, nhưng trái tim giờ phút ấm áp đến lạ thường.

Kỷ Vân Thư ! , cô thương tâm như thế là vì !

Điều đó chứng tỏ trong lòng cô chỉ sự áy náy, mà còn chút gì đó khác nữa?

Kỷ Vân Thư lau nước mắt, hít một thật sâu, nắm lấy cổ tay Cảnh Dung định nhét tay trong chăn.

Bất ngờ, mười ngón tay thon dài của cô bàn tay to lớn của Cảnh Dung nắm chặt, kéo mạnh về phía n.g.ự.c .

"A!"

Kỷ Vân Thư giật kinh hãi.

Chỉ thấy Cảnh Dung mở mắt, đang cô đầy thâm tình. Nụ tà mị nở môi , buông một câu: "Nợ bản vương, cô cứ dùng chính để trả là ."

"..."

Ngay đó, khó nhọc chống dậy.

"Đồ ngốc, bản vương mà? Bản vương sẽ c.h.ế.t ."

Lúc Kỷ Vân Thư mới hồn, bàng hoàng nhận sập bẫy!

"Đồ lừa đảo!"

Nói xong, cô dùng sức đẩy Cảnh Dung , định dậy bỏ .

"Ư!"

Cảnh Dung ôm n.g.ự.c kêu đau, lông mày nhíu chặt.

Kỷ Vân Thư thấy mềm lòng, xuống mép giường lo lắng hỏi: "Có động vết thương ? Ta cố ý."

"Cô đau lòng vì ?"

"Ta chỉ là... Á!"

Lời dứt, Cảnh Dung hất chăn , nhanh như chớp ôm lấy eo thon của cô, kéo cô ngã xuống giường, trùm chăn lên cả hai.

Cô còn kịp giãy giụa, Cảnh Dung đắp chăn, ôm chặt cô từ phía , cằm tựa lên bờ vai gầy guộc của cô.

"Ngài ? Buông !"

Kỷ Vân Thư vặn vẹo định thoát .

Cảnh Dung ghé sát miệng tai cô thì thầm: "Đừng động đậy, bây giờ đau khắp cả ."

"..."

Quả nhiên cô lập tức im thin thít. Sợ cử động mạnh sẽ Cảnh Dung đau thêm.

Cô c.ắ.n môi, căng thẳng : "Vương gia buông , chúng thế khác thấy sẽ..."

"Sẽ ai ." Hắn cắt ngang lời cô, khóe miệng nhếch lên nụ xa, giọng điệu pha chút giận dỗi: "Còn nhớ bản vương từng ? Nếu cô còn màng an nguy bản bừa, bản vương sẽ mặc kệ tất cả, ném cô lên giường hỉ đấy."

Trời ơi, sắp rơi ma trảo của tên cầm thú .

Kỷ Vân Thư giãy giụa: "Ngài linh tinh gì thế, mau buông ."

"Đã bảo bản vương đau khắp mà, lỡ đau quá ngất thì cô chịu trách nhiệm đấy."

"Đồ vô !"

"Cô im lặng chút , nếu bản vương lột sạch đồ cô ngay bây giờ, cho cô nếm thử mùi vị trời đất."

Trên trời đất?

là thánh c.h.é.m gió!

Khóe miệng Kỷ Vân Thư giật giật, cả cứng đờ. Con cầm thú đang thương mà cũng đòi học hổ đói vồ mồi, cần mặt mũi nữa hả?

Kỷ Vân Thư ném cho bao nhiêu cái lườm cháy mắt. Cảnh Dung càng ôm eo cô chặt hơn.

Trong chăn, hai cứ thế dán chặt , bầu khí mờ ám vô cùng!

Trông chẳng khác nào một đôi phu thê đang mặn nồng!

...

Loading...