NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 162: Dầu (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:47:44
Lượt xem: 235

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vụ án mất tích quả thực gai góc, điều tra suốt hai tháng trời mà ngoài cái xác trần truồng , hầu như chẳng thu hoạch gì. Không mảnh vải trắng liên quan gì đến vụ án ?

Kỷ Vân Thư thu hồi dòng suy nghĩ, liếc n.g.ự.c Cảnh Dung, hỏi: "Vết thương của Vương gia đỡ hơn ?"

"Cô quan tâm bản vương ?"

"Dù Vương gia cũng vì cứu mới thương, thể quan tâm?"

Câu khiến lòng Cảnh Dung ấm áp, đưa tay vỗ nhẹ lên n.g.ự.c : "Đã bảo là vết thương nhỏ, c.h.ế.t ."

"..."

Rõ ràng là một lời quan tâm, nhưng qua miệng Cảnh Dung biến chất thế đây.

Ngay đó, Cảnh Dung : "Chuyện vụ án bây giờ cô cứ tạm gác . Thời gian tuy gấp rút nhưng quan trọng nhất vẫn là sức khỏe của cô. Bản vương thương chút đỉnh , nhưng vết thương cô cần tĩnh dưỡng cho . Những việc khác, bản vương sẽ cho điều tra."

"Việc khác? Ý Vương gia là gì?"

"Chuyện ở núi Lương Sơn mới xảy cách đây vài canh giờ, kẻ đả thương chúng chẳng lẽ còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?"

"Cho nên..."

"Tóm chuyện cần bận tâm, dưỡng thương cho là quan trọng nhất. Đừng để di chứng, ... sẽ khó sinh nở đấy."

Khoan ... Sinh nở?

, Kỷ Vân Thư chắc chắn nhầm. Khóe mắt cô giật giật, cổ cứng đờ, mặt chỗ khác: "Xin Vương gia chú ý lời của ."

Cảnh Dung cho là đúng, ngược còn tỏ vẻ khó hiểu: "Tại chú ý lời ? Hai vốn ôm ngủ, đây là sự thật thể chối cãi. Từ xưa trinh tiết của nữ t.ử là quan trọng nhất, bản vương ngủ cùng cô, còn để n.g.ự.c trần hôn cô. Sau e rằng chẳng ai cưới cô nữa . Bản vương chịu thiệt thòi cưới cô, cô nên lén thầm ?"

Này ! Ngài tự tin thái quá đấy!

Nếu trong lòng Kỷ Vân Thư còn chút áy náy và ơn nào thì giờ phút cũng cho bay sạch . Người bảo Vương gia thời xưa cao ngạo lạnh lùng, kiệm lời như vàng, thậm chí gần nữ sắc. Cớ Cảnh Dung là ngoại lệ?

Có lẽ từ lúc còn là phôi thai, nhiễm sắc thể của đột biến . Ừ, chắc chắn là !

Bắt gặp ánh mắt ghét bỏ pha lẫn bất lực của Kỷ Vân Thư, khóe miệng Cảnh Dung nhếch lên.

"Bản vương đúng ?"

Không , ngài gì cũng đúng cả.

Trán cô lấm tấm mồ hôi hột, cô dậy, cây mai đang đung đưa trong gió lạnh ngoài sân, : "Chuyện tối qua sẽ quên , cũng mong Vương gia hãy quên . Dù khi kinh, từng với Vương gia rằng ngài là Vương gia, còn chỉ là thứ dân."

"Cô cần nhắc với bản vương."

Cảnh Dung dậy, tiến gần cô một bước. cô lập tức lùi , kéo giãn cách, nghiêm túc : "Vương gia đồng ý với thì nên giữ lời."

"Nếu bản vương nuốt lời thì ?"

"Vậy sẽ lập tức rời khỏi kinh thành."

hề đùa!

Nhìn ánh mắt kiên định của cô, Cảnh Dung cảm thấy tim nhói đau dữ dội. Hắn cố nén cảm xúc, khóe miệng nhếch lên nụ chua chát: "Xem đời chỉ cô mới uy h.i.ế.p bản vương."

"..."

Cô lặng lẽ lùi thêm một bước, chỗ khác, sợ ánh mắt để lộ cảm xúc khó tả nào đó Cảnh Dung thấy.

Thấy cô như , lòng Cảnh Dung chùng xuống.

"Cô xa thế gì? Bản vương bảo sẽ ăn thịt cô mà. Cô đang thương, xuống nghỉ ngơi ."

Vừa , Cảnh Dung tiến lên hai bước, đưa tay định nắm lấy cánh tay cô. Kỷ Vân Thư buộc lùi mấy bước nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-162-dau-1.html.]

Tuy cô tránh nhanh, nhưng mảnh vải trắng trong tay Cảnh Dung chộp . Cô hoảng hốt buông tay, mảnh vải tuột khỏi ngón tay cô rơi tay Cảnh Dung. Ngay đó, Cảnh Dung cũng buông tay, mảnh vải trắng gió thổi bay, rơi tọt xuống bể nước bên cạnh guồng nước.

"A!"

Kỷ Vân Thư kinh hãi, lỡ đó là vật chứng quan trọng mà dính nước thì hỏng bét. quá muộn! Mảnh vải trắng rơi tõm xuống nước.

Cảnh Dung cũng cuống, định vớt ngay mảnh vải lên thì Kỷ Vân Thư ngăn khi tay chạm mặt nước.

"Khoan !"

"Sao ?"

"Không đúng!" Cô cau mày, chằm chằm lớp váng dầu nổi lềnh bềnh mặt nước.

Thấy cô như , Cảnh Dung hỏi: "Chẳng lẽ lớp dầu vấn đề?"

Cô gật đầu, vẻ mặt như buồn nôn đến nơi, lông mày xoắn tít .

"Ta nghĩ, lẽ hung thủ lén vận chuyển t.h.i t.h.ể khỏi thành bằng cách nào ."

Cảnh Dung mà ù cả tai, còn kịp phản ứng thì Kỷ Vân Thư chạy tọt phòng, ôm một chiếc hộp gỗ đàn hương chạy .

Cô vô cùng gấp gáp: "Ta đến Lý phủ một chuyến ngay lập tức."

"Được."

Cảnh Dung hỏi nhiều, lập tức sai chuẩn xe ngựa, vội vã đến Lý phủ.

Trên đường , Kỷ Vân Thư cũng kể bộ cuộc trò chuyện giữa cô và Lý Thời Ngôn cho Cảnh Dung .

Lúc , Lý phủ đều treo rèm trắng, t.h.i t.h.ể Thủy Tinh đưa về ngay trong ngày hôm đó, ngày mai sẽ hạ táng.

Người trong phủ lập tức bẩm báo Giang phu nhân.

Giang phu nhân bước , sắc mặt đỡ hơn đôi chút. Thấy Cảnh Dung, bà định hành lễ nhưng ngăn .

"Không cần , hôm nay đến đây là việc quan trọng."

"Việc quan trọng? Chẳng lẽ tìm hung thủ?" Giọng Giang phu nhân khàn đặc.

Kỷ Vân Thư bước lên, rõ mục đích: "Giang phu nhân, ngày mai Thủy Tinh sẽ hạ táng, nhưng tình thế cấp bách, mong bà cho phép nghiệm thi Thủy Tinh thêm nữa."

"Không !"

Người lên tiếng là Lý Triệu. Hắn rảo bước tới, vẻ mặt hung tợn, ánh mắt Kỷ Vân Thư vẫn đầy hằn học.

Hắn chắn mặt cô, thái độ kiên quyết: "Ta sẽ đồng ý . Hai tay Thủy Tinh chặt đứt, bụng cũng các mổ phanh , chẳng lẽ các còn chê đủ? Nhất định băm vằm nó mới cam lòng ?"

Oan quá! Nhát d.a.o m.ổ b.ụ.n.g Thủy Tinh là do tên ngỗ tác vô lương tâm , liên quan gì đến Kỷ Vân Thư cô ! Cái nồi úp lên đầu cô thật quá oan uổng!

cô cũng lười giải thích, chỉ : "Lý công tử, Thủy Tinh g.i.ế.c hại, chẳng lẽ ngươi tìm hung thủ thật sự ? Ta chỉ cần lấy một mẩu da để kiểm chứng, sẽ tổn hại đến t.h.i t.h.ể ."

"Không , !" Lý Triệu đỏ mặt tía tai.

Cảnh Dung thích dài dòng, chỉ với Giang phu nhân một câu: "Giang phu nhân, tuy bản vương thể dùng quyền lực ép buộc bà, nhưng nếu bà thực sự tìm hung thủ thì coi như thôi ."

Giang phu nhân chút do dự. Lý Triệu bên cạnh vội kéo tay bà: "Đại tỷ, tỷ đồng ý!"

"Thủy Tinh c.h.ế.t , nếu tìm kẻ g.i.ế.c nó thì giữ t.h.i t.h.ể nguyên vẹn ích gì?" Giang phu nhân thở dài, Kỷ Vân Thư gật đầu: "Thi thể đang đặt ở hậu viện, theo ."

"Đại tỷ..."

Mặc kệ Lý Triệu ngăn cản, Giang phu nhân dẫn đường đưa Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đến linh đường ở hậu viện. Sau đó, bà sai mở nắp quan tài, khiêng t.h.i t.h.ể ngoài.

...

 

Loading...