Chỉ là...
"Chỉ là cái gì?" Chu Toàn khó hiểu .
Lạc Dương thấy mặc y phục giống hệt , cũng chỉ là một tên Đình trưởng quèn. Tái Tiên Lâu nơi thường thể , Chu Toàn lấy bản lĩnh mà đặt một bàn?
"Chỗ ở Tái Tiên Lâu chẳng đặt hết từ lâu ? Ta còn giá chỗ ở đó đắt cắt cổ, ngươi kiếm ?"
"Cái đừng bận tâm, tóm ngày mai cứ theo là ."
"Ngươi đừng mà lừa đấy nhé."
"Chúng đầu gặp mặt, thù oán, lừa gì?"
Lạc Dương ngờ vực, nhưng miếng mồi ngon thế , thực sự lý do gì từ chối, vỗ tay cái bốp, đồng ý ngay.
Hai thường phục, quán rượu uống cả buổi chiều. Say bí tỉ mới mò về.
Tiểu Bát dìu Lạc Dương mặt đỏ gay về phòng, mùi rượu nồng nặc khiến bé nhăn mũi.
"Ca, thế ?"
"Ta... vẫn uống ... uống..."
"Thôi, đừng uống nữa. Ca, nông nỗi ?"
"Ưm... ưm..." Lạc Dương miệng lẩm bẩm rõ tiếng.
Cả mềm nhũn, dựa hẳn Tiểu Bát.
Tiểu Bát tốn bao sức lực mới lôi lên giường, quần áo cho . Lạc Dương vật giường, nôn khan mấy , miệng vẫn lảm nhảm: "Tên họ Ôn , nhất định... nhất định sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục, bắt ngươi bò mặt ... gọi... gọi một tiếng đại gia!"
Quanh quẩn cũng chỉ mấy câu đó.
Tiểu Bát xổm bên giường, cũng mệt lử, lấy ngón tay chọc chọc khuôn mặt đỏ bừng của Lạc Dương, gọi khẽ: "Ca? Ca?"
Lạc Dương ngọ nguậy vài cái im re...
Ở một diễn biến khác, Hầu phủ.
Lý Thời Ngôn nhà cả ngày, tứ chi sắp tê liệt đến nơi. Vì uống rượu với Lạc Dương toạc vết thương nên Hầu gia phát hiện, ông giận dữ phái canh chừng cả ngày lẫn đêm, hạ lệnh cấm túc cho khỏi cửa. Vì thế, ngoài cũng chịu c.h.ế.t.
Chiều tối, khoác áo lượn lờ sân, định giãn gân cốt một chút. hơn mười tên gia nhân vây quanh hành lang, bao nhiêu cặp mắt chằm chằm .
Hắn dạo đến gốc cây lớn trong sân, bẻ cành cây quất chậu hoa bên cạnh vài cái, đá gốc cây mấy cái, vẻ vô cùng chán chường. Cuối cùng loanh quanh mấy vòng, nhịn quát đám gia nhân: "Các ngươi cút hết ngoài cho !"
Đám gia nhân mệnh Khang Định Hầu canh chừng vị tổ tông Lý Thời Ngôn , nên cứ trơ đó như tượng gỗ. Thà Thế t.ử mắng vài câu còn hơn Hầu gia đ.á.n.h đòn.
Lý Thời Ngôn gào thét nửa ngày, thấy bọn họ chẳng ý định rút lui, đành hậm hực về phòng.
Một lát , Tiểu Lộ T.ử bưng bát t.h.u.ố.c , thổi bát t.h.u.ố.c nóng hổi : "Thế tử, t.h.u.ố.c sắc xong , ngài uống khi còn nóng . Đại phu dặn , ngài nhất định uống t.h.u.ố.c đúng giờ, thì vết thương sẽ mưng mủ đấy."
"Không uống!" Hắn ghế dựa, gác một chân lên bàn.
"Không uống ạ, đại phu ..."
"Ngươi nữa nhét giẻ mồm đấy tin ?" Lý Thời Ngôn dọa nạt.
Tiểu Lộ T.ử theo bản năng lùi , mếu máo: "Thế tử, tiểu nhân là cho ngài thôi. Vết thương của ngài vẫn lành, nếu mệnh hệ gì, Hầu gia lột da tiểu nhân mất. Ngài nể tình tiểu nhân theo hầu ngài bao năm nay mà thương xót cho tiểu nhân với. Bát t.h.u.ố.c ... ngài uống ạ, nguội là mất hết tác dụng đấy."
Nghe đến đây, Lý Thời Ngôn giơ chân đá giả vờ chân một cái thật mạnh: "Ngươi lắm mồm từ bao giờ thế hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1577-phe-vat-do-phe-vat.html.]
Tiểu Lộ T.ử né sang một bên, đôi lông mày nhăn tít : "Vậy nên Thế tử, ngài há miệng , uống t.h.u.ố.c ạ."
Thực sự thấy đau hết cả tai, Lý Thời Ngôn cuối cùng cũng chịu uống bát t.h.u.ố.c . Tiểu Lộ T.ử vội tìm miếng mứt cho ngậm để át vị đắng.
Lý Thời Ngôn bò bàn một lúc, chán ngắt! Thấy trời tối hẳn, chợt nảy ý gì đó.
"Tiểu Lộ Tử! Tiểu Lộ Tử!"
Hắn hét lớn ngoài cửa.
Tiểu Lộ T.ử tưởng chuyện gì lớn, xắn tay áo chạy vội : "Sao thế Thế tử?"
Vào đến nơi thấy Lý Thời Ngôn vẫn yên vị trong đó. Không mất sợi tóc nào!
Lý Thời Ngôn lườm : "Kêu ca cái gì!"
Tiểu Lộ T.ử ngượng: "Tiểu nhân tưởng Thế t.ử ?"
"Đồ ngốc!" Lý Thời Ngôn vấn đề chính: “Nghe đây, ngươi mau kiếm cho một chỗ ở Tái Tiên Lâu, ngày mai bản Thế t.ử quan sát mấy cô nương thi tuyển Hoa khôi."
"Bây giờ ạ?"
"Sao? Không ?"
"Không , chỉ là khó. Mai là bắt đầu , chỗ chắc chắn hết sạch. Trước đây Thế t.ử chẳng bảo xem ? Nên tiểu nhân chuẩn , giờ mà..."
"Sao lắm lời thế? Chẳng lẽ bản Thế t.ử hỏi xin Tái Tiên Lâu một cái bàn khó thế ?" Ánh mắt Lý Thời Ngôn lạnh xuống.
Tiểu Lộ T.ử lạnh sống lưng, nuốt nước bọt: "Không khó khó, tiểu nhân sắp xếp ngay đây."
"Đi nhanh lên."
"Vâng!"
Tiểu Lộ T.ử vắt chân lên cổ mà chạy.
Lý Thời Ngôn vốn chẳng hóng hớt, nhưng nhốt trong sân cả ngày, ngợm ngứa ngáy khó chịu. Nếu lấy cớ quan sát đại tuyển Hoa khôi, lão cha già của chắc chắn sẽ ngăn cản.
Hắn chống cằm, thở dài sườn sượt. Bất giác nhớ đến Kỷ Vân Thư. Xa cách năm năm, còn kịp gặp đàng hoàng. Tình cảm kìm nén suốt năm năm kịp thổ lộ chọc cho một nhát tim. Ngoài tiếc nuối thì vẫn chỉ là tiếc nuối.
...
Khâu phủ
Khâu Thục từ khi gặp Hoàng hậu trong cung trở về thì đổ bệnh liệt giường, mãi đến hôm nay mới đỡ hơn chút.
Chỉ là, Hoàng hậu rõ cho cô tham gia đại tuyển Hoa khôi, nên cuốn danh sách cô gửi đến Lễ bộ cũng trả về, lúc đang chỏng chơ bàn.
Cô cam tâm! Vô cùng cam tâm! Trong lòng trào dâng nỗi oán hận đối với tỷ tỷ .
Cô chộp lấy cuốn danh sách, run lên bần bật, quát mặt nha bên cạnh: "Ngươi ăn kiểu gì thế hả? Ta bảo ngươi dù thế nào cũng đưa đến Lễ bộ cơ mà? Tại vẫn đưa?"
Nha sợ mất mật, cúi gằm mặt xuống, run rẩy : "Tiểu thư, nô tỳ... nô tỳ năm bảy lượt đưa danh sách đến Lễ bộ , cũng hết nước hết cái, nhưng... nhưng Hoàng hậu lệnh, của Lễ bộ... dám nhận ạ. Nô tỳ thật sự hết cách , tiểu thư, nô tỳ..."
"Phế vật! Đồ phế vật!"
Khâu Thục ném mạnh cuốn danh sách nha !
...