NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1601: Hoàng thượng có lòng muốn giết ta, ai cũng không cứu được!
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:56:24
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lao ngục u tối bỗng vang lên tiếng động. Tô T.ử Lạc xoay xe lăn, về phía phát âm thanh.
Chỉ thấy Ôn Triệt, Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đang bước tới từ con đường hầm tối tăm.
Ba bóng lặng cửa phòng giam.
Tô T.ử Lạc hề tỏ bất ngờ, dường như đoán việc .
Kỷ Vân Thư đàn ông giam cầm mấy ngày nay. Hắn vẫn sạch sẽ, vẫn mang nét u sầu trầm mặc như xưa. Đôi mắt đen láy như hắc ngọc toát lên vẻ thản nhiên, tựa như thấu sinh t.ử thế gian, còn sợ hãi bất cứ điều gì.
"Các vẫn đến ." Giọng nhẹ nhàng, khóe môi thoáng hiện một nụ .
Ôn Triệt mở cửa ngục, cả ba cùng bước .
Căn phòng giam tăm tối tràn ngập lạnh, cái lạnh thấu tận tâm can.
Tô T.ử Lạc thể chịu đựng ?
Kỷ Vân Thư giấu nổi sự lo lắng và xót xa, hốc mắt ươn ướt, hỏi: "Huynh vẫn chứ?"
Tô T.ử Lạc khẽ gật đầu: "Không cần lo lắng."
Lời tuy đơn giản nhưng chứa đựng bao tâm tình.
Im lặng vài giây, Tô T.ử Lạc sang Ôn Triệt, trầm giọng : "Nếu đoán lầm, các chân tướng ?"
Hả?
Ôn Triệt kinh ngạc: "Chẳng lẽ cũng ?"
"Ta chỉ đoán thôi, dám khẳng định. việc các đến đây lúc chứng minh suy đoán của là đúng." Hắn tỏ vẻ thấu hiểu chuyện, thẳng: "Mấy ngày nay ở trong ngục, suy nghĩ bộ sự việc từ đầu đến cuối. Trong đó quá nhiều điểm kỳ lạ, cũng quá nhiều sự trùng hợp. Rõ ràng phía đang thao túng tất cả, mục đích là hai nhà Ôn, Tô chúng tàn sát lẫn ."
Hắn cũng dùng cụm từ "tàn sát lẫn "!
Nói đến đây, cảm thấy nực , cảm thấy bi lương: "Chỉ là ngàn vạn ngờ tới, dồn chỗ c.h.ế.t là vị quân vương mà Tô gia tận trung cả một đời."
Ôn Triệt cũng cảm thấy lạnh lòng, : "Đâu chỉ ngờ, chúng cũng ngờ Hoàng thượng cùng Dịch Thái phó ngầm tay, bày một ván cờ lớn như ." Nói , sang Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung: “Nếu nhờ Kỷ cô nương và Cảnh công t.ử điều tra rõ chân tướng, lẽ chúng vẫn còn che mắt. Lần đến đây, chỉ để cho sự thật, mà còn tìm cách cứu ."
Nghe đến đây, Tô T.ử Lạc bật .
"Hiếm , thật là hiếm ." Ánh mắt thoáng chút ưu thương khi nhớ chuyện năm xưa, hít sâu một : “Năm đó, hai nhà chúng cùng chống binh mã Đại Lâm. Cha vì cứu cha mà trúng bốn mũi tên! xông vòng vây chỉ cứu cha , để mặc cha vị Kỷ tướng quân của Đại Lâm g.i.ế.c c.h.ế.t. Ta cũng mang trọng thương, coi là trẻ mồ côi đưa về Đại Lâm. Bao nhiêu năm qua, chỉ cần nhắm mắt là thấy cảnh cha c.h.ế.t ngay mặt . Đối với Ôn gia các , hận thấu xương tủy! Trước đây âm thầm sai ngăn cản các nhận t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương, là g.i.ế.c các , chỉ là tâm kết khó gỡ, thể buông bỏ! Nay gặp đại nạn, Ôn gia các chịu tay giúp đỡ, quả thực hiếm thấy."
Trong lời ít nhiều mang theo ý mỉa mai.
Chuyện năm xưa, Tô T.ử Lạc từng kể với ai.
Người đời chỉ hai nhà Ôn, Tô bất hòa.
Nào ai nguyên nhân sâu xa là như !
Ôn Triệt cảm thấy áy náy: "Ta và cùng lớn lên, trong lòng luôn coi là cả đời, đến nay vẫn ! Năm xưa cha xả cứu , lúc lâm chung bảo đưa cha , hậu quả như cũng ngờ tới. ân tình luôn khắc ghi trong lòng, Ôn gia cũng ghi nhớ cả đời. Hôm nay gặp nạn, chúng thể thấy c.h.ế.t cứu. Dù lấy mạng đổi mạng, cũng tiếc."
Từng câu từng chữ đều chân thành, chút giả dối.
"T.ử Lạc, xin ."
Khoảnh khắc , nút thắt trong lòng Tô T.ử Lạc dường như gỡ bỏ. Hắn : "Có câu của , ân oán giữa hai nhà chúng ... xem như xóa bỏ bộ!"
Chẳng ai sống cả đời trong thù hận.
Sự việc đến bước đường , còn gì là thể tha thứ?
Tim Ôn Triệt khẽ run, đôi mắt đỏ hoe. Nhất thời nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1601-hoang-thuong-co-long-muon-giet-ta-ai-cung-khong-cuu-duoc.html.]
Một lúc , Tô T.ử Lạc sang Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung, vẻ mặt thoáng chút buồn bã: "Sau khi rời khỏi đây, hai hãy lập tức rời khỏi Yến Kinh. Đi càng xa càng ."
Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Chúng sẽ ."
"Đừng ngốc nữa, Hoàng thượng lòng g.i.ế.c , ai cũng cứu !"
Cảnh Dung lên tiếng: "Chưa chắc, chuyện vẫn còn cơ hội."
"Cảnh Dung, nếu còn niệm tình cứu năm xưa, hãy , đưa Kỷ cô nương rời khỏi đây ."
"Huynh điều đó là thể mà."
"Nếu các , Hoàng thượng nhất định sẽ nhổ cỏ tận gốc, đến lúc đó chỉ càng nhiều c.h.ế.t hơn thôi, các cũng sẽ gặp nguy hiểm." Hắn nghiêm mặt : “Ta đặt chuyện sống c.h.ế.t ngoài, còn cầu mong sống, nhưng các thì khác."
Quyết định của định.
Sống c.h.ế.t với mà , cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Kỷ Vân Thư màng những điều đó, kiên quyết: "Sao chúng thể bỏ mặc mà ? Nếu xảy chuyện gì, cả đời chúng sẽ yên lòng. Ta cũng cho phép xảy chuyện!"
Nghe lời , lòng Tô T.ử Lạc nhói đau.
Hắn đ.á.n.h giá thấp vị trí của trong lòng Kỷ Vân Thư.
Cứ tưởng rằng...
Hắn khổ một tiếng.
lúc , Sổ Thiên vội vã chạy báo: "Thời gian còn nhiều, thôi."
Lần Ôn Triệt cũng lén lút đút lót mới đưa , thể ở quá lâu.
Tô T.ử Lạc bèn với Ôn Triệt: "Huynh ngoài , vài lời riêng với họ."
Ôn Triệt gật đầu rời , dặn dò Sổ Thiên tiếp tục tìm cách kéo dài thời gian.
Trong lao ngục, bầu khí trở nên nặng nề.
Tô T.ử Lạc hai mặt, hỏi: "Không hai năm xưa rốt cuộc xảy chuyện gì ?"
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung lộ vẻ nghi hoặc, im lặng chờ đợi.
Hồi lâu , Tô T.ử Lạc mới : "Liệt Nhi c.h.ế.t !"
Kỷ Vân Thư kinh ngạc.
Đứa trẻ năm xưa luôn túc trực bên cạnh Tô T.ử Lạc, đến Khúc Khương thấy . Cô từng suy đoán, từng thắc mắc, nhưng ngờ... sự thật đau lòng đến thế!
"Tại như ?"
"Năm đó đường về Khúc Khương, mai phục. Liệt Nhi vì cứu mà c.h.ế.t, may mắn sống sót, mang theo đầy thương tích trở về Khúc Khương." Giọng nghẹn ngào, sang Cảnh Dung: “Bọn chúng là phụng mệnh của , đương nhiên tin! Vì trong mắt , Dung Vương là quang minh lạc, dám dám chịu, nếu Thư Nhi cũng sẽ vì mà dốc hết tất cả! Mấy năm nay cứ suy nghĩ mãi, rốt cuộc kẻ g.i.ế.c lúc đó là ai? Liệu thực sự là ? Nghi vấn cứ ám ảnh mãi, cho đến hai ngày nay mới hiểu . Hóa kẻ g.i.ế.c ... là Hoàng thượng mà Tô gia tận trung cả đời. Ông c.h.ế.t đường để triệt tiêu thế lực của Tô gia trong triều. Vậy mà ngu ngốc đến mức hề , vẫn vì Khúc Khương mà cúc cung tận tụy, đến c.h.ế.t mới thôi."
Thật nực !
Thật bi ai !
"Ba năm , tìm thấy đang thoi thóp trong một đoàn thương buôn. Cái c.h.ế.t của Liệt Nhi và nghi vấn năm xưa cứ mãi lẩn khuất trong lòng , nên đưa về Yến Kinh, đợi khôi phục trí nhớ để hỏi cho rõ ràng, vì thế mới luôn che giấu. Đương nhiên, đó là lý do duy nhất." Nói đến đây, mắt ngấn lệ, chuyển ánh sang Kỷ Vân Thư: “Ta cứ tưởng buông bỏ tình cảm với nàng, nhưng sự thật chứng minh là ."
Kỷ Vân Thư đón lấy ánh mắt đượm buồn của , nước mắt lăn dài má từ lúc nào.
"Rời xa nàng là chuyện ngu xuẩn và hối hận nhất từng trong đời . Mất nàng... là chuyện đau khổ nhất đời ! Vì ích kỷ một , giấu giếm chuyện , triệt để một kẻ xa, khiến hai xa cách suốt ba năm."
...