Khoảnh khắc rơi xuống, đầu óc Kỷ Vân Thư trống rỗng! Dù , tay cô vẫn nắm chặt mảnh vải trắng sống c.h.ế.t buông.
Đồng thời, khi ngã xuống, lưng cô đập mạnh đá cứng, cành cây khô cứa da thịt đau rát. Cơn chóng mặt dữ dội ập đến khiến cô buồn nôn.
Trong lúc cảm giác buồn nôn dâng lên tột độ, một bóng từ cao lao xuống, ôm chặt lấy cơ thể đau nhức của cô. Lực rơi cuốn hai thành một khối, cứ thế lăn xuống !
Kỷ Vân Thư dường như cảm nhận , đang ôm dùng hết sức lực để bảo vệ cô. Cô cũng loáng thoáng thấy một câu :
"Ta cho phép cô rời xa nữa!"
Hơi thở ấm nóng phả vành tai nhạy cảm, cảm giác tê dại khiến cô dần mất ý thức.
...
Không qua bao lâu.
Kỷ Vân Thư tỉnh dậy trong cơn đau nhức. Cô đưa tay day thái dương, miệng rên rỉ.
Chớp chớp mắt, cô mới rõ cảnh vật mắt. Một đống lửa cháy rừng rực, than nổ lách tách, soi sáng hang động nhỏ và tối tăm.
Vách đá dựng , tạo thành hình vòm cung đỉnh. Trên vách đá, dây leo bò chằng chịt, nước từ lá nhỏ xuống tí tách. Từng giọt, từng giọt như những nốt nhạc nhảy múa, vang lên vui tai trong hang động yên tĩnh!
Kỷ Vân Thư cử động cổ, chiếc áo đắp trượt xuống một bên.
"Tỉnh ?"
Giọng lo lắng của Cảnh Dung vang lên bên cạnh.
Cô sang, thấy Cảnh Dung mặc áo lót trắng, dựa lưng vách đá, nhắm mắt, đầu cúi thấp. Đôi chân dài một duỗi một co, cánh tay buông thõng đầu gối co lên.
Dù Kỷ Vân Thư cách một đoạn, dù cúi đầu, cô vẫn thấy vết thương do cành cây cứa má , vì xử lý nên vệt m.á.u vẫn còn rõ ràng.
"Ngài thương ?"
Vừa , cô vươn cánh tay thon dài, định chạm mặt Cảnh Dung.
... Cảnh Dung giơ tay chặn .
"Ta !" Giọng chút yếu ớt.
" mặt ngài..."
"Vết thương nhỏ thôi."
Cảnh Dung thuận thế nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô, nâng mí mắt mệt mỏi lên Kỷ Vân Thư. Hồi lâu mới một câu:
"Sau đừng như nữa."
Giọng vang vọng trong hang động, gõ mạnh tim Kỷ Vân Thư. Cô im lặng , nhưng trái tim đập loạn nhịp, như nhảy khỏi lồng ngực.
"Ưm!"
Đột nhiên, Cảnh Dung ôm ngực, đôi mày vốn đang giãn bỗng nhíu chặt vì đau đớn, miệng thổ một ngụm máu.
Kỷ Vân Thư thắt lòng, lập tức phản ứng, ánh mắt dán chặt n.g.ự.c Cảnh Dung. Chiếc áo trắng dần m.á.u nhuộm đỏ, rỉ qua kẽ những ngón tay đang ấn chặt đó.
"Để xem."
Kỷ Vân Thư vùng dậy, xổm xuống mặt , định kiểm tra vết thương.
"Ta ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-158-ngai-bi-thuong-roi.html.]
"Chảy m.á.u còn bảo ."
Cô bá đạo gạt tay , cẩn thận cởi áo , để lộ làn da màu lúa mạch và lồng n.g.ự.c rắn chắc. Tám múi cơ bụng hiện rõ mồn một. Thân hình đàn ông quả thực quyến rũ!
Khi lớp áo Kỷ Vân Thư cởi bỏ từng lớp, khóe môi nhợt nhạt của Cảnh Dung nhếch lên, mang theo ý khó hiểu.
Kỷ Vân Thư mải mê kiểm tra vết thương nên để ý. Vết thương đ.â.m rách da thịt còn dính vụn gỗ, m.á.u vẫn ngừng chảy .
"Là cành cây đâm, vết thương khá sâu, bên trong chắc chắn còn dằm gỗ. Ta sạch băng bó, nếu dằm gỗ còn trong thịt sẽ gây nhiễm trùng."
"Ta đau!" Giọng Cảnh Dung khàn đặc.
"Trước mặt cần cậy mạnh."
Cô vạch trần !
Ý của Cảnh Dung càng thêm đậm, cơn đau ở n.g.ự.c dường như tan biến hết vì sự lo lắng của Kỷ Vân Thư.
Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt đang của Cảnh Dung. Đôi mắt cong lên như hai đóa hoa túc nở rộ khiến Kỷ Vân Thư chút mê đắm. Phải thừa nhận, ánh mắt thâm tình mà mệt mỏi toát lên sức hút nam tính c.h.ế.t .
Kỷ Vân Thư vội lảng tránh ánh mắt, : "Ta tìm chút thảo dược."
Cô định dậy, tay rời khỏi miệng vết thương thì cổ tay Cảnh Dung giữ chặt.
"Đừng ."
Trong giọng chứa đựng sự sợ hãi từng .
"Ta chỉ ngoài tìm chút thảo dược, sẽ về ngay."
"Bên ngoài trời tối , ..."
"Vết thương của ngài xử lý ngay thì sẽ nguy to đấy. Ngài vì cứu mới thương, thể trơ mắt ngài như ."
Cô rút tay về, giấu tay áo, quả quyết bước khỏi hang.
Cảnh Dung định kéo cô nhưng lực bất tòng tâm. Thực chỉ vết thương ! Để bảo vệ Kỷ Vân Thư khi lăn từ cao xuống, đ.â.m vô vết.
vẫn cố chịu đựng, bế Kỷ Vân Thư hang động , định bụng gắng gượng đợi Lang Bạc dẫn tới. Ai ngờ vết thương ở n.g.ự.c dở chứng đau nhức thế .
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m xuống nền đá, cố sức chống cơ thể nặng nề dậy. chỉ cử động nhẹ, gân cốt đau như xé toạc! Không thể cử động!
Hắn đành tại chỗ, mắt chằm chằm cửa hang, lòng thấp thỏm lo âu, càng đợi càng sốt ruột.
Mãi cho đến khi...
Trong tầm mắt mờ ảo của dần xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh, bước tập tễnh, một tay ôm bó củi lớn, tay cẩn thận cầm ống tre và ít thảo dược.
Ném củi đống lửa, cô bước nhanh đến mặt Cảnh Dung, mồ hôi nhễ nhại.
"Ta tìm cây Bát Quỷ Tử, còn hứng ít sương. Đắp t.h.u.ố.c sẽ đau, ngài chịu khó một chút."
Thấy cô an trở về, Cảnh Dung cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Ta cứ tưởng..."
Lời dứt, thở hổn hển, mi mắt nặng trĩu sụp xuống. Cơ thể ngã vai Kỷ Vân Thư.
"Cảnh Dung?"
Đây là đầu tiên Kỷ Vân Thư gọi tên .