A Di và A Kiều lo đến mức xoay vòng quanh.
"Sao thể thế chứ? Công t.ử thể hạ độc hại ? Chắc chắn là kẻ vu oan giá họa!" A Di đỏ hoe mắt, hai tay xoắn chặt .
A Kiều bình tĩnh hơn một chút: "Chúng theo công t.ử bao năm nay, công t.ử là thế nào chúng còn rõ ? Hơn nữa công t.ử thông minh như , dù g.i.ế.c cũng sẽ lộ liễu thế ."
"Vậy giờ ?"
"Đại Lý Tự bọn họ nếu ăn đàng hoàng thì nhất định sẽ trả sự trong sạch cho công tử. Nếu bọn họ dám đổi trắng đen, dù c.h.ế.t cũng xông hoàng cung kêu oan với Hoàng thượng!"
"Em cũng ."
Hai nha vô cùng trung thành. Kỷ Vân Thư từng hỏi chuyện, mới họ đều Tô T.ử Lạc cứu khỏi "hang hùm", nếu , e rằng họ sa chân chốn lầu xanh. Vì , để báo ơn, họ sẵn sàng liều mạng bảo vệ chủ nhân.
Kỷ Vân Thư im lặng hồi lâu, cũng chẳng tâm trí họ , trong đầu cô lúc chỉ là vụ án mạng .
Tâm tư nặng trĩu. A Di tưởng cô sợ hãi, vội đến nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô an ủi: "Kỷ cô nương đừng quá lo lắng, công t.ử nhất định sẽ . Ngài là hậu nhân duy nhất của Tô gia, lập bao chiến công hiển hách, Hoàng thượng cũng dám gì ngài . Hơn nữa công t.ử thông minh lắm, chắc chắn sẽ tự cách giải quyết."
A Kiều cũng hùa : " đó, công t.ử thường, cô nương đừng lo. Hơn nữa... cô nương nhất định tin tưởng công t.ử nhé."
Trong mắt A Kiều, Kỷ Vân Thư là phu nhân tương lai của Tô gia, nếu vì chuyện mà sinh hiểu lầm thì thật .
Kỷ Vân Thư đáp: "Tô tướng quân là , đương nhiên tin g.i.ế.c ."
Dù cả thiên hạ tin , cô vẫn sẽ tin.
"Có Kỷ cô nương tin tưởng, công t.ử chắc chắn sẽ thôi." A Di thở dài: “ mà Liễu cô nương cũng thật đáng thương, vất vả lắm mới thoát c.h.ế.t, ngờ loanh quanh một hồi vẫn tránh khỏi kiếp nạn."
A Kiều tiếp lời: "Số trời định, trách ai, chỉ trách cô vận khí thôi."
"Nếu tìm hung thủ, nhất định băm vằm mới ."
"Phải xả giận cho công t.ử nữa."
Hai cứ tung kẻ hứng. Kỷ Vân Thư cũng thấy Liễu cô nương thật đáng thương, thoát độc c.h.ế.t bỏ mạng ở Tái Tiên Lâu.
mà...
Trong lòng cô đầy nghi hoặc, lẩm bẩm: "Tại Liễu cô nương trở thành Hoa Tranh cô nương? Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Trước đó cô nhờ Ôn thần y cứu Hoa Tranh để kịp lễ hiến vũ, nhưng xem Hoa Tranh vẫn tỉnh. Liễu cô nương nét giống Hoa Tranh, nên Hồng nương mới liều lĩnh dùng nước cờ thế .
giờ Hồng nương cũng bắt về Đại Lý Tự, hỏi rõ ngọn ngành cũng .
A Kiều loáng thoáng, hỏi: "Cô nương gì cơ?"
"Không gì." Cô trời muộn, bảo: "Thôi, các em nghỉ , cần lo cho ."
" cô nương ở một ..."
"Có chuyện sẽ gọi."
A Di và A Kiều đành lui , khi còn thêm than lò sưởi cho ấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1592-nhom-nguoi-thu-ba.html.]
Hai , Kỷ Vân Thư thẫn thờ một lúc lâu.
Cảnh Dung từ lúc nào, lặng lẽ ở cửa, đôi mắt đen sâu thẳm cô.
Hắn tháo nửa chiếc mặt nạ xuống, gương mặt tuấn tú ánh nến bập bùng bớt vài phần lạnh lùng, thêm vài phần u sầu.
Mấy năm nay theo Tô T.ử Lạc trải qua bao sóng gió, luyện thành một sát thủ m.á.u lạnh vô tình, nhưng từ khi gặp Kỷ Vân Thư, thứ đổi. Dù ký ức mất vẫn tìm , nhưng mỗi gặp cô, tình cảm trong lòng càng mãnh liệt.
Kỷ Vân Thư ngẩng đầu thấy , : "Chàng cả ."
Cảnh Dung gì, ngầm thừa nhận.
"Vậy nghĩ ?"
Cảnh Dung đặt thanh trường kiếm ở cửa, bước trong, giọng bình thản chút cảm xúc: "Nàng gì?"
Kỷ Vân Thư hít sâu một : "Chàng thể cho , rốt cuộc Tô và Ôn gia ân oán gì mà sai g.i.ế.c của Ôn gia ?"
Ánh mắt Cảnh Dung trở nên nghiêm nghị: "Ta rõ, cũng từng với . Vì ân tình cứu năm xưa, giúp việc, cần lý do."
"Vậy Thất Nhi ?"
"Cô cũng sẽ cho nàng."
Phải ! Thất Nhi luôn bên cạnh Tô T.ử Lạc, chuyện của , nhưng lệnh của , cô tuyệt đối hé răng nửa lời.
Kỷ Vân Thư im lặng.
Cảnh Dung cau mày hỏi: "Nàng tin là hạ độc ?"
Kỷ Vân Thư khựng , phân tích từng chữ: "Trước đây phái đến Nam Tắc g.i.ế.c Ôn Ngọc, các suýt hủy hoại t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương thuyền, tâm g.i.ế.c , nhưng tuyệt đối sẽ bất cẩn đến mức hạ độc trong rượu. Chắc chắn tiếp xúc với bình rượu đó..."
"Nàng cái gì?" Hắn đột ngột cắt ngang lời cô, ánh mắt sắc lẹm.
Kỷ Vân Thư giật : "Ta , chắc chắn tiếp xúc với bình rượu đó."
"Không câu ."
"Hả?"
"Nàng ... chúng suýt hủy hoại t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương thuyền?"
Nghe giọng điệu , Kỷ Vân Thư chợt hiểu , mắt mở to: "Chẳng lẽ đám áo đen truy sát Ôn gia thuyền lúc đó của các ?"
Cảnh Dung cũng lập tức nhận vấn đề: "Người mang c.h.ế.t hết ở sa mạc Nam Tắc, thể nào tập hợp kịp nhân lực để truy sát Ôn gia. Hơn nữa Tô T.ử Lạc kính trọng Tĩnh An Vương, tuyệt đối sai hủy hoại t.h.i t.h.ể ông , cũng từng phái nhóm thứ hai truy sát."
"Vậy là... nhóm thứ ba?" Kỷ Vân Thư phỏng đoán: “Bọn chúng hủy t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương để kích động mâu thuẫn giữa hai nhà Ôn, Tô. Và kẻ g.i.ế.c Ôn lão tướng quân ở Tái Tiên Lâu hôm nay cũng là bọn chúng! Mục đích là mượn tay Tô g.i.ế.c Ôn lão tướng quân, để diệt trừ cả hai nhà."
Cảnh Dung nhíu mày, lập tức : "Ta ngoài một chuyến!"
Dứt lời, lao nhanh cửa, cầm lấy kiếm định , mới hai bước đầu dặn: "Chuyện của Tô T.ử Lạc nàng đừng lo, sẽ ."
...